Cáp Trọng Chuyên
Giới thiệu về bản thân
câu 1
- thể thơ trong vd trên: thể thơ tự do
câu 2
-Nhân vật người ông sẽ bàn giao cho người cháu những:
+Bàn giao gió heo may
+ Bàn giao góc phố
+Ông bàn giao tháng giêng hương bưởi
+Bàn giao những mặt người đẫm nắng
+Ông chỉ bàn giao một chút buồn
câu 3
-Những thứ ông không bàn giao: Những tháng ngày vất vả, sương muối đêm bay lạnh mặtngười, đất rung chuyển, xóm làng loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi (Đó là biểu tượng của chiến tranh, nghèo đói, gian khổ và đau thương mà thế hệ trước đã phải trải qua)
-Lý do ông không muốn bàn giao: Tình yêu thương bao la, lòng vị tha của người ông: Ôngmuốn tự mình gánh vác, chịu đựng hết mọi giông bão, đau thương của quá khứ.
-Mong ước tương lai tốt đẹp cho cháu: Ông mong muốn thế hệ sau (người cháu) được sống trong hòa bình, hạnh phúc, ấm no, không phải chứng kiến cảnh loạn lạc, chịu đựng cáilạnh giá, cơ cực của cuộc đời mà thế hệ ông đã đi qua.
câu 4
biện pháp điệp ngữ: Từ "bàn giao" (hoặc "bàn giao cho cháu").
-Tác dụng:+ Làm nối bật cuộc chuyển giao thế hệ, trao lại những di sản tinh thần vô giá (quê hương, tình yêu thương, bài học làm người) và giữ lại những gian khố, nhọc nhăn của quá khứ
+Nhấn mạnh: Tình cảm yêu thương sâu sắc, lòng vị tha và sự kỳ vọng da diết của tác giả dành cho thế hệ mai sau.
+ Làm cho câu văn, câu thơ sinh động: Giàu tính nhạc, tạo nhịp điệu tha thiết như lời tâm tình dặn dò, giúp bài thơ truyền cảm và lay động lòng người hơn.
câu 5
Nhận lại di sản quý giá và thiêng liêng từ thế hệ cha ông đi trước, chúng ta cần nuôi dưỡng một thái độ trân trọng, biết ơn sâu sắc đối với những thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu xương. Trước hết, mỗi cá nhân cần có ý thức gìn giữ, bảo tồn những giá trị văn hóa, truyền thống lịch sử và tình yêu thương mà cha ông đã dày công vun đắp. Không chỉ dừng lại ở việc trân trọng quá khứ, thế hệ trẻ hôm nay phải biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể thông qua việc nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức và bản lĩnh sống để tự tin "vững gót làm người". Chúng ta cần tiếp thu có chọn lọc, sáng tạo và phát triển những giá trị ấy sao cho phù hợp với thời đại mới, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Có như vậy, ngọn đuốc "bàn giao" giữa các thế hệ mới mãi rực cháy, xứng đáng với kỳ vọng và tình yêu thương của thế hệ đi trước
II viết
câu 1
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một tác phẩm xúc động về tình cảm gia đình và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với nhịp điệu thơ tự do trầm lắng, bài thơ mở ra một không gian "bàn giao" đặc biệt từ người ông dành cho người cháu. Ông không để lại tiền tài, vật chất mà trao gửi những giá trị tinh thần vô giá: từ nét đẹp bình dị của quê hương như "gió heo may", "hương bưởi tháng giêng" cho đến tình yêu thương đong đầy và bài học bản lĩnh sống "vững gót để làm người". Đáng quý hơn cả, người ông sẵn sàng giữ lại mọi nhọc nhằn, đau thương của một thời "xóm làng loạn lạc", "sương muối đêm bay" để dành trọn cho cháu một tương lai bình yên, tươi sáng. Qua đó, tác phẩm không chỉ ngợi ca lòng vị tha, tình yêu thương bao la của thế hệ đi trước mà còn khơi dậy trong lòng người đọc niềm xúc động và ý thức trách nhiệm sâu sắc. Chúng ta cần trân trọng, biết ơn những gì đang có để tiếp nối xứng đáng ngọn đuốc truyền thống mà cha ông đã trao lại.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ, việc tích lũy giá trị sống là vô cùng quan trọng. Bên cạnh những bài học lý thuyết trên trang sách, sự trải nghiệm chính là người thầy tốt nhất giúp tuổi trẻ mở ra cánh cửa của thế giới và khẳng định giá trị bản thân.
