Lê Hoàng Điền
Giới thiệu về bản thân
-Độ tương phản thấp
-Khó đọc, dễ gây mỏi mắt cho người xem, đặc biệt khi nhìn từ xa
-Giảm hiệu quả truyền đạt thông tin trong bài trình chiếu
1.While I was sleeping , my cat jumped on the bed
2.We were shocked when he decided to quit his job suddenly
3.Before my father leaves for work , he always drinks a cup of coffee
4.After I finish my homework , I usually help my mom with dinner
1.While I was sleeping , my cat jumped on the bed
2.We were shocked when he decided to quit his job suddenly
3.Before my father leaves for work , he always drinks a cup of coffee
4.After I finish my homework , I usually help my mom with dinner
Trong dòng chảy hối hả của thời đại công nghệ số, bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, sáng tạo và khát khao cống hiến, vẫn còn đó một mảng xám đáng lo ngại: lối sống vô trách nhiệm. Đây không chỉ là vấn đề cá nhân mà đã trở thành một "căn bệnh" âm thầm bào mòn những giá trị đạo đức tốt đẹp và cản trở sự phát triển của xã hội
Thế nào là sống vô trách nhiệm? Sống vô trách nhiệm là lối sống hời hợt, không quan tâm đến kết quả công việc mình làm, không thực hiện đúng nghĩa vụ đối với bản thân, gia đình và cộng đồng. Những người này thường có tâm lý "sống mặc kệ", đùn đẩy sai lầm cho người khác và thiếu ý thức về vai trò của mình trong tập thể
Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm là gì ? Đối với bản thân nhiều bạn trẻ bỏ bê học hành, sa đà vào trò chơi điện tử, chất kích thích hoặc lối sống hưởng thụ quá đà, không có định hướng cho tương lai. Trong gia đình sự vô tâm trước nỗi vất vả của cha mẹ, coi việc được nuôi nấng là hiển nhiên mà không biết ơn hay giúp đỡ. Trong xã hội thể hiện qua những hành động như xả rác bừa bãi, vi phạm giao thông, thờ ơ trước nỗi đau của người khác (bệnh vô cảm), hay tệ hơn là việc phát ngôn thiếu căn cứ trên mạng xã hội gây ảnh hưởng xấu đến người khác.
Nguyên nhân từ đâu ? Chủ quan: Do bản thân người trẻ thiếu bản lĩnh, lười biếng, chỉ muốn hưởng thụ mà không muốn lao động. Họ thiếu kỹ năng sống và sự tự nhận thức về giá trị bản thân.Khách quan: Sự nuông chiều quá mức từ gia đình khiến nhiều bạn trẻ sinh ra tâm lý ỷ lại. Bên cạnh đó, tác động tiêu cực từ mạng xã hội và nền văn hóa thực dụng cũng góp phần làm lệch lạc tư duy của một bộ phận thanh niên.
Hậu quả khôn lường sống vô trách nhiệm . Nó khiến cá nhân trở nên tụt hậu, đánh mất niềm tin từ mọi người và khó có được thành công bền vững. Làm rạn nứt các mối quan hệ gia đình và gây gánh nặng cho xã hội.Một thế hệ vô trách nhiệm sẽ tạo ra một tương lai quốc gia trì trệ, thiếu sức sống.
Giải pháp cho lối sống vô trách nhiệm . Phải tự ý thức rằng "mỗi việc mình làm đều có hệ quả". Cần học cách chịu trách nhiệm từ những việc nhỏ nhất. Gia đình và nhà trường cần giáo dục nhân cách song song với kiến thức, dạy người trẻ cách yêu thương và sẻ chia thay vì chỉ chú trọng vào điểm số.
Tóm lại, trách nhiệm không phải là một gánh nặng, mà là thước đo giá trị của mỗi con người. Giới trẻ chúng ta - những chủ nhân tương lai của đất nước - cần thức tỉnh để sống có mục đích, có lý tưởng. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự thờ ơ, bởi như ai đó đã nói: "Nơi lạnh nhất thế giới không phải là Bắc Cực, mà là nơi thiếu vắng tình thương và trách nhiệm."
