Hoàng Ngô Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.
Thạch Lam hay còn được xem là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự Lực văn đoàn. Các tác phẩm của ông hướng về đời sống bình dị , tình cảm nghiêng về người nghèo , đặc biệt là những người phụ nữ trong xã hội cũ. Truyện ngắn "Trở về" là một trong những tác phẩm ấn tượng được nhiều người yêu thích , nhân vật Tâm hiện lên như một tấm gương phản chiếu sự tha hóa của con người trước sức mạnh của vật chất.
Trước hết , nhân vật Tâm hiện lên là một người đã hoàn toàn bị tha hóa về tâm hồn. Sáu năm xa cách, Tâm từ một đứa con nghèo khó đã trở thành một công chức thành phố. Anh ta coi việc gửi tiền về cho mẹ hàng tháng là đã hoàn thành nghĩa vụ, dùng vật chất để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm. Đỉnh điểm là anh đã lấy vợ mà không báo cho mẹ biết. Với Tâm , người mẹ già và căn nhà tranh xơ xác giờ đây chỉ là một quá khứ bần hàn mà anh muốn che giấu.
Đỉnh điểm của bi kịch nằm ở cuộc gặp gỡ với người mẹ. Hình ảnh người mẹ già "ứa nước mắt" và câu hỏi "Con đã về đấy ư?" là một nốt nặng đầy đau xót. Bà mẹ không hề oán trách , chỉ có niềm vui nghẹn ngào khi thấy con trở về. Thế nhưng đáp lại tình yêu ấy là sự lúng túng , thờ ơ của Tâm. Sự đối lập giữa những giọt nước mắt và thái độ gượng gạo của người con đã phơi bày sự tha hóa của nhân vật. Tâm đã không còn cảm nhận được hơi ấm của tình mẫu tử, bởi lẽ lòng anh đã bị lấp đầy bởi những lo toan phù phiếm và sự ngại ngùng về nguồn gốc bần hàn của mình trước mặt người vợ thành thị.
Bên cạnh đó, ngôn ngữ văn chương giàu chất thơ của Thạch Lam đã biến những điều bình thường trở nên thiêng liêng. Cách ông dùng những từ ngữ như "thầm kín" , "nhận ra con" , "ứa nước mắt" khiến người đọc không khỏi xót xa. Tâm không phải kẻ ác , chỉ là Tâm đã để cho cái "tôi" lấn át đi cái "con" ủa sự hiếu thảo. Sự xa lạ của Tâm chính là tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức khi con người mải mê chạy theo vật chất mà đã bỏ quên nhiều điều ý nghĩa.
Tóm lại , thông qua nhân vật Tâm Thạch Lam đã phác họa thành công bi kịch của một tâm hồn lạc lối. Tâm trở về mặt thể thể xác nhưng tâm hồn của anh đã vĩnh viễn rời xa quê hương. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng đừng bao giờ để sự hào nhoáng bên ngoài làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử và cội nguồn thiêng liêng.