Lê Đức Hải

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Đức Hải
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Đoạn văn khoảng 150 chữ phân tích nhân vật người bố

Người bố trong văn bản là hình ảnh xúc động về tình phụ tử âm thầm mà sâu nặng. Ông sống nơi núi rừng xa xôi nhưng luôn dõi theo con từng bước học tập. Dù không biết chữ, ông vẫn nâng niu từng lá thư, chạm vào từng con chữ như chạm vào chính đứa con của mình. Câu nói “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” thể hiện niềm tin, niềm tự hào và tình yêu thương vô bờ dành cho con. Ông không cần hiểu nội dung, chỉ cần biết con vẫn nghĩ về mình là đủ. Ngày người con vào đại học cũng là ngày không còn bố, nhưng hình ảnh người cha vẫn luôn đồng hành trong suốt cuộc đời. Đó là tình yêu lặng lẽ mà thiêng liêng.


Câu 2. Bài văn thuyết minh về luật chơi trò chơi dân gian: Kéo co

Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường xuất hiện trong các lễ hội và hoạt động tập thể. Trò chơi cần một sợi dây thừng dài và một vạch mốc ở giữa. Người chơi được chia thành hai đội, số lượng bằng nhau, đứng đối diện và cầm hai đầu dây. Khi có hiệu lệnh bắt đầu, hai đội cùng dồn sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được đối phương vượt qua vạch mốc ở giữa thì đội đó thắng cuộc. Khi chơi phải tuân thủ luật: không buông tay giữa chừng, không ngồi xuống hay quấn dây vào người để gian lận. Kéo co không chỉ rèn luyện sức khoẻ mà còn giúp phát huy tinh thần đoàn kết và ý chí tập thể.


ChatGPT có thể mắc lỗi. Hãy kiểm tra các thông tin quan trọng. Vui lòng tham khảo Tùy chọn cookie.

Câu 1. Đoạn văn khoảng 150 chữ phân tích nhân vật người bố

Người bố trong văn bản là hình ảnh xúc động về tình phụ tử âm thầm mà sâu nặng. Ông sống nơi núi rừng xa xôi nhưng luôn dõi theo con từng bước học tập. Dù không biết chữ, ông vẫn nâng niu từng lá thư, chạm vào từng con chữ như chạm vào chính đứa con của mình. Câu nói “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” thể hiện niềm tin, niềm tự hào và tình yêu thương vô bờ dành cho con. Ông không cần hiểu nội dung, chỉ cần biết con vẫn nghĩ về mình là đủ. Ngày người con vào đại học cũng là ngày không còn bố, nhưng hình ảnh người cha vẫn luôn đồng hành trong suốt cuộc đời. Đó là tình yêu lặng lẽ mà thiêng liêng.


Câu 2. Bài văn thuyết minh về luật chơi trò chơi dân gian: Kéo co

Kéo co là một trò chơi dân gian quen thuộc, thường xuất hiện trong các lễ hội và hoạt động tập thể. Trò chơi cần một sợi dây thừng dài và một vạch mốc ở giữa. Người chơi được chia thành hai đội, số lượng bằng nhau, đứng đối diện và cầm hai đầu dây. Khi có hiệu lệnh bắt đầu, hai đội cùng dồn sức kéo dây về phía mình. Đội nào kéo được đối phương vượt qua vạch mốc ở giữa thì đội đó thắng cuộc. Khi chơi phải tuân thủ luật: không buông tay giữa chừng, không ngồi xuống hay quấn dây vào người để gian lận. Kéo co không chỉ rèn luyện sức khoẻ mà còn giúp phát huy tinh thần đoàn kết và ý chí tập thể.


ChatGPT có thể mắc lỗi. Hãy kiểm tra các thông tin quan trọng. Vui lòng tham khảo Tùy chọn cookie.