Câu 1 : Ngôi kể thứ ba (người kể chuyện giấu mặt, gọi tên các nhân vật là Quỳnh, lão trọc phú)
Câu2 : Nhân vật thông minh, lém lỉnh (thường dùng trí tuệ để giễu cợt, phê phán những thói hư tật xấu)
Câu3 : Nhằm mỉa mai, châm biếm lão trọc phú là kẻ dốt nát, không có kiến thức (chữ nghĩa) mà chỉ lo ăn uống hưởng thụ và thích khoe khoang rỗng tuếch
Câu4 : Tạo ra tình huống trớ trêu, đối lập giữa sự thông minh của Quỳnh và sự bắt chước ngớ ngẩn của lão trọc phú; sử dụng ngôn ngữ trào lộng, gậy ông đập lưng ông
Câu 5 : Phê phán thói học làm sang, dốt nát nhưng lại thích khoe khoang của tầng lớp trọc phú trong xã hội cũ; đồng thời ngợi ca sự thông minh, sắc sảo của người lao động
Câu6 : Câu chuyện mang lại bài học quý giá về sự chân thành và khiêm tốn. Chúng ta không nên bắt chước người khác một cách mù quáng hay cố tỏ ra hiểu biết khi bản thân còn thiếu sót. Giá trị thực sự của mỗi người nằm ở tri thức và đạo đức bên trong, chứ không phải ở vẻ hào nhoáng hay những lời khoe khoang rỗng tuếch bên ngoài
Câu 1 : Sau khi đọc bài thơ "Bài học đầu cho con" của Đỗ Trung Quân, trong lòng em trào dâng một cảm xúc bồi hồi và yêu thương kỳ lạ về nguồn cội. Tác giả đã vô cùng khéo léo khi định nghĩa "Quê hương" không bằng những khái niệm xa xôi mà bằng những hình ảnh bình dị như "chùm khế ngọt , con diều biếc" hay "đường đi học" rợp bướm vàng bay. Những hình ảnh ấy vừa mộc mạc, vừa giàu sức gợi, khiến em nhận ra quê hương chính là những gì thân thuộc nhất quanh mình. Đặc biệt, phép so sánh "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi" đã chạm đến trái tim em, khẳng định sự gắn bó máu thịt và duy nhất của mỗi người với mảnh đất quê hương. Bài thơ như một lời nhắc nhủ nhẹ nhàng rằng nếu ko biết yêu quê hương, ta sẽ ko thể trưởng thành một cách vẹn tròn. Qua đó, em tự hứa sẽ luôn trân trọng, giữ gìn những giá trị truyền thống và nỗ lực học tập để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Câu 2 : Trong hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân, có một khái niệm luôn hiện hữu như hơi thở, vừa bình dị lại vừa thiêng liêng, đó chính là quê hương. Như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã từng định nghĩa: "Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi". Câu thơ ấy đã khẳng định một sự thật vĩnh hằng: quê hương chính là gốc rễ, là bệ phóng quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Trước hết, quê hương là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp và trong sáng nhất. Đó có thể là đg đi học rợp bướm vàng bay, là chùm khế ngọt sau nhà hay cánh diều biếc chao liệng trên tầng không. Những hình ảnh ấy tưởng chừng đơn sơ nhưng lại là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên thế giới quan và cảm xúc của đứa trẻ. Quê hương chính là cái nôi nuôi dưỡng, che chở ta từ thuở nằm nôi cho đến khi khôn lớn.
Sâu sắc hơn, quê hương còn là nguồn cội sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua những giông bão của cuộc đời. Khi đối mặt với những khó khăn, thử thách ở nơi đất khách quê người, chính nỗi nhớ về dòng sông, bến nước, về tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau sẽ trở thành điểm tựa vững chãi nhất. Quê hương dạy ta biết yêu thương, biết sẻ chia và biết sống có đạo lý. Nếu ko có một nơi để nhớ về, một nguồn cội để bám sâu, con người sẽ trở nên lạc lõng, chới với như cánh diều đứt dây giữa khoảng không vô định.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, đôi khi sự hối hả của nhịp sống khiến một số người dần quên đi nguồn cội. Đó là những người chỉ biết chạy theo vật chất mà ko trân trọng những giá trị truyền thống. Chúng ta cần hiểu rằng, quê hương ko chỉ là nơi để nhận lấy mà còn là nơi để cống hiến. Dù ở bất cứ đâu, làm bất cứ việc j, mỗi người đều cần hướng về quê cha đất tổ bằng những hành động thiết thực để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng quan trọng, là phần máu thịt ko thể tách rời trong tâm hồn mỗi người. Mỗi chúng ta cần khắc ghi bài học: "Quê hương nếu ko nhớ / Thg ko lớn nổi thành người". Hãy yêu thương và trân trọng quê hương mình ngay từ những điều nhỏ bé nhất, bởi đó chính là cách chúng ta làm giàu thêm cho chính tâm hồn mình.
Câu 1 : Thơ 6 chữ
Câu 2 : Của bố với con
Câu 3 :
-Chùm khế ngọt : gợi cảm giác gần gũi , ngọt ngào
-Đường đi học : tạo nên một không gian thơ mộng, nhẹ nhàng
-Con diều biếc : Tượng trưng cho ước mơ và khát vọng
-Cầu tre nhỏ : gợi sự lam lũ nhưng ấm áp tình mẫu tử
Câu 4 :
-TD : Giúp người đọc, đặc biệt là đứa con trong bài thơ, dễ dàng hình dung và cảm nhận được diện mạo của quê hương.
Câu 5 :
-là một định nghĩa hoàn hảo về lòng yêu nước bằng ngôn ngữ của trái tim. Nó khơi dậy trong lòng mỗi người đọc niềm tự hào và tình cảm gắn bó tha thiết với mảnh đất quê mình.