Nguyễn Quang Hưng
Giới thiệu về bản thân
Viết : một bài văn (khoảng 600 chữ) phân tích đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam.
Bài làm
Thạch Lam khéo léo miêu tả sự đối lập giữa khung cảnh thiên nhiên quê hương và tâm thế của nhân vật. Cánh đồng lúa xanh, vòm lá tre mát rượi và những con đường đất nứt nẻ vốn là ký ức tuổi thơ, nhưng trong mắt Tâm, chúng chỉ gợi lại sự "đau đớn" và "tủi hổ". Thay vì cảm động, anh thấy tự phụ vì đã vượt ra khỏi cái "bực nghèo hèn" ấy. Sự tha hóa bắt đầu từ chính cái nhìn khinh rẻ cội nguồn. Tâm coi những người họ hàng là "lôi thôi", coi bức thư của mẹ là "quê kệch" và thậm chí giấu nhẹm sự tồn tại của mẹ với gia đình nhà vợ vì sợ ảnh hưởng đến danh giá hào nhoáng mà anh đang có.
Đỉnh điểm của sự bạc bẽo được thể hiện qua cuộc gặp gỡ giữa Tâm và mẹ. Người mẹ già hốc hác, run rẩy vì mừng rỡ khi thấy con, bà chăm chút cho con từ bát nước chè tươi đến những lời hỏi han ân cần. Đối lập với sự nồng ấm ấy là thái độ thờ ơ, giả dối của Tâm. Anh đáp lại mẹ bằng những câu trả lời qua loa, coi việc gửi tiền hàng tháng là đã "đủ bổn phận". Tâm thực dụng đến mức tin rằng đồng tiền có thể thay thế cho tình thâm cốt nhục. Hình ảnh Tâm vội vàng giục vợ ra về vì sợ bà mẹ "khóc lóc kể lể" làm xấu mặt mình trước người vợ giàu đã khắc họa chân dung một kẻ tiểu nhân đắc chí, sống ích kỷ và vô ơn.
Về mặt nghệ thuật, Thạch Lam đã thể hiện sự bậc thầy trong việc khai thác nội tâm nhân vật. Tác giả không trực tiếp phê phán bằng những lời đao to búa lớn mà sử dụng các chi tiết miêu tả tâm lý tinh tế kết hợp với thủ pháp đối lập. Hình ảnh chiếc xe hơi sang trọng của vợ chồng Tâm phóng đi, bắn vọt bùn lên quần áo của người mẹ và cô Trinh đứng tiễn ở ga tàu là một biểu tượng đắt giá. Nó không chỉ là vết bùn trên áo, mà còn là vết thương lòng, là sự ngăn cách không thể xóa nhòa giữa sự giàu sang vô tình và cái nghèo khổ đầy tình nghĩa.
Tóm lại, đoạn trích trong "Trở về" không chỉ kể về một chuyến đi, mà là một lời cảnh báo đanh thép về sự băng hoại đạo đức. Thạch Lam đã nhắc nhở chúng ta rằng: khi con người mải mê đuổi theo những giá trị phù phiếm mà chối bỏ gốc rễ, quê hương, họ đã tự đánh mất đi phần nhân bản nhất trong tâm hồn mình.
Qua bi kịch của nhân vật Tâm, chúng ta không khỏi tự vấn về cách đối xử với gia đình và cội nguồn trong cuộc sống hiện đại. Để hiểu sâu hơn về cách Thạch Lam bênh vực những mảnh đời nghèo khó nhưng giàu tình trọng nghĩa, bạn có thể tìm đọc thêm truyện ngắn "Nhà mẹ Lê" để thấy được sự tương phản mạnh mẽ giữa cái nghèo vật chất và sự cao đẹp của tình mẫu tử.
Viết : một bài văn (khoảng 600 chữ) phân tích đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam.
