Nguyễn Việt Hà
Giới thiệu về bản thân
Trong nhịp sống hiện đại, khi công nghệ phát triển nhanh chóng và cơ hội mở ra ngày càng nhiều, người trẻ được kỳ vọng là lực lượng năng động, chủ động và sáng tạo nhất. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia tâm lí xã hội đã chỉ ra một thực trạng đáng lo ngại: thói quen trì hoãn đang trở thành một “chứng bệnh” phổ biến ở giới trẻ, âm thầm nhưng dai dẳng, để lại những hậu quả nghiêm trọng hơn chúng ta vẫn nghĩ.
Trước hết, trì hoãn là thói quen chần chừ, kéo dài việc cần làm dù biết rõ hậu quả của việc không hành động kịp thời. Người trẻ thường tự nhủ “để mai làm”, “chưa cần gấp”, “đợi lúc có cảm hứng”, và rồi công việc cứ bị dồn lại. Biểu hiện của trì hoãn rất đa dạng: học sinh để sát ngày mới học bài, sinh viên chờ hạn nộp mới làm bài tập, người trẻ đi làm trì hoãn việc rèn luyện kỹ năng, chăm sóc sức khỏe hay lập kế hoạch cho tương lai.
Thói quen này xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Trước hết là tâm lí sợ khó, sợ thất bại, khiến người trẻ né tránh bắt đầu công việc. Bên cạnh đó, sự cám dỗ của mạng xã hội, trò chơi, giải trí tức thời làm giảm khả năng tập trung và tính kỉ luật. Không ít người trẻ còn hiểu sai về “tự do”, cho rằng trì hoãn là tận hưởng cuộc sống, trong khi thực chất đó là sự buông thả bản thân. Ngoài ra, việc thiếu mục tiêu rõ ràng và kĩ năng quản lí thời gian cũng khiến trì hoãn trở thành thói quen khó bỏ.
Hậu quả của trì hoãn không hề nhỏ. Trước mắt, nó làm giảm hiệu quả học tập và công việc, gây căng thẳng, lo âu vì luôn phải chạy đua với thời gian. Lâu dài, trì hoãn bào mòn ý chí, làm mất đi nhiều cơ hội quý giá trong học tập, nghề nghiệp và cuộc sống. Nguy hiểm hơn, nó hình thành lối sống thụ động, thiếu trách nhiệm, khiến người trẻ dễ tụt hậu trong một xã hội cạnh tranh khốc liệt. Nhiều ước mơ không thể thành hiện thực không phải vì thiếu năng lực, mà vì quá chậm để bắt đầu.
Tuy nhiên, trì hoãn không phải là “căn bệnh” không thể chữa. Để khắc phục, người trẻ cần nhận thức rõ tác hại của trì hoãn và dũng cảm đối diện với nó. Việc đặt ra mục tiêu cụ thể, chia nhỏ công việc, rèn luyện kỉ luật cá nhân và quản lí thời gian hiệu quả là những giải pháp thiết thực. Quan trọng hơn cả là thái độ sống chủ động: dám bắt đầu từ những việc nhỏ, không chờ đợi “thời điểm hoàn hảo”, bởi hành động chính là cách tốt nhất để chiến thắng trì hoãn.
Tóm lại, thói quen trì hoãn ở người trẻ thời nay là một vấn đề đáng báo động, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng sống và tương lai của mỗi cá nhân cũng như xã hội. Nhận diện, thay đổi và vượt qua trì hoãn không chỉ là trách nhiệm với bản thân, mà còn là cách để người trẻ khẳng định giá trị của mình trong thời đại mới. Tuổi trẻ trôi qua rất nhanh, và chỉ những người biết hành động kịp thời mới có thể nắm bắt và biến ước mơ thành hiện thực.
Trước hết, qua hình ảnh “tiến sĩ giấy”, tác giả đã phê phán gay gắt lối học chạy theo hư danh, coi trọng bằng cấp, chức tước bề ngoài mà không có thực tài, không đem lại ích lợi gì cho xã hội. Một con người chỉ nhờ “mảnh giấy”, “nét son” mà trở nên danh giá, nhưng rốt cuộc chỉ là “đồ chơi”, vô giá trị thực. Điều đó khiến em nhận ra rằng: tri thức nếu không gắn với năng lực, đạo đức và trách nhiệm xã hội thì trở nên rỗng tuếch.
Từ đó liên hệ đến ngày nay, bài thơ đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với học sinh, sinh viên và tầng lớp trí thức:
- Không được học vì điểm số, bằng cấp hay danh vọng cá nhân.
- Phải học để làm chủ tri thức, làm chủ khoa học – công nghệ, đáp ứng nhu cầu phát triển của đất nước.
- Trí thức cần có bản lĩnh, nhân cách, tinh thần cống hiến, không thỏa hiệp với lối sống thực dụng, hình thức.
Trong bối cảnh đất nước đang hội nhập và phát triển, thế hệ trẻ càng phải ý thức rõ trách nhiệm của mình:
- Rèn luyện năng lực thật, học đi đôi với hành.
- Nuôi dưỡng lý tưởng sống vì cộng đồng, vì Tổ quốc.
- Dùng tri thức để giải quyết các vấn đề thực tiễn của xã hội, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh.
Như vậy, từ tiếng cười châm biếm sâu cay của Nguyễn Khuyến, em hiểu rằng: giá trị đích thực của người trí thức không nằm ở danh hiệu, mà ở sự cống hiến chân thành và hiệu quả cho đất nước. Đây cũng chính là con đường mà học sinh, sinh viên hôm nay cần lựa chọn và kiên trì theo đuổi.
Nghĩa tường minh
- “Mảnh giấy”: tờ giấy ghi tên người đỗ.
- “Thân giáp bảng”: thân phận, địa vị của người đỗ cao trong khoa cử (đỗ giáp bảng).
- “Nét son”: dấu son, bút son dùng để chấm thi, ghi tên.
- “Mặt văn khôi”: gương mặt, danh phận của người đứng đầu về văn học
- Nghĩa hàm ẩn
- Hai câu thơ không chỉ nói về việc thi cử, mà còn:
- Gợi ý rằng danh vọng, địa vị của con người trong xã hội phong kiến phụ thuộc rất nhiều vào hình thức (giấy tờ, dấu son).
- Ngầm châm biếm, mỉa mai: thân phận, danh giá của con người có thể được “tạo nên” quá dễ dàng chỉ bằng vài thủ tục, vài dấu hiệu bề ngoài.
- Đồng thời bộc lộ thái độ hoài nghi đối với giá trị thực của danh hiệu khoa cử: tài năng và con người thật có thể bị che khuất sau giấy bút.