Nguyễn Tuyết Mai

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tuyết Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong suốt những năm tháng đi học, em đã trải qua rất nhiều kỉ niệm vui buồn cùng thầy cô và bạn bè. Nhưng có lẽ, sự việc khiến em nhớ mãi cho đến bây giờ là một lần em được cô giáo chủ nhiệm động viên khi em cảm thấy thất vọng về bản thân.

Hôm ấy, lớp em nhận bài kiểm tra Toán. Khi nhìn thấy số điểm thấp được khoanh tròn đỏ chót trên đầu bài, tim em như chùng xuống. Em cúi gằm mặt, cảm thấy buồn và xấu hổ vô cùng. Em nghĩ mình học kém, sợ sẽ làm cô thất vọng và không dám ngẩng đầu lên nhìn ai. Suốt cả buổi học hôm đó, em chẳng còn tập trung được gì nữa.

Tan học, cô giáo gọi em ở lại. Em lo lắng, cứ tưởng mình sẽ bị trách mắng. Nhưng không, cô nhẹ nhàng hỏi em đã gặp khó khăn gì trong quá trình học Toán. Nghe giọng nói ấm áp của cô, em không kìm được mà kể hết những suy nghĩ trong lòng. Cô lắng nghe rất chăm chú rồi mỉm cười, xoa đầu em và nói rằng: “Điểm số không nói lên tất cả. Quan trọng là con có cố gắng và không bỏ cuộc.”

Cô còn hướng dẫn em cách học lại những phần chưa hiểu và hứa sẽ giúp em nếu em chịu hỏi. Lời nói ấy khiến em cảm thấy được an ủi và tiếp thêm rất nhiều động lực. Từ hôm đó, em chăm chỉ hơn, không còn sợ sai như trước nữa.

Sự việc ấy tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn luôn yêu thương, động viên học trò. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cô.

Câu 1: Đoạn trích trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2: Chiều chiều thơ thẩn áng mây

Cài lên màu áo hây hây ráng vàng.

Tiếng hiệp vần với nhau là thơ thẩn và mây

Hây hây với ráng vàng

Câu 3: Từ thơ thẩn ở đây là từ láy, có nghĩa là lặng lẽ, thong thả, nhẹ nhàng, như đang suy nghĩ vẩn vơ, không vội vã. Nó diễn tả trạng thái rất nhẹ nhàng, chậm rãi của áng mây chiều.

Câu 4: Hai dòng thơ đó sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá. Biện pháp này giúp giòng sông trở nên sống động, có hồn như một cô gái duyên dáng.

Câu 5: Nội dung chính của đoạn trích trên làlaf miêu tả vẻ đẹp rực rỡ, duyên dáng và sự đổi màu sắc liên tục của các dòng sông qua các thời điểm trong buổi sáng và chiều, thể hiện sự yêu mến, ngợi ca cảnh vật thên nhiên quê hương.

Câu 6: Từ cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần giữ vệ sinh. tiềt kiệm tái nguyên, trồng cây xanh và tuyên truyện mọi người cùng nhau bảo vệ môi trường sống xung quanh mình.


Câu 1:

Bài làm

Bài thơ Mùa rồi của tác giả Phạm Xuân Am gợi cho em nhiều cảm xúc bâng khuâng, xao xuyến trước sự trôi chảy của thời gian. “Mùa rồi” không chỉ là một mùa đã qua trong thiên nhiên mà còn là những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, của những tháng ngày hồn nhiên, trong trẻo. Qua những hình ảnh giản dị, quen thuộc, tác giả đã khắc họa sự thay đổi âm thầm của cảnh vật khi mùa cũ khép lại, nhường chỗ cho mùa mới. Đọc bài thơ, em cảm nhận được nỗi tiếc nuối nhẹ nhàng, không buồn đau mà sâu lắng, êm đềm. Đó là cảm giác khi ta nhận ra thời gian trôi đi rất nhanh, những điều thân thương rồi cũng chỉ còn lại trong kí ức. Bài thơ khiến em biết trân trọng hơn những khoảnh khắc hiện tại, biết yêu quý từng mùa đi qua của cuộc sống. Với ngôn từ mộc mạc, giọng thơ chậm rãi, Mùa rồi đã để lại trong lòng em một dư vị nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc.

