Lã Thanh Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lã Thanh Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong đoạn trích "Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài" (vở kịch Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng), vua Lê Tương Dực hiện lên là một ông vua ăn chơi, xa hoa, bạo ngược, chỉ biết hưởng lạc mà bỏ mặc dân chúng lầm than, làm phát sinh mâu thuẫn gay gắt, dẫn đến khởi nghĩa nông dân, cho thấy bản chất hôn quan, bạo chúa, là nguyên nhân trực tiếp cho sự sụp đổ triều đại. Lê Tương Dực không quan tâm đến việc triều chính mà chỉ đam mê xây dựng Cửu Trùng Đài - một công trình đồ sộ, tốn kém, thể hiện sự xa hoa tột bực của giai cấp thống trị.Để thực hiện mộng tưởng, hắn sẵn sàng tăng sưu thuế, bắt bớ, hành hạ nhân dân lao động, khiến họ rơi vào cảnh khốn cùng, đẩy mâu thuẫn xã hội đến đỉnh điểm, gây ra sự căm phẫn tột độ. Hành động của Lê Tương Dực minh chứng cho hình ảnh một ông vua "hôn" (mờ mịt, không sáng suốt), "bạo" (tàn bạo), đặt lợi ích cá nhân và thú vui bệnh hoạn lên trên vận mệnh đất nước, nhân dân, trở thành đối tượng bị nhân dân và các thế lực nổi dậy căm ghét, muốn lật đổ.Chính sự tàn bạo và xa hoa phi nghĩa của Lê Tương Dực đã châm ngòi cho cuộc nổi dậy của nông dân dưới sự lãnh đạo của Trịnh Duy Sản, trực tiếp dẫn đến cái chết của ông ta và sự sụp đổ của triều đình, thể hiện sự sụp đổ tất yếu của một chế độ mục nát. Tóm lại, Lê Tương Dực là biểu tượng cho tầng lớp vua chúa suy đồi, ích kỷ, là điển hình cho những kẻ cầm quyền đã đẩy đất nước vào cảnh lầm than, góp phần tạo nên bi kịch lớn trong vở kịch

câu 2

  Trịnh Công Sơn đã từng viết rằng: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng/ Để làm gì em biết không?/ Để gió cuốn đi”. Quả thực trong cuộc sống đầy những bất trắc bon chen này, ai cũng cần có một tấm lòng yêu thương, quan tâm, giúp đỡ mọi người. Nhưng một bộ phận không nhỏ trong xã hội hiện nay lại xuất hiện lối sống thơ ơ, vô cảm. Quả thực là tình trạng đáng báo động.

 Vô cảm có thể hiểu là không có tình cảm, cảm xúc, không có tình yêu thương, không có động tâm trước hoàn cảnh, mảnh đời khó khăn. Đôi khi vô cảm cũng chính là không quan tâm đến chính tương lai của bản thân.

   Cách đây không lâu, có lẽ ai cũng bàng hoàng khi đọc một tin tức, một bạn nữa sinh ngoài hai mươi tuổi sau khi sinh con đã đang tâm mà cho đứa bé vào túi rồi ném từ tầng ba mốt của một chung cư xuống. Quả thực đọc đến đó khiến cho chúng ta không khỏi lạnh gáy, sợ hãi. Sự vô cảm của con người lại đạt đến ngưỡng độ này rồi hay sao. Người ta vẫn thường nói hổ dữ không ăn thịt con, những hãy nhìn xem, người phụ nữ kia đang tâm đối xử với đứa con mình dứt ruột sinh ra như thế nào. Quả thực, sự tàn nhẫn, vô cảm của con người đã đến đô không thê khoanh tay đứng nhìn.

 Vô cảm còn là khi bạn bang quan với tương lai của chính mình. Sinh ra ai trong chúng ta cũng có mơ ước để là động lực không ngừng phấn đấu. Nhưng có rất nhiều kẻ lại như con “tằm” tình nguyện nằm trong kén mà không chịu bung mình để trở thành một chú bướm tự do. Cả cuộc đời họ chỉ luẩn quẩn, mặc kệ năm tháng trôi qua. Dường như họ chỉ tồn tại để chờ đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình.

 Tuy là một bệnh dịch hết sức nguy hiểm, nhưng cũng không phải có cách khắc phục. Mỗi chúng ta cần phải tu dưỡng cho bản thân mình một lối lành mạnh. Luôn quan tâm, giúp đỡ mọi người. Sống chân thành, không vụ lợi, không giả dối. Khi gặp người bị nạn hãy nhiệt tình giúp đỡ họ. Thay vì xem những bộ phim bạo lực, hãy nghe một bản nhạc du dương, hãy đọc một câu chuyện cảm động, để tâm hồn mình được thanh sạch và trong sáng hơn.

