Nguyễn Bảo Quyên
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Quyên
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-24 20:47:32
Thạch Lam là cây bút tinh tế của nhóm Tự lực văn đoàn, người chuyên viết về những rung động mong manh và những góc khuất trong tâm hồn con người. Truyện ngắn của ông không có những xung đột gay gắt nhưng lại sức ám ảnh sâu sắc. Đoạn trích trong tác phẩm Trở về là một lát cắt đầy xót xa về sự tha hóa của con người trước sức mạnh của đồng tiền và danh vọng, đồng thời ngợi ca tấm lòng bao dung vô bờ bến của người mẹ. Trước hết, đoạn trích mở ra một không gian làng quê đầy thân thuộc nhưng cũng đầy hiu quạnh. Hình ảnh ngôi nhà cũ sụp thấp hơn một chút, mái gianh xơ xác gợi lên sự nghèo khó, tĩnh lặng. Trong không gian ấy, người mẹ hiện ra với vẻ ngoài già nua, khắc khổ qua “tiếng guốc thong thả và chậm hơn”, bộ “áo cũ kỹ”. Dù bị con trai bỏ mặc suốt sáu năm, lòng mẹ vẫn đong đầy yêu thương. Giây phút gặp lại, bà cụ “ứa nước mắt”, “cảm động không nói được”. Những câu hỏi han ân cần về sức khỏe, những lo lắng khi nghe tin con ốm năm ngoái cho thấy trái tim người mẹ luôn hướng về con, bất chấp sự thờ ơ của anh ta. Ngược lại với sự ấm áp của mẹ là thái độ lạnh lùng, xa cách của Tâm. Tâm trở về không phải vì nỗi nhớ quê mà như một nghĩa vụ bất đắc dĩ. Cách xưng hô “tôi - bà” thay vì “con - mẹ” cho thấy một khoảng cách tâm hồn quá lớn. Trước những lời tâm sự chân tình của mẹ, Tâm chỉ “nhún vai”, “lơ đãng”, “dửng dưng”. Anh nhìn cuộc sống ở làng quê – nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn – như một thế giới xa lạ, không liên quan gì đến cuộc sống “chắc chắn, giàu sang” ở thành thị của mình. Sự vô cảm của Tâm lên đến đỉnh điểm khi anh coi những lời săn sóc của mẹ là sự “khó chịu” và chỉ muốn nhanh chóng rời đi để về với người vợ thành phố. Đặc biệt, chi tiết Tâm rút ví đưa cho mẹ bốn tấm giấy bạc là một chi tiết đắt giá. Hành động hơi kiêu ngạo và câu nói “đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu” đã biến tình thâm cốt nhục thành một cuộc giao dịch tiền bạc. Tâm tưởng rằng tiền có thể thay thế cho đạo hiếu, cho sự quan tâm. Anh dùng đồng tiền để che đậy sự trống rỗng trong tâm hồn và để khoe khoang sự giàu sang trước mặt cô Trinh. Trong khi người mẹ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” vì xúc động và tủi thân, thì Tâm lại “làm như không thấy gì, vội vàng bước ra”. Sự đối lập này khắc họa sắc nét sự bạc bẽo, cạn tình của một đứa con đã quên mất cội nguồn. Về nghệ thuật, Thạch Lam đã thể hiện bút pháp miêu tả tâm lý nhân vật bậc thầy. Ông không phê phán trực diện mà để nhân vật tự bộc lộ bản chất qua hành động, lời thoại và thái độ. Ngôn ngữ truyện giản dị, giàu chất thơ nhưng lại chứa đựng sức gợi cảm lớn, khiến người đọc không khỏi chạnh lòng trước sự thay đổi của lòng người. Tóm lại, đoạn trích Trở về không chỉ là câu chuyện của riêng nhân vật Tâm mà còn là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta. Thạch Lam đã khéo léo nhắc nhở con người rằng: dù đi đâu, thành đạt đến mức nào, cũng đừng bao giờ quên đi nguồn cội và tấm lòng của mẹ già. Bởi lẽ, sự vô cảm trước tình thân chính là sự nghèo nàn đáng sợ nhất của tâm hồn con người.
2026-03-24 20:45:43
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
- Người bộc lộ cảm xúc: Nhân vật tôi
- Cuộc gặp gỡ: Giữa anh bộ đội và bà mẹ nông dân nghèo ven đồng chiêm trong một đêm lỡ đường.
- Biện pháp tu từ: So sánh “hơi ấm” của ổ rơm ấm hơn nhiều “chăn đệm” và nhân hóa “cọng rơm xơ xác gầy gò''
- Tác dụng: Nhấn mạnh giá trị tinh thần cao quý của ổ rơm. Dù vật chất nghèo nàn, giản đơn nhưng chứa đựng tình yêu thương, sự che chở nồng ấm của người mẹ, vượt xa mọi tiện nghi vật chất thông thường.
- Câu 4: Nhận xét về hình ảnh ổ rơm
- Là biểu tượng của sự nghèo khó, mộc mạc nhưng đầy tự hào của làng quê Việt Nam.
- Thể hiện tấm lòng nhân hậu, sự hy sinh và tình quân dân thắm thiết của người mẹ dành cho người lính.
- Là sự kết tinh từ hương vị ruộng đồng, cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn con người.
Câu 6: Đoạn văn cảm nhận
Bài thơ Hơi ấm ổ rơm của Nguyễn Duy đã chạm đến trái tim người đọc bởi tình cảm quân dân nồng ấm. Chỉ qua hình ảnh ổ rơm bình dị, tác giả đã tái hiện tấm lòng bao dung, nhân hậu của người mẹ quê sẵn sàng nhường chỗ, lo toan cho người lính trẻ. Giấc ngủ trong ổ rơm không chỉ ấm bởi hơi đất, hơi đồng mà còn ấm bởi tình thương che chở như “kén bọc tằm”. Những câu thơ cuối gợi nhắc ta về lòng biết ơn đối với những giá trị mộc mạc của quê hương đã nuôi dưỡng con người cả về thể chất lẫn tâm hồn. Qua đó, em càng thêm trân trọng sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.