Bài làm
Thạch Lam khéo léo miêu tả sự đối lập giữa khung cảnh thiên nhiên quê hương và tâm thế của nhân vật. Cánh đồng lúa xanh, vòm lá tre mát rượi và những con đường đất nứt nẻ vốn là ký ức tuổi thơ, nhưng trong mắt Tâm, chúng chỉ gợi lại sự "đau đớn" và "tủi hổ". Thay vì cảm động, anh thấy tự phụ vì đã vượt ra khỏi cái "bực nghèo hèn" ấy. Sự tha hóa bắt đầu từ chính cái nhìn khinh rẻ cội nguồn. Tâm coi những người họ hàng là "lôi thôi", coi bức thư của mẹ là "quê kệch" và thậm chí giấu nhẹm sự tồn tại của mẹ với gia đình nhà vợ vì sợ ảnh hưởng đến danh giá hào nhoáng mà anh đang có.
Đỉnh điểm của sự bạc bẽo được thể hiện qua cuộc gặp gỡ giữa Tâm và mẹ. Người mẹ già hốc hác, run rẩy vì mừng rỡ khi thấy con, bà chăm chút cho con từ bát nước chè tươi đến những lời hỏi han ân cần. Đối lập với sự nồng ấm ấy là thái độ thờ ơ, giả dối của Tâm. Anh đáp lại mẹ bằng những câu trả lời qua loa, coi việc gửi tiền hàng tháng là đã "đủ bổn phận". Tâm thực dụng đến mức tin rằng đồng tiền có thể thay thế cho tình thâm cốt nhục. Hình ảnh Tâm vội vàng giục vợ ra về vì sợ bà mẹ "khóc lóc kể lể" làm xấu mặt mình trước người vợ giàu đã khắc họa chân dung một kẻ tiểu nhân đắc chí, sống ích kỷ và vô ơn.
Về mặt nghệ thuật, Thạch Lam đã thể hiện sự bậc thầy trong việc khai thác nội tâm nhân vật. Tác giả không trực tiếp phê phán bằng những lời đao to búa lớn mà sử dụng các chi tiết miêu tả tâm lý tinh tế kết hợp với thủ pháp đối lập. Hình ảnh chiếc xe hơi sang trọng của vợ chồng Tâm phóng đi, bắn vọt bùn lên quần áo của người mẹ và cô Trinh đứng tiễn ở ga tàu là một biểu tượng đắt giá. Nó không chỉ là vết bùn trên áo, mà còn là vết thương lòng, là sự ngăn cách không thể xóa nhòa giữa sự giàu sang vô tình và cái nghèo khổ đầy tình nghĩa.
Tóm lại, đoạn trích trong "Trở về" không chỉ kể về một chuyến đi, mà là một lời cảnh báo đanh thép về sự băng hoại đạo đức. Thạch Lam đã nhắc nhở chúng ta rằng: khi con người mải mê đuổi theo những giá trị phù phiếm mà chối bỏ gốc rễ, quê hương, họ đã tự đánh mất đi phần nhân bản nhất trong tâm hồn mình.
Qua bi kịch của nhân vật Tâm, chúng ta không khỏi tự vấn về cách đối xử với gia đình và cội nguồn trong cuộc sống hiện đại. Để hiểu sâu hơn về cách Thạch Lam bênh vực những mảnh đời nghèo khó nhưng giàu tình trọng nghĩa, bạn có thể tìm đọc thêm truyện ngắn "Nhà mẹ Lê" để thấy được sự tương phản mạnh mẽ giữa cái nghèo vật chất và sự cao đẹp của tình mẫu tử.
Câu 1: Thể thơ thất ngôn bát cú đường luật Câu 3 −Từ "làng nhàng" nghĩa là bình thường, không nổi bật
−Từ này thể hiện cảm xúc tự giễu, tự nhận xét thẳng thắn về bản thân của tác giả .
Câu 2 : Đối tượng trào phúng là tác giả
Câu 6 : Phát huy truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc; xung kích, sáng tạo, đi đầu trong công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
- Sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ độc lập, giữ vững chủ quyền, an ninh quốc gia, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ; đảm nhận công việc khó khăn, gian khổ, cấp bách khi Tổ quốc yêu cầu.
- Đấu tranh với các âm mưu, hoạt động gây phương hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc.