Mỗi chúng ta, ai cũng có trong mình phần thiện lương, luôn biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. Nhưng do một vài yêu tố, tác động nên con người có thể sinh ra lối sống vô cảm.Hãy luôn mở rộng tấm long mình, chia sẻ, giúp đỡ những người xung quanh.

câu 1

Trong đoạn trích "Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài" (vở kịch Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng), vua Lê Tương Dực hiện lên là một ông vua ăn chơi, xa hoa, bạo ngược, chỉ biết hưởng lạc mà bỏ mặc dân chúng lầm than, làm phát sinh mâu thuẫn gay gắt, dẫn đến khởi nghĩa nông dân, cho thấy bản chất hôn quan, bạo chúa, là nguyên nhân trực tiếp cho sự sụp đổ triều đại. Lê Tương Dực không quan tâm đến việc triều chính mà chỉ đam mê xây dựng Cửu Trùng Đài - một công trình đồ sộ, tốn kém, thể hiện sự xa hoa tột bực của giai cấp thống trị.Để thực hiện mộng tưởng, hắn sẵn sàng tăng sưu thuế, bắt bớ, hành hạ nhân dân lao động, khiến họ rơi vào cảnh khốn cùng, đẩy mâu thuẫn xã hội đến đỉnh điểm, gây ra sự căm phẫn tột độ. Hành động của Lê Tương Dực minh chứng cho hình ảnh một ông vua "hôn" (mờ mịt, không sáng suốt), "bạo" (tàn bạo), đặt lợi ích cá nhân và thú vui bệnh hoạn lên trên vận mệnh đất nước, nhân dân, trở thành đối tượng bị nhân dân và các thế lực nổi dậy căm ghét, muốn lật đổ.Chính sự tàn bạo và xa hoa phi nghĩa của Lê Tương Dực đã châm ngòi cho cuộc nổi dậy của nông dân dưới sự lãnh đạo của Trịnh Duy Sản, trực tiếp dẫn đến cái chết của ông ta và sự sụp đổ của triều đình, thể hiện sự sụp đổ tất yếu của một chế độ mục nát. Tóm lại, Lê Tương Dực là biểu tượng cho tầng lớp vua chúa suy đồi, ích kỷ, là điển hình cho những kẻ cầm quyền đã đẩy đất nước vào cảnh lầm than, góp phần tạo nên bi kịch lớn trong vở kịch

câu 2

  Trịnh Công Sơn đã từng viết rằng: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng/ Để làm gì em biết không?/ Để gió cuốn đi”. Quả thực trong cuộc sống đầy những bất trắc bon chen này, ai cũng cần có một tấm lòng yêu thương, quan tâm, giúp đỡ mọi người. Nhưng một bộ phận không nhỏ trong xã hội hiện nay lại xuất hiện lối sống thơ ơ, vô cảm. Quả thực là tình trạng đáng báo động.

 Vô cảm có thể hiểu là không có tình cảm, cảm xúc, không có tình yêu thương, không có động tâm trước hoàn cảnh, mảnh đời khó khăn. Đôi khi vô cảm cũng chính là không quan tâm đến chính tương lai của bản thân.

   Cách đây không lâu, có lẽ ai cũng bàng hoàng khi đọc một tin tức, một bạn nữa sinh ngoài hai mươi tuổi sau khi sinh con đã đang tâm mà cho đứa bé vào túi rồi ném từ tầng ba mốt của một chung cư xuống. Quả thực đọc đến đó khiến cho chúng ta không khỏi lạnh gáy, sợ hãi. Sự vô cảm của con người lại đạt đến ngưỡng độ này rồi hay sao. Người ta vẫn thường nói hổ dữ không ăn thịt con, những hãy nhìn xem, người phụ nữ kia đang tâm đối xử với đứa con mình dứt ruột sinh ra như thế nào. Quả thực, sự tàn nhẫn, vô cảm của con người đã đến đô không thê khoanh tay đứng nhìn.

 Vô cảm còn là khi bạn bang quan với tương lai của chính mình. Sinh ra ai trong chúng ta cũng có mơ ước để là động lực không ngừng phấn đấu. Nhưng có rất nhiều kẻ lại như con “tằm” tình nguyện nằm trong kén mà không chịu bung mình để trở thành một chú bướm tự do. Cả cuộc đời họ chỉ luẩn quẩn, mặc kệ năm tháng trôi qua. Dường như họ chỉ tồn tại để chờ đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình.

 Tuy là một bệnh dịch hết sức nguy hiểm, nhưng cũng không phải có cách khắc phục. Mỗi chúng ta cần phải tu dưỡng cho bản thân mình một lối lành mạnh. Luôn quan tâm, giúp đỡ mọi người. Sống chân thành, không vụ lợi, không giả dối. Khi gặp người bị nạn hãy nhiệt tình giúp đỡ họ. Thay vì xem những bộ phim bạo lực, hãy nghe một bản nhạc du dương, hãy đọc một câu chuyện cảm động, để tâm hồn mình được thanh sạch và trong sáng hơn.

Mỗi chúng ta, ai cũng có trong mình phần thiện lương, luôn biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. Nhưng do một vài yêu tố, tác động nên con người có thể sinh ra lối sống vô cảm.Hãy luôn mở rộng tấm long mình, chia sẻ, giúp đỡ những người xung quanh.