Phan Văn Hải Đăng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Văn Hải Đăng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Về cơ cấu giữa các tỉnh:
Nghệ An và Thanh Hóa luôn là hai tỉnh chiếm tỉ trọng cao nhất trong vùng (tổng cộng chiếm hơn 60% sản lượng toàn vùng).
Nghệ An có sự bứt phá mạnh nhất, tỉ trọng tăng từ 33,6% (2016) lên 37,4% (2022), khẳng định vị trí dẫn đầu.
Thanh Hóa mặc dù sản lượng tuyệt đối tăng nhưng tỉ trọng trong cơ cấu lại giảm nhẹ (từ 31,2% xuống 29,1%).
Các tỉnh còn lại (Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế) chiếm tỉ trọng thấp hơn và có sự thay đổi nhỏ về tỉ trọng: Quảng Bình tăng nhẹ, trong khi Hà Tĩnh, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế có xu hướng giảm nhẹ về tỉ trọng trong cơ cấu chung của vùng.
Kết luận: Cơ cấu sản lượng thủy sản có sự chuyển dịch theo hướng tập trung mạnh hơn vào tỉnh có thế mạnh lớn là Nghệ An.

câu1

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, con người ngày càng chú trọng đến lợi ích vật chất mà đôi khi quên mất rằng thế giới quanh ta – từ nhành cây, ngọn cỏ đến muôn loài sinh vật – đều là một phần không thể thiếu của sự sống. Thiên nhiên nuôi dưỡng con người bằng lúa gạo, bằng không khí trong lành, bằng vẻ đẹp tinh khôi của hoa lá, chim muông. Mỗi sinh linh, dù nhỏ bé, đều góp phần tạo nên sự cân bằng và vẻ đẹp của thế giới. Khi ta biết yêu thương vạn vật, ta sẽ sống hài hòa với thiên nhiên, cảm nhận được sự bình yên và nhân văn trong tâm hồn. Yêu thương không chỉ là bảo vệ môi trường, mà còn là thái độ sống nhân ái, biết sẻ chia với những sinh linh yếu đuối, biết nâng niu từng giá trị nhỏ bé. Một giọt nước, một chiếc lá, một con chim đều có ý nghĩa riêng và đều xứng đáng được trân trọng. Nếu con người vô tâm, tàn phá thiên nhiên, thì chính chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả. Vì vậy, học cách yêu thương vạn vật cũng là học cách yêu thương chính mình, để cuộc sống trở nên nhân văn, bền vững và giàu ý nghĩa hơn.

câu2

Trong lịch sử dân tộc, chiến tranh không chỉ gieo rắc đau thương cho con người mà còn tàn phá quê hương, xóa nhòa những giá trị văn hóa ngàn đời. Văn học Việt Nam đã nhiều lần ghi lại nỗi đau ấy bằng những trang thơ thấm đẫm tình yêu quê hương và sự xót xa trước cảnh điêu tàn. Bài thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm là một minh chứng tiêu biểu, khi tác giả tái hiện sự biến đổi dữ dội của quê hương Kinh Bắc: từ một miền đất giàu truyền thống văn hóa, rực rỡ sắc màu tranh Đông Hồ, trở thành nơi tan tác, đau thương trong khói lửa chiến tranh.

Mở đầu đoạn thơ, Hoàng Cầm gợi lại hình ảnh quê hương thanh bình, trù phú: “Quê hương ta lúa nếp thơm nồng / Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong / Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”. Những câu thơ ngọt ngào, trong trẻo gợi lên một miền quê giàu bản sắc, nơi hương lúa nếp thơm nồng quyện trong không gian, nơi tranh dân gian Đông Hồ rực rỡ sắc màu, biểu tượng cho niềm vui và sự sống. Quê hương hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, là nơi lưu giữ hồn dân tộc.

Thế nhưng, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi chiến tranh tàn khốc: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp / Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn”. Hình ảnh giặc đến được miêu tả bằng những từ ngữ mạnh mẽ, dữ dội: “ngùn ngụt lửa hung tàn”, “ruộng ta khô, nhà ta cháy”. Quê hương vốn yên bình nay trở thành nơi hoang tàn, mất mát. Đặc biệt, tác giả sử dụng hình ảnh “chó ngộ một đàn / Lưỡi dài lê sắc máu” để khắc họa sự man rợ, tàn ác của kẻ thù, khiến cảnh tượng càng thêm ám ảnh. Đây là một hình ảnh giàu sức tố cáo, vừa hiện thực vừa mang tính biểu tượng, cho thấy sự hủy diệt khốc liệt mà chiến tranh gây ra.

Nỗi đau không chỉ là cảnh vật bị hủy diệt mà còn là sự tan tác của văn hóa truyền thống. Những bức tranh Đông Hồ – biểu tượng cho niềm vui, cho sự sống – nay cũng bị chia lìa, tan tác: “Mẹ con đàn lợn âm dương / Chia lìa trăm ngả / Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã / Bây giờ tan tác về đâu?”. Hình ảnh tranh dân gian bị hủy hoại là một cách nói đầy sáng tạo, vừa cụ thể vừa giàu tính biểu tượng. Nó cho thấy chiến tranh không chỉ tàn phá vật chất mà còn xóa nhòa những giá trị tinh thần, làm đứt gãy mạch nguồn văn hóa dân tộc.

Qua đoạn thơ, ta thấy rõ sự biến đổi đau thương của quê hương: từ một miền đất trù phú, giàu truyền thống văn hóa trở thành nơi hoang tàn, mất mát dưới bàn tay giặc. Nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau của riêng tác giả mà còn là nỗi đau chung của cả dân tộc trong những năm tháng chiến tranh.