Mỗi con người sinh ra đều mang một sứ mệnh riêng. Chúng ta được lựa chọn mục tiêu, lựa chọn lí tưởng sống, lựa chọn cách rèn luyện trí tuệ, nhân phẩm cho bản thân mình. Nhưng hơn tất cả, chúng ta cần phải rèn luyện cho mình một tinh thần trách nhiệm và nhận thức đúng đắn, tránh xa thói vô trách nhiệm.
Trước hết, chúng ta cần hiểu thế nào là tinh thần trách nhiệm và thói vô trách nhiệm. Tinh thần trách nhiệm chính là ý thức, hành vi luôn làm tốt và trọn vẹn công việc, nhiệm vụ được giao, có lý tưởng, mục đích sống, cố gắng vươn lên trong cuộc sống. Còn thói vô trách nhiệm trái ngược trách nhiệm, đó là việc không có ý thức hoàn thành đúng công việc được giao cũng như vươn lên trên mà buông bỏ, phó mặc cho hoàn cảnh, chỉ chạy theo sở thích cá nhân của mình.
Dấu hiệu để nhận biết người có tinh thần trách nhiệm và người vô trách nhiệm cũng hoàn toàn khác nhau. Người có trách nhiệm là người luôn hoàn thành đúng hạn và làm tốt công việc được giao; không phải để người khác đốc thúc, nhắc nhở mình; biết nhìn vào thực tế, biết chấp nhận những lỗi lầm của bản thân và có ý thức sửa chữa, khắc phục những lỗi lầm đó. Ngược lại, người vô trách nhiệm thường không quan tâm, mặc kệ những công việc mà bản thân mình được giao, không hoàn thành đúng hạn công việc hoặc chất lượng công việc không được tốt; không dám nhìn nhận thực tế vào những lỗi lầm của mình.
Sống với tinh thần trách nhiệm giúp con người ta trưởng thành hơn, biết sắp xếp công việc hợp lí, biết vươn lên trong cuộc sống; được người khác tín nhiệm, tin tưởng từ đó con đường đi đến thành công trở nên dễ dàng hơn. Còn thói vô trách nhiệm mang đến cho người ta nhiều tác hại, nó làm ta mất lòng tin ở mọi người, khó thành công trong công việc và cuộc sống…
Chúng ta không được lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng được tự do lựa chọn cuộc sống và định hướng cá nhân. Chính vì vậy, chúng ta hãy trở thành một công dân tốt để người khác học tập theo. Khi chúng ta rèn luyện được đức tính “trách nhiệm”, ta sẽ rèn luyện được nhiều đức tính quý báu khác.
Là một chủ nhân tương lai của đất nước, chúng ta cần có trách nhiệm với chính bản thân mình cũng như có trách nhiệm xây dựng một đất nước giàu đẹp văn minh. Để làm được điều đó, ngay từ bây giờ, mỗi chúng ta hãy cố gắng rèn luyện cho mình tinh thần trách nhiệm và đẩy xa thói vô trách nhiệm.
Bài thơ trào phúng mà em tâm đắc nhất là “Thương vợ” của Trần Tế Xương. Qua bài thơ, tác giả đã dùng giọng điệu vừa châm biếm, vừa cảm thương để khắc họa hình ảnh người vợ tảo tần, lam lũ vì gia đình. Hình ảnh bà Tú hiện lên với nỗi vất vả “quanh năm buôn bán ở mom sông”, gánh trên vai cả gia đình trong khi người chồng tự nhận mình “ăn ở bạc”. Tiếng cười trào phúng trong bài thơ không nhằm đả kích người vợ mà hướng vào chính tác giả và xã hội phong kiến bất công. Qua đó, nhà thơ thể hiện sự trân trọng, biết ơn đối với người phụ nữ và phê phán thói đời bất công. Bài thơ vừa hài hước vừa thấm đẫm tình người, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Bài thơ trào phúng mà em tâm đắc nhất là “Thương vợ” của Trần Tế Xương. Qua bài thơ, tác giả đã dùng giọng điệu vừa châm biếm, vừa cảm thương để khắc họa hình ảnh người vợ tảo tần, lam lũ vì gia đình. Hình ảnh bà Tú hiện lên với nỗi vất vả “quanh năm buôn bán ở mom sông”, gánh