Trần Thị Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Thạch Lam là cây bút tinh tế của văn học Việt Nam hiện đại, người chuyên viết về những rung động mong manh và những góc khuất trong tâm hồn con người. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa nhân vật Tâm và mẹ sau sáu năm xa cách đã để lại trong lòng người đọc những nỗi xót xa về sự băng hoại đạo đức của con người trước sức mạnh của đồng tiền và danh vọng thành thị. Trước hết, đoạn trích mở ra một không gian làng quê đầy hoài niệm nhưng cũng nhuốm màu tàn tạ. Hình ảnh ngôi nhà cũ "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác" và tiếng guốc "thong thả và chậm hơn trước" của người mẹ đã khắc họa sự bào mòn của thời gian. Trong không gian ấy, người mẹ hiện lên với tất cả sự tần tảo và lòng vị tha. Dù bị con trai bỏ rơi suốt sáu năm, dù chỉ nhận được những đồng tiền vô cảm hàng tháng, bà vẫn dành cho con một tình yêu nguyên vẹn. Khi nhận ra con, bà "ứa nước mắt", "cảm động đến nỗi không nói được", "âu yếm nhìn con" và "khẩn khoản" mời con ở lại ăn bữa cơm. Những câu hỏi han của bà về sức khỏe, về công việc cho thấy tấm lòng người mẹ luôn hướng về con, bất chấp sự hờ hững của đứa con tội lỗi. Đối lập hoàn toàn với hình ảnh người mẹ hiền hậu là nhân vật Tâm. Tâm là đại diện cho hạng người "mất gốc", những kẻ sau khi đạt được vinh hoa phú quý ở thành thị đã vội vàng rũ bỏ quá khứ quê mùa. Sự xa cách của Tâm không chỉ tính bằng dặm đường mà là sự ngăn cách giữa hai thế giới. Cách xưng hô của Tâm với mẹ rất gượng gạo: "Vâng, chính tôi đây", "bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?". Những đại từ "tôi - bà" nghe lạnh lùng, xa lạ, thiếu hẳn hơi ấm của tình mẫu tử. Tâm cảm thấy khó chịu trước sự ẩm thấp của ngôi nhà, thấy những câu chuyện làng xóm là "nhạt dần", "không có liên lạc gì" với cuộc sống giàu sang của mình. Đỉnh điểm của sự bạc bẽo là thái độ của Tâm khi đối diện với cô Trinh và mẹ mình. Tâm trả lời mẹ qua loa, nhún vai khinh bỉ khi nghe về tình cảm của người xưa. Hành động lấy ví đưa cho mẹ bốn tấm giấy bạc với thái độ "hơi kiêu ngạo" đã biến mối quan hệ mẫu tử thiêng liêng thành một cuộc giao dịch vật chất khô khốc. Tâm dùng tiền để lấp liếm sự thiếu hụt về đạo đức, để khẳng định vị thế của mình, mà không hề nhận ra giọt nước mắt "rơm rớm" trên gương mặt run run của mẹ. Tâm vội vàng bước đi như muốn trốn chạy khỏi cái nghèo nàn, cái quá khứ mà anh ta cho là gánh nặng. Về nghệ thuật, Thạch Lam đã sử dụng ngòi bút phân tích tâm lý sắc sảo, đi sâu vào những cảm giác "tế vi". Tác giả không dùng những lời lẽ đao to búa lớn để lên án, mà để nhân vật tự bộc lộ bản chất qua lời nói, cử chỉ và suy nghĩ dửng dưng. Ngôn ngữ truyện giản dị, giàu chất thơ nhưng ẩn chứa sức nặng phê phán sâu cay. Đoạn trích "Trở về" là một lời cảnh tỉnh về sự tha hóa của con người trong xã hội hiện đại. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam muốn gửi gắm thông điệp: Khi con người ta chối bỏ nguồn cội, chối bỏ tình thân để chạy theo những phù phiếm xa hoa, họ chỉ còn là một cái xác không hồn, một kẻ xa lạ ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay, nhắc nhở chúng ta phải luôn biết trân trọng và giữ gìn hơi ấm gia đình giữa dòng đời hối hả

Câu 1. :Thể thơ:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do

câu 2:

  • Người bộc lộ cảm xúc: Nhân vật "tôi" (người chiến sĩ).
  • Cuộc gặp gỡ: Diễn ra giữa nhân vật "tôi" và bà mẹ nghèo nơi làng quê ven đồng chiêm trong một đêm lỡ đường
  • câu 3 :
  • Biện pháp: Phép so sánh (hơi ấm hơn nhiều chăn đệm) và phép đối lập/tương phản (hơi ấm nồng nàn đối lập với cọng rơm xơ xác gầy gò).
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh giá trị tinh thần to lớn của ổ rơm: Dù vật chất đạm bạc, đơn sơ nhưng chứa đựng tình yêu thương, sự che chở ấm áp vô bờ của người mẹ.
    • Làm cho câu thơ giàu sức biểu cảm và gợi hình, thể hiện sự trân trọng, lòng biết ơn sâu sắc của tác giả.
  • CÂU 4 :
  • "Ổ rơm" là một hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng:
  • Là biểu tượng của cuộc sống nghèo khó, mộc mạc nhưng đậm đà tình nghĩa nơi làng quê Việt Nam.
  • Kết tinh từ "hương mật ong của ruộng", là thành quả lao động và cũng là tấm lòng đôn hậu, bao dung của người mẹ dành cho người lính.
  • câu 5 :
  • Cảm hứng bao trùm bài thơ là sự trân trọng, lòng biết ơn đối với tình yêu thương vô tư, đôn hậu của người mẹ nghèo và vẻ đẹp của tâm hồn con người trong hoàn cảnh gian khổ
  • câu 6 :
  • Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất về tình người trong chiến tranh. Hình ảnh người mẹ nghèo tận tình lót ổ rơm cho người lạ ngủ qua đêm cho thấy một tấm lòng bao dung, hiền hậu đáng quý. Những cọng rơm "xơ xác gầy gò" qua ngòi bút của Nguyễn Duy bỗng trở nên nồng nàn, ấm sực hương vị quê hương, hơn cả mọi chăn đệm sang trọng. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về đạo lý uống nước nhớ nguồn và sự trân trọng những giá trị giản dị nhưng bền vững. Đọc xong, em cảm thấy yêu thêm con người và mảnh đất quê hương nghèo khó mà giàu nghĩa tình. Tình yêu ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mỗi người trên mọi nẻo đường xa.