Phạm Tấn Phước
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (Đoạn văn khoảng 150 chữ)
Bài thơ “Chợ quê” của Nguyễn Đức Mậu gợi lên một bức tranh làng quê mộc mạc, bình dị mà thấm đẫm tình người. Chợ quê hiện ra không ồn ào, náo nhiệt mà giản đơn với những sản vật thân quen như rau dưa, lá trầu, chuối chín, thúng khoai, đàn gà con. Qua đó, tác giả cho thấy cuộc sống lam lũ, vất vả của người dân quê gắn với ruộng vườn mưa nắng. Hình ảnh “mẹ già áo vá chắt bòn từng xu” gợi niềm thương cảm sâu sắc trước sự tần tảo, hy sinh của những người mẹ quê. Đặc biệt, hình ảnh bác xẩm mù lần theo dấu gậy hát ru càng làm cho chợ quê mang vẻ buồn man mác, giàu tính nhân văn. Bài thơ khiến người đọc thêm yêu, thêm trân trọng quê hương và những con người bình dị nơi làng quê Việt Nam.
Câu 2. (Bài văn kể chuyện)
Trong gia đình, người để lại cho em nhiều kỉ niệm sâu sắc nhất chính là bà ngoại. Bà là người đã gắn bó với tuổi thơ em bằng sự yêu thương và chăm sóc ân cần.
Em còn nhớ một lần em bị sốt cao vào đêm mưa. Bố mẹ đi làm xa chưa về kịp, bà đã thức trắng đêm để chăm sóc em. Bà liên tục thay khăn mát, nấu cháo loãng rồi nhẹ nhàng đút từng thìa cho em ăn. Mỗi lần em mê man, bà lại vuốt tóc và thì thầm gọi tên em bằng giọng nói đầy lo lắng. Đến sáng, khi cơn sốt đã giảm, bà mới yên tâm nằm nghỉ, gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi.
Kỉ niệm ấy tuy đã lâu nhưng vẫn in đậm trong tâm trí em. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thương bao la và sự hy sinh thầm lặng của bà dành cho cháu. Em tự nhủ sẽ luôn yêu thương, kính trọng và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng những người thân yêu trong gia đình.
Câu 1.
Văn bản “Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ” được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.
Câu 2.
Trước khi vào học Trường Yên Phụ, nhân vật “tôi” học ở nhà là chính: được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ, sau đó học vần Tây với một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp – Việt. Việc học chưa theo hệ thống trường lớp chính quy nhưng khá nền nếp và có sự kèm cặp chu đáo.
Câu 3.
Bài Tựa của cuốn “Thế hệ ngày mai” viết về kỉ niệm buổi học đầu tiên của tác giả và của con trai ông sau hơn hai mươi năm, qua đó nói về tình cảm gia đình và sự nối tiếp giữa các thế hệ.
Chi tiết “hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần” khẳng định giá trị của truyền thống yêu thương, trách nhiệm và sự quan tâm đến việc học của con cái qua các thế hệ.
Câu 4.
Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý: yêu thương con, chu đáo, có trách nhiệm và rất coi trọng việc học.
Điều đó thể hiện qua các chi tiết: cha tự dạy con học, nhờ thầy dạy thêm, chuẩn bị đầy đủ sách vở, đưa con đi học, gởi gắm con với thầy và đưa đón con cả ngày đầu tiên.
Câu 5.
Qua câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật “tôi”, em nhận thấy cha mẹ có vai trò vô cùng quan trọng đối với việc học tập của con cái. Cha mẹ không chỉ lo điều kiện học tập mà còn cần quan tâm, đồng hành và động viên tinh thần cho con. Sự chăm sóc ấy giúp con cảm thấy an tâm, tự tin khi bước vào môi trường mới. Nhờ vậy, con có thêm động lực để cố gắng học tập và trưởng thành.