trên vai cả gia đình trong khi người chồng tự nhận mình “ăn ở bạc”. Tiếng cười trào phúng trong bài thơ không nhằm đả kích người vợ mà hướng vào chính tác giả và xã hội phong kiến bất công. Qua đó, nhà thơ thể hiện sự trân trọng, biết ơn đối với người phụ nữ và phê phán thói đời bất công. Bài thơ vừa hài hước vừa thấm đẫm tình người, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Bài thơ trào phúng mà em tâm đắc nhất là “Thương vợ” của Trần Tế Xương. Qua bài thơ, tác giả đã dùng giọng điệu vừa châm biếm, vừa cảm thương để khắc họa hình ảnh người vợ tảo tần, lam lũ vì gia đình. Hình ảnh bà Tú hiện lên với nỗi vất vả “quanh năm buôn bán ở mom sông”, gánh trên vai cả gia đình trong khi người chồng tự nhận mình “ăn ở bạc”. Tiếng cười trào phúng trong bài thơ không nhằm đả kích người vợ mà hướng vào chính tác giả và xã hội phong kiến bất công. Qua đó, nhà thơ thể hiện sự trân trọng, biết ơn đối với người phụ nữ và phê phán thói đời bất công. Bài thơ vừa hài hước vừa thấm đẫm tình người, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Tác phẩm gợi lên suy nghĩ về trách nhiệm và hành động của học sinh , sinh viên , trí thức là học tập , rèn luyện , đóng góp xây dựng đất nước .
Tác phẩm gợi lên suy nghĩ về trách nhiệm và hành động của học sinh , sinh viên , trí thức là học tập , rèn luyện , đóng góp xây dựng đất nước .
Trong cuộc sống hiện đại, nhiều chuyên gia tâm lí xã hội nhận định "trì hoãn" đang trở thành một "chứng bệnh" ngày càng phổ biến trong giới trẻ và nó để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng hơn ta vẫn tưởng. Thói quen này, đơn giản là việc cố tình trì hoãn hoặc né tránh một nhiệm vụ cần phải hoàn thành dù biết rõ hậu quả có thể xảy ra, là một rào cản lớn trên hành trình phát triển bản thân và sự nghiệp. Nguyên nhân của sự trì hoãn rất đa dạng, thường xuất phát từ việc thiếu kỷ luật bản thân, tâm lý sợ thất bại, hoặc sự xao nhãng bởi những thú vui hiện tại như mạng xã hội, trò chơi điện tử. Nhiều bạn trẻ rơi vào trạng thái "để mai rồi học", tạo thói quen "nước tới chân mới nhảy". Hậu quả của thói quen trì hoãn rất nặng nề. Nó làm chậm tiến độ công việc, gây stress, giảm chất lượng công việc và làm mất lòng tin của mọi người xung quanh. Nếu không thực hiện công việc đúng thời hạn, ta có thể bỏ lỡ cơ hội phát triển bản thân. Thói quen này còn làm nảy sinh tính bê trễ, thiếu kỷ luật, trách nhiệm và có thể gây ra các vấn đề về sức khỏe như đau đầu, mất ngủ. Sự trì hoãn là kẻ đánh cắp thời gian và cơ hội, khiến con người trở nên lười biếng và khó đạt được thành công lớn lao. Để khắc phục thói quen xấu này, mỗi người cần có sự nỗ lực và quyết tâm từ chính bản thân. Các giải pháp bao gồm: đặt mục tiêu cụ thể, chia nhỏ công việc thành các giai đoạn ngắn hạn, sắp xếp mức độ ưu tiên, và ngắt kết nối với những thứ làm bạn mất tập trung. Điều quan trọng là rèn luyện ý chí kỷ luật, tự nhủ "Việc hôm nay chớ để ngày mai" và bắt đầu hành động ngay lập tức. Tóm lại, trì hoãn là một thói quen xấu cần được nhận thức rõ ràng và loại bỏ. Vượt qua trì hoãn không chỉ giúp đạt được kết quả tốt hơn trong công việc và học tập mà còn rèn luyện những kỹ năng quan trọng như kỷ luật, tự chủ và kiên trì. Thành công chỉ đến với những ai biết hành động ngay hôm nay, chứ không phải với người luôn hẹn "để ngày mai".