Trải nghiệm được hiểu là quá trình tự mình dấn thân, hành động, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế để tự rút ra những bài học, kiến thức và kỹ năng sống cho bản thân. Đối với người trẻ, trải nghiệm không nhất thiết phải là điều gì đó quá vĩ đại hay xa xôi; nó có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt hằng ngày như tự lập trong cuộc sống, tham gia một chiến dịch tình nguyện, học một bộ môn mới, hay thậm chí là dám đối mặt và vượt qua một lần vấp ngã.
Sự trải nghiệm đem lại những giá trị vô cùng to lớn cho tuổi trẻ.Trước hết, nó giúp chúng ta mở rộng thế giới quan, tích lũy vốn sống thực tế phong phú mà không một trường lớp nào có thể dạy hết. Khi bước ra khỏi "vùng an toàn", người trẻ được rèn luyện các kỹ năng mềm cần thiết như giao tiếp, xử lý tình huống và quản lý cảm xúc. Không chỉ vậy, thông qua mỗi chuyến đi, mỗi thử thách, chúng ta có cơ hội thấu hiểu chính mình: biết mình mạnh ở đâu, yếu chỗ nào, từ đó định hình cá tính và xây dựng lý tưởng sống đúng đắn. Một tuổi trẻ giàu trải nghiệm sẽ là một tuổi trẻ bản lĩnh, không rụt rè trước giông bão, giống như câu thơ của Vũ Quần Phương: "Cắn răng mà chịu thiệt, vững gót để làm người".
Hơn thế nữa, trải nghiệm còn giúp nuôi dưỡng tâm hồn. Khi trực tiếp chứng kiến những mảnh đời khó khăn, hay khi tự mình vượt qua một giai đoạn gian khổ, người trẻ sẽ biết thấu hiểu, sẻ chia và trân trọng hơn những giá trị bình dị xung quanh. Trải nghiệm giúp ta nhận ra cuộc sống không chỉ có màu hồng, từ đó trưởng thành hơn trong suy nghĩ và biết sống có trách nhiệm với gia đình, xã hội.
Tuy nhiên, cần thẳng thắn nhìn nhận rằng không phải trải nghiệm nào cũng mang lại giá trị tích cực. Hiện nay, một bộ phận người trẻ đang có xu hướng hiểu sai về "trải nghiệm". Họ lao vào những thú vui vô bổ, thậm chí sa ngã vào tệ nạn xã hội rồi ngụy biện đó là "thử để biết", là "trải nghiệm tuổi trẻ". Đó là sự dấn thân mù quáng, tự hủy hoại tương lai. Ngược lại, cũng có những bạn trẻ chọn lối sống khép kín, sợ thất bại, sợ khó khăn nên mãi giam mình trong chiếc vỏ bọc an toàn, bỏ lỡ những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất.
"Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí". Tuổi trẻ là món quà quý giá nhất mà thời gian ban tặng, bởi đó là lúc chúng ta có nhiều sức khỏe, hoài bão và cả quyền được sai để sửa. Vì vậy, thay vì ngần ngại, người trẻ hãy chủ động bước ra thế giới, tích cực trải nghiệm một cách có chọn lọc và lành mạnh. Hãy để mỗi ngày trôi qua là một trang sách mới đầy ắp những bài học ý nghĩa, làm hành trang vững chắc để ta tự tin bước vào đời.