Ngô Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ của tác giả Nguyễn Đức Mậu đã để lại cho em một ấn tượng vô cung sâu sắc. Bài thơ viết về cảnh chợ quê ở bờ đê, cảnh chợ vô cùng náo nhiệt. Tác giả của bài thơ đã khéo léo sự dụng biện pháp nhân hóa để khiến cho những tia nắng trở lên sống động và gần gũi với người đọc hơn. Ở tại chợ quê đó bán rau dưa, chuối, khoai tây,... nhưng tất cả đều toát nên không khí của chợ quê khiến cho người đọc và người nghe đều có cảm giác như đang tham gia vào chợ quê đó vậy. Đối với em đây có thể đã là bài thơ hay nhất mà em từng đọc. Em rất thích bài thơ này.
Câu 2:
Trong gia đình em, em yêu tất cả mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ, mẹ là người gắn bó với em và là người em yêu quý nhất.
Mẹ là một người phụ nữ đảm đang và hết lòng vì gia đình. Lúc ấy, Em vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình với mẹ. Đó là những ngày đầu chập chững tập đi mỗi lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khích lệ em:” Con giỏi lắm”. Rồi những lúc trưa hè nắng nôi bên chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, giọng mẹ trầm ổn. Khi em lớn lên và bước vào lớp một mẹ vẫn luôn sát cánh bên em, dù ngày mưa hay ngày nắng mẹ vẫn đưa em đến trường.Mặc dù được cưng chiều nhưng mẹ vẫn rèn cho em nếp sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ bảo con gái phải biết giữ lễ phép, ngoan ngoãn, mẹ còn dạy em phải biết yêu thương người khác, biết giúp đỡ nhưng người có hoàn cảnh khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên. Mẹ dạy em rất nhiều việc: rửa được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đã được thưởng thức những món ăn mẹ nấu thì phải thốt lên rằng:” Thật tuyệt vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành cho em và cho gia đình. Nhiều lần,em đã từng thắc mắc tại sao mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm nọ em đã hỏi bố điều đó, bố nói rằng mẹ trước kia nấu ăn rất tệ. Nhưng vì bố nên mẹ em mới học, và còn để lo toan cho gia đình. Em xúc động khi nghe thấy điều đó, em thấy thương mẹ quá.
Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm sóc em những ngày đau ốm. Một buổi chiều em đi học về, mưa ào ào đổ xuống làm người em ướt hết tối hôm đó cơn sốt ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn chân tay thì lạnh run. Em nói với mẹ:” Mẹ ơi con lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo:” Không sao đâu con bị sốt đấy”. Rồi mẹ lấy nước mát đắp vào chiếc khăn bông và đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và cho em uống thuốc:” Ngày mai con sẽ khỏi ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh và nắm chặt lấy tay em, em thấy thương mẹ quá.
Em rất yêu quý mẹ, em xin hứa sẽ học thật tốt để làm mẹ vui và không phụ lòng của mẹ. Nếu được nói với mẹ em sẽ nói với mẹ: "Mẹ kính yêu ơi! Con rất cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi nấng con thành người. Con sẽ nhớ hình ảnh và nụ cười dịu dàng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con."
câu 1:
Ngôi kể thứ nhất.
Câu 2:
Hoàn cảnh học tập của nhân vật tôi cũng không đến nỗi tệ lắm.
Câu 3:
Bài Tựa có nội dung kể lại buổi học đầu tiên của nhân vật tôi và buổi học đầu tiên của tác giả
Ý nghĩa của hai câu "Hai thế hệ một tấm lòng , một tinh thần " là khẳng định tình cảm của cha mẹ là bền bỉ, xuyên suốt qua các thế hệ.
Câu 4:
Một số phẩm chất trong bài của người cha là: yêu thương, tận tâm, chu đáo, nghiêm khắc nhưng gần gũi. Những chi tiết minh họa là: Dậy sớm, sắp xếp sách vở, bút mực, khăn áo chỉnh tề cho con.
Câu 5:
Theo suy nghĩ của em, chúng ta cần phải cố gắng học tập thật giỏi, ngoan ngoãn và nghe lời cha mẹ. Biết yêu thương, kính trọng là điều mà mỗi đứa con chúng ta cần làm. Không ăn cháo đá bát, bất hiếu với cha mẹ vì cha mẹ là người đã nuôi chúng ta khôn lớn. Để có thành công như hôm nay chắc cha mẹ đã rất vất vả. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi để cha mẹ vui lòng.