Nguyễn Hà Anh
Giới thiệu về bản thân
Khi tôi còn học ở tiểu học có rất nhiều ký ức với bạn bè thầy cô thân thương. Từ khi đặt chân vào cổng trường nhưng điều mới lạ bắt đầu diễn ra .Trong không khí vui mừng của buổi học đầu tiên, tôi nhớ lại một kỉ niệm khó quên với cô giáo chủ nhiệm bạn bè năm lớp 1.Hôm ấy tôi dậy sớm hơn mọi ngày, trong lòng cảm thấy hồi hộp không thể chờ đợi.Tôi vệ sinh cá nhân, ăn sáng xong rồi đi học.Khoác trên mình bộ đồng phục tôi cảm thấy hãnh diện. Tới cổng trường tôi vẫn còn bỡ ngỡ ,mọi thứ trước mắt trở nên mới mẻ .Tôi nắm tay mẹ vừa đi vừa nhìn thấy bạn con rụt rè .Vừa vào lớp tôi đã thấy có mấy bạn đến sớm hơn tôi ,các bạn năm ấy đối với tôi còn xa lạ. Tiếng trống" tùng tùng tùng" vang lên . Bắt đầu một ngày mới với bài học đầu tiên của mình .Khi cô giáo bước vào các bạn không còn nói chuyện nữa. Cô giáo chủ nhiệm ấy tên Nga, cô ấy có một mái tóc dài màu đen óng mượt, có gương mặt trái xoan ,đôi mắt hiền hậu, Hai má ửng hồng và chiếc miệng nhỏ xinh xinh. Dáng người cô vừa vặn, giọng nói ấm áp, dễ nghe, trong như nước. Cô vui vẻ giới thiệu với các bạn về sách vở ,đồ dùng học tập. Bắt đầu học, cô tận tâm dạy các bạn viết chữ ,cách đọc chữ .Khi tôi viết chữ còn xấu cô cầm tay tôi đưa từ nét bút nắn nót .Lúc ấy tôi như cảm nhận được sự tận tâm chăm sóc của cô dành cho học sinh của mình. Sau khi đánh trống ra chơi, các bạn vui vẻ chạy ảo ảo ra khỏi lớp học. Còn tôi, ở trong lớp chơi. Có mấy bạn đọc truyện, bạn lên bảng viết vẽ linh tinh. Vào lớp tôi vui vẻ học bài. Chiều lại tới lớp, tôi đi dạo trong trường có rất nhiều anh chị nô đùa chạy nhảy chơi các trò thể thao với nhau. Vào lớp tôi đã bắt chuyện với người bạn cùng bàn. Bạn ấy khá thân thiện . Ở trong giờ tôi và bạn cùng bàn thủ thỉ nói chuyện với nhau. Cô giáo đã thấy ,tôi và bạn lo lắng vì sợ cô phát hiện và phạt. Cô từ từ đi xuống và dặn lần sau không được tái phạm đôi lúc cô giống như một người bạn của lớp lớn ,và thi thoảng cô lại nghiêm khắc dạy bảo cả lớp. Hiếm khi tôi đã được điểm cao cô lại thắng cho tôi bông hoa đỏ lúc ấy tôi như có thêm động lực của học tập mỗi ngày. Cả năm tôi có hơn 10 bông hoa đỏ trong sách cũ . Sau này lớn lên mỗi khi xem lại những cuốn sách ấy lúc thì có những trang có bông đỏ. Tôi nhớ mãi những bông hoa đỏ ấy tới tận bây giờ. Sau khi học xong đến tiết buổi chiều tôi Thu dọn đồ rồi cả lớp xếp hàng rồi về .Cô đứng trước tay cầm biển 1b dặn dò cẩn thận rồi đi cô đi trước cả lớp nối đuôi nhau sau. Nhìn qua thì giống như đoàn kiến nhỏ nối đuôi nhau.Khi các bạn về hết vẫn còn mấy bạn còn chờ bố mẹ .Cô ở đây làm trò chơi cho các bạn đỡ buồn .T ôi được bố trở về vậy là hết một ngày ở trường. Khi bố tôi hay trở về nhà rồi nhưng một trận mưa to cỡ tối bố tôi che chắn không bị mưa hắt vào người. lLúc ấy giống như có thứ bao trùm ở xung quanh tôi mọi thứ như trong thế giới nhỏ bé sau tấm áo mưa rộng lớn.
Tôi cảm thấy bản thân là lúc tiểu học rất ngây thơ Tôi rất vui vì năm ấy đã kết bạn trò chuyện với bạn cùng bạn . Dù bây giờ bạn học đã chuyến đi nhưng những ký ức của tôi với bạn ấy sẽ không bao giờ phai nhòa. Tôi cũng biết ơn cô giáo chủ nhiệm vì đã dạy dỗ tôi nên và người trưởng thành như bây giờ. Một lớp học với nhiều kỉ niệm khó quên trong trái tim tôi. Từ kỷ niệm khó quên này này Tôi mong tôi sẽ học hành chăm chỉ từng ngày để trưởng thành hơn.
Câu1: câu chuyện trên kể theo ngôi thứ ba
Câu2: Theo em Hà run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà và ngước đôi mắt tròn xoe nhìn thấy bàn thờ vì Hà xúc động khi thấy kỷ vật của ông còn giữ đó là những cánh Hoa héo đen sậm Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỷ niệm hiểu được tình yêu và dành cho ông
Câu 3 :Biện pháp tu từ nhân hóa -khoác trên mình
-Tác dụng nhấn mạnh sự hồi sinh sức sống của cây hoàng lan khi mùa Xuân tới.