Câu 2:

Bài làm

Tết Trung Thu là ngày hội mà em mong chờ nhất trong năm, bởi đó là dịp quê em trở nên rộn ràng và lung linh hơn bao giờ hết. Ngay từ chiều, không khí Trung Thu đã tràn ngập khắp các con đường làng. Trẻ em trong xóm tụ tập trước sân đình, tay cầm những chiếc lồng đèn đủ màu sắc như đèn ông sao, đèn cá chép, đèn kéo quân. Tiếng cười nói ríu rít hòa cùng tiếng trống múa lân vang lên rộn rã.

Khi màn đêm buông xuống, trăng Trung Thu tròn và sáng vằng vặc treo trên bầu trời. Dưới ánh trăng dịu dàng ấy, đoàn múa lân bắt đầu biểu diễn, thu hút đông đảo người lớn và trẻ nhỏ đứng xem. Mâm cỗ Trung Thu được bày biện ngay ngắn với bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối, hồng chín… Ai nấy đều vui vẻ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc.

Em cùng các bạn rước đèn quanh làng, vừa đi vừa hát những bài ca quen thuộc. Tết Trung Thu ở quê em không chỉ là ngày hội của thiếu nhi mà còn là dịp để mọi người quây quần, gắn bó với nhau hơn. Những kỉ niệm ấm áp ấy sẽ mãi in sâu trong lòng em.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính là miêu tả và biểu cảm

Câu 2:

- Lúa còn nên cối

- Sàng rơm, sảy thóc nhanh nhanh

- Liềm hái ra đồng

Câu 3:

Họ là những người lao động kiên cường, dùng sức lực của mình làm ra hạt ngọc nuôi sống con người. Họ gánh vác trên vai cả những khó khăn, thử thách ngắc nghiệt của thiên nhiên. Dù vất vả, họ luôn vững chãi, là trụ cột của quê hương.

Câu 4:

Hình ảnh so sánh ẩn dụ: '' vàng hạt lúa '' và " xanh giấc nồng "

Tác dụng:

Vàng hạt lúa: Màu vàng rực rỡ của thóc chín, tượng trưng cho sự no đủ, bội thu, niềm vui vật chất.

Xanh giấc nồng: Màu xanh của cây lúa non dùng để chỉ giấc ngủ sâu, ngon lành.

Câu 5:

Dù công việc có "nhọc nhằn" đến đâu, người nông dân vẫn không hề thấy mệt mỏi, mà ngược lại, họ luôn hướng về mùa màng tiếp theo. Điều này nhắc nhở mình rằng, trong học tập, dù gặp bài toán khó hay bài văn dài, mình cũng cần phải có ý chí bền bỉ và không nản lòng. Thay vì chỉ tập trung vào sự vất vả hiện tại, mình cần nhìn xa hơn để thấy được "mùa về"—tức là kết quả tốt đẹp mà sự cố gắng mang lại. Quan trọng nhất là phải biết trân trọng những gì mình đang có và luôn nỗ lực hết mình cho mục tiêu tương lai.

Câu 1

Bài làm

Cuộc sống của em, chắc chắn ai cũng có những kỷ niệm mà mỗi khi nhớ lại, tim lại xốn xang những cảm xúc khó tả. Với em, đó là chuyến đi tình nguyện cùng hội bạn thân mùa hè năm ngoái. Nó không chỉ là một chuyến đi đơn thuần mà còn là một bài học lớn về tình bạn, sự sẻ chia và những giá trị thật đẹp của cuộc sống.


Hè năm ấy, trời nắng như đổ lửa, em và lũ bạn thân rủ nhau đi tình nguyện ở một vùng quê nghèo. Tụi em ấp ủ ý định này lâu lắm rồi, từ hồi xem một bộ phim về những người tốt bụng giúp đỡ người khác. Thế là đứa nào đứa nấy hăng hái góp quần áo cũ, sách vở, rồi cùng nhau tiết kiệm tiền ăn vặt để mua thêm đồ dùng học tập cho các em nhỏ.


