Phạm Tuệ Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tuệ Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đọc bài thơ trên, em cảm thấy rất xúc động trước hình ảnh em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong không gian làng quê yên tĩnh. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật quen thuộc và bình dị: ruộng lúa, bầu trời tối dần, nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên đầu hè. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra cánh đồng khiến em cảm nhận được nỗi mong chờ tha thiết của một đứa con đối với mẹ. Mẹ vẫn còn ở ngoài đồng làm việc, hòa lẫn vào cánh đồng lúa và màn đêm. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” gợi cho em thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông dân. Mẹ phải làm việc đến tận khi trời tối mịt mới trở về nhà. Điều đó khiến em càng cảm nhận rõ hơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ để lo cho gia đình và con cái. Không gian trong bài thơ càng về đêm càng trở nên tĩnh lặng: ngọn lửa bếp chưa được nhen lên, căn nhà tranh trở nên trống trải, chỉ có những con đom đóm bay lấp lánh ngoài ao rồi bay cả vào trong nhà. Những hình ảnh ấy vừa đẹp vừa gợi cảm giác cô đơn, khiến em càng cảm nhận rõ nỗi mong đợi của em bé khi chưa thấy mẹ trở về. Em bé không ngủ mà vẫn ngồi nhìn những đốm sáng nhỏ bé của đom đóm, lặng lẽ chờ nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em đặc biệt xúc động vì nó gợi ra sự vất vả của mẹ sau một ngày làm việc trên cánh đồng. Mẹ phải lội qua bùn đất, đi trong đêm khuya mới có thể trở về nhà với con. Nhưng dù mệt nhọc đến đâu, mẹ vẫn luôn nghĩ đến con và vội vã trở về. Đến khi đêm đã khuya, ánh trăng làm khu vườn hoa mận trở nên lung linh trắng xóa, mẹ cuối cùng cũng đã trở về và bế em bé vào nhà. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được sự ấm áp của tình mẹ con. Dù em bé có chờ đợi bao lâu, chỉ cần mẹ trở về, mọi nỗi mong chờ dường như đều tan biến. Câu thơ cuối “nỗi đợi vẫn nằm mơ” gợi cho em cảm giác rất nhẹ nhàng và sâu lắng, như thể em bé đã ngủ trong vòng tay mẹ nhưng sự mong chờ vẫn còn đọng lại trong giấc mơ. Qua bài thơ, em càng hiểu hơn sự vất vả và tình yêu thương mà người mẹ dành cho con. Bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh người mẹ nông dân tần tảo mà còn gợi lên tình cảm gia đình ấm áp, khiến em thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình.

Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore, em cảm thấy rất xúc động trước tình cảm mẹ con thiêng liêng và ấm áp được thể hiện trong tác phẩm. Bài thơ được viết bằng những hình ảnh tưởng tượng bay bổng và trong sáng của trẻ thơ. Mây và sóng đã mời gọi em bé tham gia vào những cuộc vui hấp dẫn trên bầu trời và dưới biển cả, đó đều là những nơi rộng lớn, thú vị mà bất cứ đứa trẻ nào cũng muốn khám phá. Tuy nhiên, trước những lời rủ rê ấy, em bé lại nghĩ đến mẹ và từ chối lời mời vì không muốn rời xa mẹ. Chi tiết này khiến em cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc của em bé dành cho mẹ, bởi đối với em, niềm vui lớn nhất chính là được ở bên mẹ. Không chỉ vậy, em bé còn tưởng tượng ra những trò chơi thú vị cùng mẹ như mẹ là bờ biển còn em là sóng, mẹ là mặt trăng còn em là mây để hai mẹ con luôn ở bên nhau. Qua những hình ảnh giàu ý nghĩa ấy, tác giả đã khắc họa một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời cho thấy trong tâm hồn trẻ thơ, mẹ chính là cả thế giới. Bài thơ khiến em nhận ra rằng dù ngoài kia có nhiều điều mới lạ và hấp dẫn, tình cảm gia đình vẫn luôn là điều quý giá nhất. Sau khi đọc xong tác phẩm, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ của mình, đồng thời hiểu rằng mỗi người con cần biết quan tâm và dành nhiều tình cảm hơn cho mẹ. Đối với em, “Mây và sóng” là một bài thơ giàu ý nghĩa, gợi lên tình cảm gia đình ấm áp và để lại trong lòng người đọc những cảm xúc thật sâu lắng.

Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy vô cùng xúc động và suy nghĩ nhiều về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ sử dụng hình ảnh “quả” trong khu vườn như một ẩn dụ cho quá trình mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn. Những quả ngọt được kết tinh từ sự chăm sóc, vun trồng của mẹ cũng giống như con cái trưởng thành nhờ tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Qua những hình ảnh giản dị nhưng giàu ý nghĩa, tác giả đã khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và dành trọn tình cảm cho con. Đọc bài thơ, em cảm nhận được những vất vả mà mẹ phải trải qua trong suốt quá trình nuôi con lớn lên. Mẹ không chỉ chăm lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn luôn dõi theo, lo lắng cho tương lai của con. Hình ảnh “quả chín” trong bài thơ khiến em liên tưởng đến sự trưởng thành của mỗi người con, đồng thời nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng và ghi nhớ công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Tình mẹ luôn lặng lẽ nhưng sâu nặng, không đòi hỏi sự đền đáp mà chỉ mong con khôn lớn, sống tốt. Chính vì vậy, sau khi đọc bài thơ, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ của mình. Bài thơ không chỉ đem lại những cảm xúc sâu lắng mà còn giúp em nhận ra rằng mỗi người con cần biết quan tâm, chia sẻ và trân trọng mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Đối với em, “Mẹ và quả” là một bài thơ giàu ý nghĩa, gợi lên tình cảm gia đình ấm áp và nhắc nhở chúng ta luôn ghi nhớ công ơn to lớn của mẹ.

Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam có rất nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa được ông cha ta truyền lại từ đời này sang đời khác. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp người đọc giải trí mà còn gửi gắm nhiều bài học sâu sắc về đạo đức và cách sống. Trong số đó, truyện cổ tích Thạch Sanh là một câu chuyện rất quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh. Truyện kể về chàng Thạch Sanh – một người có hoàn cảnh nghèo khó nhưng lại sở hữu nhiều phẩm chất tốt đẹp. Qua nhân vật này, nhân dân ta đã thể hiện ước mơ về chiến thắng của cái thiện trước cái ác, đồng thời ca ngợi những con người hiền lành, dũng cảm và giàu lòng nhân hậu.

Trước hết, Thạch Sanh là người có hoàn cảnh rất đáng thương nhưng lại sống lương thiện và chăm chỉ. Chàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải sống một mình trong túp lều dưới gốc đa và kiếm sống bằng nghề đốn củi. Tuy cuộc sống vất vả và nghèo khó, Thạch Sanh vẫn luôn hiền lành, thật thà. Khi gặp Lý Thông, chàng đã tin tưởng và kết nghĩa anh em mà không hề nghi ngờ hay toan tính điều gì. Điều này cho thấy Thạch Sanh là một người chất phác, tốt bụng và rất tin người.

Không chỉ hiền lành, Thạch Sanh còn là một người vô cùng dũng cảm. Khi biết dân làng phải nộp mạng cho chằn tinh, chàng đã thay Lý Thông đi canh miếu. Nhờ sức mạnh và lòng gan dạ của mình, Thạch Sanh đã chiến đấu và tiêu diệt chằn tinh, trừ hại cho dân làng. Sau đó, khi công chúa bị đại bàng bắt đi, chàng lại không ngại nguy hiểm lần theo dấu vết xuống hang sâu để cứu người. Những hành động ấy đã cho thấy Thạch Sanh là một người anh hùng dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với khó khăn và nguy hiểm để giúp đỡ người khác.

Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người có tấm lòng nhân hậu và vị tha. Trong suốt câu chuyện, chàng nhiều lần bị mẹ con Lý Thông hãm hại và cướp công. Tuy nhiên, khi sự thật được làm sáng tỏ, Thạch Sanh không hề trả thù mà còn tha thứ cho họ. Tấm lòng bao dung ấy khiến nhân vật trở nên cao đẹp và đáng quý hơn. Qua đó, truyện cũng gửi gắm thông điệp rằng người tốt luôn sống nhân hậu và biết tha thứ cho lỗi lầm của người khác.

Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã thể hiện rõ ước mơ của nhân dân về một xã hội công bằng, nơi người hiền lành và tốt bụng sẽ được đền đáp xứng đáng, còn kẻ gian ác cuối cùng sẽ bị trừng phạt. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta cần sống lương thiện, dũng cảm và biết giúp đỡ người khác trong cuộc sống.

Nhân vật Thạch Sanh vì thế đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Chàng không chỉ là một người anh hùng mạnh mẽ mà còn là biểu tượng cho lòng tốt và sự bao dung. Qua câu chuyện này, em hiểu rằng trong cuộc sống, điều quan trọng nhất là phải sống thật thà, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Đó cũng chính là bài học quý giá mà truyện cổ tích “Thạch Sanh” mang lại cho người đọc.

Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam có rất nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa được ông cha ta truyền lại từ đời này sang đời khác. Những câu chuyện ấy không chỉ giúp người đọc giải trí mà còn gửi gắm nhiều bài học sâu sắc về đạo đức và cách sống. Trong số đó, truyện cổ tích Thạch Sanh là một câu chuyện rất quen thuộc với nhiều thế hệ học sinh. Truyện kể về chàng Thạch Sanh – một người có hoàn cảnh nghèo khó nhưng lại sở hữu nhiều phẩm chất tốt đẹp. Qua nhân vật này, nhân dân ta đã thể hiện ước mơ về chiến thắng của cái thiện trước cái ác, đồng thời ca ngợi những con người hiền lành, dũng cảm và giàu lòng nhân hậu.

Trước hết, Thạch Sanh là người có hoàn cảnh rất đáng thương nhưng lại sống lương thiện và chăm chỉ. Chàng mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải sống một mình trong túp lều dưới gốc đa và kiếm sống bằng nghề đốn củi. Tuy cuộc sống vất vả và nghèo khó, Thạch Sanh vẫn luôn hiền lành, thật thà. Khi gặp Lý Thông, chàng đã tin tưởng và kết nghĩa anh em mà không hề nghi ngờ hay toan tính điều gì. Điều này cho thấy Thạch Sanh là một người chất phác, tốt bụng và rất tin người.

Không chỉ hiền lành, Thạch Sanh còn là một người vô cùng dũng cảm. Khi biết dân làng phải nộp mạng cho chằn tinh, chàng đã thay Lý Thông đi canh miếu. Nhờ sức mạnh và lòng gan dạ của mình, Thạch Sanh đã chiến đấu và tiêu diệt chằn tinh, trừ hại cho dân làng. Sau đó, khi công chúa bị đại bàng bắt đi, chàng lại không ngại nguy hiểm lần theo dấu vết xuống hang sâu để cứu người. Những hành động ấy đã cho thấy Thạch Sanh là một người anh hùng dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với khó khăn và nguy hiểm để giúp đỡ người khác.

Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người có tấm lòng nhân hậu và vị tha. Trong suốt câu chuyện, chàng nhiều lần bị mẹ con Lý Thông hãm hại và cướp công. Tuy nhiên, khi sự thật được làm sáng tỏ, Thạch Sanh không hề trả thù mà còn tha thứ cho họ. Tấm lòng bao dung ấy khiến nhân vật trở nên cao đẹp và đáng quý hơn. Qua đó, truyện cũng gửi gắm thông điệp rằng người tốt luôn sống nhân hậu và biết tha thứ cho lỗi lầm của người khác.

Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã thể hiện rõ ước mơ của nhân dân về một xã hội công bằng, nơi người hiền lành và tốt bụng sẽ được đền đáp xứng đáng, còn kẻ gian ác cuối cùng sẽ bị trừng phạt. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta cần sống lương thiện, dũng cảm và biết giúp đỡ người khác trong cuộc sống.

Nhân vật Thạch Sanh vì thế đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Chàng không chỉ là một người anh hùng mạnh mẽ mà còn là biểu tượng cho lòng tốt và sự bao dung. Qua câu chuyện này, em hiểu rằng trong cuộc sống, điều quan trọng nhất là phải sống thật thà, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Đó cũng chính là bài học quý giá mà truyện cổ tích “Thạch Sanh” mang lại cho người đọc.

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, truyện ''Đẽo cày giữa đường'' là một trong những tác phẩm đặc sắc, mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Trong học tập, công việc cũng như cuộc sống hàng ngày, khi làm việc mà chúng ta không có kiến thức, không có bản lĩnh vững vàng sẽ dễ rơi vào tình trạng hay thay đổi ý kiến và thấy ý kiến nào cũng đúng. Người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một nhân vật tiêu biểu. Chính điều đó đã tạo ra sức sống cho hình tượng nhân vật trong tác phẩm bởi ''hình tượng nhân vật được sinh ra từ tâm trí của nhà văn nhưng chỉ thực sự sống bằng tâm trí của người đọc''.

Nội dung của truyện kể về một người thợ mộc. Anh ta đã dốc hết vốn để mua gỗ làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Người thợ mộc nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Chẳng có ai đến mua cày của anh ta. Tất cả vốn liếng của người thợ mộc đều mất hết.

Ở đây, nhân vật người thợ mộc được xây dựng không có tên tuổi, lai lịch hay được miêu tả qua ngoại hình mà chủ yếu khắc họa qua hành động, ngôn ngữ. Từ đó, tác giả dân gian muốn làm nổi bật lên nét tính cách của người thợ mộc. Anh ta là một người không có chính kiến, thiếu hiểu biết. Bởi vậy dù người thợ mộc cũng có chí làm ăn, tự dùng vốn liếng của bản thân để tự mở cửa hàng đẽo cày. nhưng kết quả đạt được lại không như mong muốn. Mỗi khi có người ghé vào cửa hàng, đưa ra một ý kiến nào đó, người thợ mộc đều cho lại phải, không biết suy xét đúng sai mà đã quyết định làm theo.

Qua nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian cũng muốn đưa ra lời khuyên, khi làm việc gì cũng cần phải có chính kiến, nếu không sẽ gặp phải thất bại. Anh chàng thợ mộc trong truyện chỉ vì thiếu hiểu biết mà nghe theo lời khuyên của mọi người, đẽo ra những chiếc cày không thể sử dụng được. Cuối cùng, mọi vốn liếng, của cải đều “đi đời nhà ma”.

Nhân vật người thợ mộc trong truyện ''Đẽo cày giữa đường'' đã khái quát được đặc điểm của một số kiểu người trong xã hội hiện nay. Đó là những người thiếu hiểu biết, thiếu bản lính và không có chính kiến riêng của bản thân. . Qua đó, chúng ta cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác nhưng phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp, đúng đắn, kết hợp giữa lời góp ý với ý kiến của bản thân để có một kết quả tốt đẹp. Tuy nhiên trong tập thể, ý kiến cá nhân là cần thiết nhưng không được đề cao cái tôi cá nhân quá, mà cần lắng nghe, cùng nhau xây dựng tập thể vững mạnh.