Tóm lại, đoạn thơ trong Bên kia sông Đuống đã khắc họa thành công sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết, nỗi đau xót sâu nặng của nhà thơ đối với quê hương. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: hãy trân trọng, giữ gìn và bảo vệ quê hương, bởi đó là nơi lưu giữ hồn dân tộc, là cội nguồn của mỗi con người Việt Nam.

câu1

Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, con người ngày càng chú trọng đến lợi ích vật chất mà đôi khi quên mất rằng thế giới quanh ta – từ nhành cây, ngọn cỏ đến muôn loài sinh vật – đều là một phần không thể thiếu của sự sống. Thiên nhiên nuôi dưỡng con người bằng lúa gạo, bằng không khí trong lành, bằng vẻ đẹp tinh khôi của hoa lá, chim muông. Mỗi sinh linh, dù nhỏ bé, đều góp phần tạo nên sự cân bằng và vẻ đẹp của thế giới. Khi ta biết yêu thương vạn vật, ta sẽ sống hài hòa với thiên nhiên, cảm nhận được sự bình yên và nhân văn trong tâm hồn. Yêu thương không chỉ là bảo vệ môi trường, mà còn là thái độ sống nhân ái, biết sẻ chia với những sinh linh yếu đuối, biết nâng niu từng giá trị nhỏ bé. Một giọt nước, một chiếc lá, một con chim đều có ý nghĩa riêng và đều xứng đáng được trân trọng. Nếu con người vô tâm, tàn phá thiên nhiên, thì chính chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả. Vì vậy, học cách yêu thương vạn vật cũng là học cách yêu thương chính mình, để cuộc sống trở nên nhân văn, bền vững và giàu ý nghĩa hơn.

câu2

Trong lịch sử dân tộc, chiến tranh không chỉ gieo rắc đau thương cho con người mà còn tàn phá quê hương, xóa nhòa những giá trị văn hóa ngàn đời. Văn học Việt Nam đã nhiều lần ghi lại nỗi đau ấy bằng những trang thơ thấm đẫm tình yêu quê hương và sự xót xa trước cảnh điêu tàn. Bài thơ Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm là một minh chứng tiêu biểu, khi tác giả tái hiện sự biến đổi dữ dội của quê hương Kinh Bắc: từ một miền đất giàu truyền thống văn hóa, rực rỡ sắc màu tranh Đông Hồ, trở thành nơi tan tác, đau thương trong khói lửa chiến tranh.

Mở đầu đoạn thơ, Hoàng Cầm gợi lại hình ảnh quê hương thanh bình, trù phú: “Quê hương ta lúa nếp thơm nồng / Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong / Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”. Những câu thơ ngọt ngào, trong trẻo gợi lên một miền quê giàu bản sắc, nơi hương lúa nếp thơm nồng quyện trong không gian, nơi tranh dân gian Đông Hồ rực rỡ sắc màu, biểu tượng cho niềm vui và sự sống. Quê hương hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, là nơi lưu giữ hồn dân tộc.

Thế nhưng, sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi chiến tranh tàn khốc: “Quê hương ta từ ngày khủng khiếp / Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn”. Hình ảnh giặc đến được miêu tả bằng những từ ngữ mạnh mẽ, dữ dội: “ngùn ngụt lửa hung tàn”, “ruộng ta khô, nhà ta cháy”. Quê hương vốn yên bình nay trở thành nơi hoang tàn, mất mát. Đặc biệt, tác giả sử dụng hình ảnh “chó ngộ một đàn / Lưỡi dài lê sắc máu” để khắc họa sự man rợ, tàn ác của kẻ thù, khiến cảnh tượng càng thêm ám ảnh. Đây là một hình ảnh giàu sức tố cáo, vừa hiện thực vừa mang tính biểu tượng, cho thấy sự hủy diệt khốc liệt mà chiến tranh gây ra.

Nỗi đau không chỉ là cảnh vật bị hủy diệt mà còn là sự tan tác của văn hóa truyền thống. Những bức tranh Đông Hồ – biểu tượng cho niềm vui, cho sự sống – nay cũng bị chia lìa, tan tác: “Mẹ con đàn lợn âm dương / Chia lìa trăm ngả / Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã / Bây giờ tan tác về đâu?”. Hình ảnh tranh dân gian bị hủy hoại là một cách nói đầy sáng tạo, vừa cụ thể vừa giàu tính biểu tượng. Nó cho thấy chiến tranh không chỉ tàn phá vật chất mà còn xóa nhòa những giá trị tinh thần, làm đứt gãy mạch nguồn văn hóa dân tộc.

Qua đoạn thơ, ta thấy rõ sự biến đổi đau thương của quê hương: từ một miền đất trù phú, giàu truyền thống văn hóa trở thành nơi hoang tàn, mất mát dưới bàn tay giặc. Nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau của riêng tác giả mà còn là nỗi đau chung của cả dân tộc trong những năm tháng chiến tranh.

Tóm lại, đoạn thơ trong Bên kia sông Đuống đã khắc họa thành công sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết, nỗi đau xót sâu nặng của nhà thơ đối với quê hương. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp: hãy trân trọng, giữ gìn và bảo vệ quê hương, bởi đó là nơi lưu giữ hồn dân tộc, là cội nguồn của mỗi con người Việt Nam.

a, -3V

b, có vai trò xác định độ lợi của mạch và cung cấp đường hồi tiếp âm từ đầu ra về đầu vào đảo, giúp ổn định hoạt động của op-amp

tín hiệu tuần hoàn là tín hiệu lặp lại mẫu của nó theo chu kì cố định trong khi tín hiệu không tuần hoàn không lặp lại theo chu kỳ