Phan Thị Hồng Vân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản Ảnh Bác của Trần Đăng Khoa là một bài thơ ngắn gọn nhưng chan chứa tình cảm kính yêu đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh. Qua hình ảnh bức ảnh Bác Hồ treo trong nhà, tác giả đã khắc họa Bác vừa gần gũi, thân thương như một người ông trong gia đình, vừa vĩ đại với bao nỗi lo cho đất nước. Nụ cười hiền từ của Bác hiện lên ấm áp, dõi theo từng sinh hoạt đời thường của thiếu nhi. Những lời “Bác dạy” giản dị mà sâu sắc, nhắc nhở các em chăm ngoan, lao động và luôn cảnh giác trước kẻ thù. Bài thơ thể hiện tình cảm trong sáng, chân thành của thiếu nhi dành cho Bác, đồng thời giúp người đọc cảm nhận rõ hơn tấm lòng bao la, đức hi sinh thầm lặng của Bác Hồ đối với dân tộc và thế hệ trẻ.
Câu 2:
Trong suốt những năm tháng đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm gắn bó với bạn bè: có những lúc vui vẻ, hồn nhiên, cũng có khi buồn bã, giận hờn. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi và có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến suy nghĩ, tình cảm của em chính là kỉ niệm với nhóm bạn thân vào năm lớp bảy – một kỉ niệm đã dạy em bài học lớn về tình bạn, sự sẻ chia và lòng bao dung.
Năm ấy, lớp em tổ chức một buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20–11. Cô giáo chủ nhiệm giao cho nhóm chúng em phụ trách tiết mục múa hát tập thể. Em được các bạn tin tưởng bầu làm nhóm trưởng. Vì muốn tiết mục thật hoàn hảo, em luôn nghiêm khắc với mọi người, đặc biệt là với Mai – bạn thân nhất của em trong nhóm. Mai múa chưa đều, lại hay đến tập muộn vì phải phụ giúp gia đình bán hàng buổi chiều. Thay vì thông cảm, em lại thường xuyên cáu gắt, trách móc bạn trước mặt cả nhóm.
Một buổi tập nọ, vì quá mệt và tủi thân, Mai bật khóc rồi bỏ về giữa chừng. Không khí buổi tập trở nên nặng nề. Những ngày sau đó, Mai không còn tham gia tập luyện, cũng tránh mặt em ở lớp. Em vừa lo cho tiết mục, vừa thấy bực bội vì nghĩ rằng Mai “làm quá lên” và không hiểu cho trách nhiệm của em.
Đến sát ngày biểu diễn, cô giáo chủ nhiệm gọi riêng em và nhẹ nhàng hỏi chuyện. Sau khi nghe em kể, cô nói: “Làm việc nhóm không chỉ cần trách nhiệm mà còn cần sự thấu hiểu. Em thử đặt mình vào hoàn cảnh của bạn xem.” Lời nói của cô khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em chợt nhận ra mình đã quá ích kỉ, chỉ nghĩ đến thành tích mà quên mất cảm xúc của bạn bè, nhất là người bạn thân luôn ở bên em từ trước đến nay.
Chiều hôm đó, em mạnh dạn đến nhà Mai. Thấy em, Mai khá bất ngờ. Em đã chân thành xin lỗi và thừa nhận lỗi sai của mình. Mai nghe xong thì bật khóc, nhưng là những giọt nước mắt nhẹ nhõm. Bạn kể rằng đã rất buồn vì nghĩ em không còn coi trọng tình bạn của hai đứa nữa. Sau cuộc trò chuyện ấy, chúng em ôm nhau thật chặt và cùng hứa sẽ cố gắng vì cả nhóm.
Nhờ sự cố gắng của tất cả mọi người, tiết mục văn nghệ hôm đó đã diễn ra rất thành công. Khi đứng trên sân khấu, nhìn xuống hàng ghế khán giả và thấy nụ cười rạng rỡ của Mai, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Em hiểu rằng thành công ấy không chỉ đến từ sự cố gắng mà còn từ sự đoàn kết và yêu thương giữa những người bạn.
Kỉ niệm đó đến nay vẫn luôn in đậm trong tâm trí em. Nó dạy em rằng tình bạn không chỉ là những lúc vui vẻ bên nhau, mà còn là sự cảm thông, lắng nghe và sẵn sàng tha thứ. Nhờ kỉ niệm ấy, em biết trân trọng bạn bè hơn và học cách sống chậm lại để yêu thương nhiều hơn.