Ngày lên đường, bụng em cứ nôn nao, vừa háo hức, vừa có chút lo lắng. Đến nơi, trước mắt em là những ngôi nhà nhỏ xíu nằm im lìm bên cạnh những cánh đồng lúa xanh mướt. Ánh mắt mấy đứa trẻ ở đây nhìn tụi em lạ lắm, vừa tò mò, vừa có gì đó rất đáng yêu. Tụi em bắt tay vào việc ngay, đứa thì dọn dẹp trường học, đứa thì sửa lại bàn ghế, rồi bày trò chơi, dạy các em hát múa.


Nhưng có lẽ, khoảnh khắc đáng nhớ nhất là đêm mưa bão ập đến bất ngờ. Nước mưa xối xả, tràn cả vào nhà, đồ đạc ướt hết cả. Lúc đó, em cũng hơi sợ, nhưng nhìn xung quanh, ai nấy cũng cố gắng giúp đỡ nhau. Tụi em chia nhau từng cái bánh, từng chai nước, rồi cùng nhau kể chuyện ma trêu ghẹo để xua tan nỗi sợ. Đêm đó, dù vất vả, nhưng em thấy thương và quý tụi nó hơn bao giờ hết.


Đến ngày chia tay, em thấy mắt đứa nào đứa nấy cũng đỏ hoe. Không chỉ là buồn vì phải rời xa các em nhỏ, mà còn vì tụi em nhận ra mình đã làm được một điều có ý nghĩa. Trên đường về, đứa nào cũng trầm ngâm, suy nghĩ. Chuyến đi này đã thay đổi tụi em nhiều lắm. Em hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, đôi khi sẽ có những khó khăn, thử thách. Nhưng quan trọng là mình có những người bạn luôn bên cạnh, cùng mình vượt qua tất cả. Tình bạn không chỉ là những lời nói suông mà còn là những hành động thiết thực, là sự đồng cảm và sẻ chia trong mọi hoàn cảnh.


Đó là một trải nghiệm mà em sẽ không bao giờ quên. Nó đã dạy cho em biết trân trọng những gì mình đang có và sống có ý nghĩa hơn. Sau này, dù có đi đâu, làm gì, em vẫn sẽ luôn nhớ về những người bạn đã cùng em trải qua những khoảnh khắc đáng quý đó.


Câu 2;

Bài làm

Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã khắc sâu trong em hình ảnh về một vị lãnh tụ vĩ đại nhưng cũng vô cùng gần gũi, yêu thương con cháu. Qua bức ảnh treo trên tường, Bác Hồ hiện lên với nụ cười hiền hậu, ánh mắt dõi theo niềm vui của chúng cháu. Khung cảnh nhà em với cây đa, giếng nước, sân đình hay những quả na chín vàng đều mang một vẻ đẹp bình dị, êm đềm dưới ánh mắt của Bác. Tuy nhiên, hình ảnh "Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi" và lời dặn "Cháu ơi đừng có chơi bời đầu xa" đã cho em thấy sự quan tâm lớn lao của Bác. Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn luôn lo lắng cho tương lai của đất nước, mong muốn thế hệ trẻ chăm ngoan, học giỏi. Bài thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh đẹp về Bác mà còn gửi gắm những bài học ý nghĩa về lòng biết ơn, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước.

Câu 1

Bài làm

Cuộc sống của em, chắc chắn ai cũng có những kỷ niệm mà mỗi khi nhớ lại, tim lại xốn xang những cảm xúc khó tả. Với em, đó là chuyến đi tình nguyện cùng hội bạn thân mùa hè năm ngoái. Nó không chỉ là một chuyến đi đơn thuần mà còn là một bài học lớn về tình bạn, sự sẻ chia và những giá trị thật đẹp của cuộc sống.


Hè năm ấy, trời nắng như đổ lửa, em và lũ bạn thân rủ nhau đi tình nguyện ở một vùng quê nghèo. Tụi em ấp ủ ý định này lâu lắm rồi, từ hồi xem một bộ phim về những người tốt bụng giúp đỡ người khác. Thế là đứa nào đứa nấy hăng hái góp quần áo cũ, sách vở, rồi cùng nhau tiết kiệm tiền ăn vặt để mua thêm đồ dùng học tập cho các em nhỏ.


Ngày lên đường, bụng em cứ nôn nao, vừa háo hức, vừa có chút lo lắng. Đến nơi, trước mắt em là những ngôi nhà nhỏ xíu nằm im lìm bên cạnh những cánh đồng lúa xanh mướt. Ánh mắt mấy đứa trẻ ở đây nhìn tụi em lạ lắm, vừa tò mò, vừa có gì đó rất đáng yêu. Tụi em bắt tay vào việc ngay, đứa thì dọn dẹp trường học, đứa thì sửa lại bàn ghế, rồi bày trò chơi, dạy các em hát múa.


Nhưng có lẽ, khoảnh khắc đáng nhớ nhất là đêm mưa bão ập đến bất ngờ. Nước mưa xối xả, tràn cả vào nhà, đồ đạc ướt hết cả. Lúc đó, em cũng hơi sợ, nhưng nhìn xung quanh, ai nấy cũng cố gắng giúp đỡ nhau. Tụi em chia nhau từng cái bánh, từng chai nước, rồi cùng nhau kể chuyện ma trêu ghẹo để xua tan nỗi sợ. Đêm đó, dù vất vả, nhưng em thấy thương và quý tụi nó hơn bao giờ hết.


Đến ngày chia tay, em thấy mắt đứa nào đứa nấy cũng đỏ hoe. Không chỉ là buồn vì phải rời xa các em nhỏ, mà còn vì tụi em nhận ra mình đã làm được một điều có ý nghĩa. Trên đường về, đứa nào cũng trầm ngâm, suy nghĩ. Chuyến đi này đã thay đổi tụi em nhiều lắm. Em hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, đôi khi sẽ có những khó khăn, thử thách. Nhưng quan trọng là mình có những người bạn luôn bên cạnh, cùng mình vượt qua tất cả. Tình bạn không chỉ là những lời nói suông mà còn là những hành động thiết thực, là sự đồng cảm và sẻ chia trong mọi hoàn cảnh.


Đó là một trải nghiệm mà em sẽ không bao giờ quên. Nó đã dạy cho em biết trân trọng những gì mình đang có và sống có ý nghĩa hơn. Sau này, dù có đi đâu, làm gì, em vẫn sẽ luôn nhớ về những người bạn đã cùng em trải qua những khoảnh khắc đáng quý đó.


Câu 2;

Bài làm

Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã khắc sâu trong em hình ảnh về một vị lãnh tụ vĩ đại nhưng cũng vô cùng gần gũi, yêu thương con cháu. Qua bức ảnh treo trên tường, Bác Hồ hiện lên với nụ cười hiền hậu, ánh mắt dõi theo niềm vui của chúng cháu. Khung cảnh nhà em với cây đa, giếng nước, sân đình hay những quả na chín vàng đều mang một vẻ đẹp bình dị, êm đềm dưới ánh mắt của Bác. Tuy nhiên, hình ảnh "Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi" và lời dặn "Cháu ơi đừng có chơi bời đầu xa" đã cho em thấy sự quan tâm lớn lao của Bác. Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn luôn lo lắng cho tương lai của đất nước, mong muốn thế hệ trẻ chăm ngoan, học giỏi. Bài thơ không chỉ vẽ nên một bức tranh đẹp về Bác mà còn gửi gắm những bài học ý nghĩa về lòng biết ơn, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước.

Kiến trúc tiêu biểu của Đông Nam Á gồm :

Angkor Wat (Campuchia)

Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Việt Nam)

Chùa Shwedagon (Myanma)

Chùa động Batu (Mailaysia)


Topic1:

Dear Phuong

Happy New Year! My family and I had a wonderful Tet holiday. We ate traditional food like banh chung and dua hanh. On the first day, we cleaned the house and gave lucky money to the children. It was fun!

Best wishes,

Tuyet Mai


Topic2:

I like my neighborhood because it is very peaceful and has many green trees. I often walk aroud after school. However, I don't like that there are not many interesting places, like a big park or a cinema. I wish there were more places to hang out with friends.


Topic3:

I really want to visit Da Lat. Ilove its cool weather and beautiful pine forests. I imagine walking aroud Xuan Huong Lake and visting flower gardens. I aslo want to try delicious local food there. Da Lat seems like a very romatic and peaceful place tp lelax.

1. I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.

2. There is a new movie theatre in my neighborhood.

1. I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.

2. There is a new movie theatre in my neighborhood.