ĐẶNG THỊ KHÁNH HUYỀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG THỊ KHÁNH HUYỀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc xây dựng nhân vật lý tưởng. Nghệ thuật đòn bẩy và ước lệ tượng trưng được sử dụng triệt để khi miêu tả Từ Hải với những hình ảnh kỳ vĩ như "đội trời đạp đất", "vẫy vùng", nhằm khắc họa tầm vóc phi thường của một bậc anh hùng. Bên cạnh đó, tác giả rất thành công trong việc miêu tả tâm lý qua ngôn ngữ đối thoại. Cách Từ Hải nói năng hào sảng, bộc trực ("anh hùng đoán giữa trần ai mới già") đối lập với sự khiêm nhường nhưng sắc sảo của Thúy Kiều ("chọn đá thử vàng") đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ giữa hai người. Ngôn ngữ thơ lục bát trong đoạn này biến hóa linh hoạt, vừa có sự trang trọng của điển tích (Bình Nguyên Quân, Tấn Dương), vừa có sự tự nhiên, gần gũi của đời thường. Tất cả tạo nên một đoạn trích không chỉ đẹp về hình ảnh mà còn sâu sắc về cách khắc họa tính cách nhân vật.

Câu 2:

Trong cuộc sống, lòng tốt thường được ngợi ca như một món quà quý giá. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.” Đây là một bài học thực tế về việc làm người: Tử tế là cần thiết, nhưng tử tế một cách mù quáng thì lại là sai lầm.

Lòng tốt có khả năng "chữa lành". Một sự giúp đỡ đúng lúc có thể cứu rỗi một số phận, một lời an ủi có thể làm dịu đi những uất ức. Nó là chất keo gắn kết xã hội. Nhưng tại sao lòng tốt lại cần sự "sắc sảo"? Sắc sảo ở đây không phải là khôn lỏi hay tính toán thiệt hơn, mà là sự tỉnh táo và ranh giới.

Nếu lòng tốt thiếu đi sự sắc sảo, nó sẽ trở nên vô hại, thậm chí là vô nghĩa. Một người luôn đồng ý với mọi yêu cầu của người khác vì sợ làm mất lòng thực chất đang tự hạ thấp giá trị bản thân. Sự tốt bụng không có chọn lọc sẽ vô tình tiếp tay cho sự lười biếng hoặc lòng tham của kẻ khác. Giống như việc bạn đưa tiền cho một người khỏe mạnh nhưng lười lao động, bạn không giúp họ, bạn đang hại họ. Khi đó, lòng tốt của bạn chỉ là một "con số không tròn trĩnh" vì nó không tạo ra bất kỳ thay đổi tích cực nào, nó chỉ thỏa mãn cảm giác "mình là người tốt" nhất thời của bạn mà thôi.

Sự sắc sảo giúp chúng ta biết đặt lòng tốt đúng chỗ, đúng người. Nó giúp ta nhận ra ai là người thực sự cần giúp đỡ và ai là kẻ đang lợi dụng. Lòng tốt có "gai" mới là lòng tốt có sức mạnh. Biết từ chối những đòi hỏi vô lý, biết lên tiếng trước cái sai dù có thể gây mếch lòng – đó mới là biểu hiện của một người tốt có bản lĩnh. Sự tử tế đi kèm với trí tuệ sẽ tạo ra giá trị bền vững, khiến người nhận trân trọng và người trao đi không cảm thấy bị tổn thương.

Trong xã hội phức tạp hiện nay, chúng ta đừng chỉ sống bằng bản năng của một "người hiền". Hãy tu dưỡng để có một trái tim nóng nhưng phải giữ một cái đầu lạnh. Đừng để lòng tốt của mình trở nên rẻ rúng chỉ vì thiếu đi sự quyết đoán. Hãy là một người tử tế có hiểu biết, để mỗi hành động tốt đẹp ta làm thực sự mang lại ý nghĩa và sức nặng.

Tóm lại, tốt bụng là đức hạnh, nhưng tốt bụng một cách thông minh mới là bản lĩnh sống. Đừng để sự tử tế của mình trở thành "con số không" chỉ vì thiếu đi đôi phần sắc sảo cần thiết.


Câu 1:
Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2:
Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu hồng (lầu xanh) – nơi Kiều đang sống khi lưu lạc.

Câu 3:
Qua những câu thơ trên, có thể thấy Thúy Kiều là người khiêm nhường, khéo léo và có sự tự ý thức về thân phận. Nàng tự nhận mình chỉ là “chút thân bèo bọt”, thể hiện sự nhún nhường và mặc cảm về hoàn cảnh của mình. Đồng thời, cách nói của Kiều cũng cho thấy nàng thông minh, tinh tế trong lời ăn tiếng nói, vừa bày tỏ sự kính trọng đối với Từ Hải vừa giữ được phẩm giá của bản thân.

Câu 4:
Qua đoạn trích, Từ Hải hiện lên là một bậc anh hùng có tài năng và khí phách lớn. Chàng “đội trời đạp đất”, sống tự do ngang tàng, có tài võ nghệ và mưu lược. Không chỉ vậy, Từ Hải còn là người trọng nghĩa, biết trân trọng người tài và có con mắt tinh đời, nhanh chóng nhận ra giá trị của Thúy Kiều và coi nàng là tri kỷ. Điều đó làm nổi bật hình ảnh một anh hùng hào hiệp, phóng khoáng và giàu tình nghĩa.

Câu 5:
Đoạn trích gợi cho em sự cảm phục và xúc động trước mối gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều. Em cảm phục khí phách của Từ Hải – một con người mạnh mẽ, dám sống tự do và trân trọng người tri kỷ. Đồng thời, em cũng cảm thấy thương cảm cho số phận Thúy Kiều, dù tài sắc và thông minh nhưng phải chịu nhiều bất hạnh trong cuộc đời. Cuộc gặp gỡ này khiến người đọc hi vọng Kiều sẽ tìm được sự đồng cảm và chỗ dựa trong cuộc đời nhiều sóng gió của mình.

Câu 1:
Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2:
Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu hồng (lầu xanh) – nơi Kiều đang sống khi lưu lạc.

Câu 3:
Qua những câu thơ trên, có thể thấy Thúy Kiều là người khiêm nhường, khéo léo và có sự tự ý thức về thân phận. Nàng tự nhận mình chỉ là “chút thân bèo bọt”, thể hiện sự nhún nhường và mặc cảm về hoàn cảnh của mình. Đồng thời, cách nói của Kiều cũng cho thấy nàng thông minh, tinh tế trong lời ăn tiếng nói, vừa bày tỏ sự kính trọng đối với Từ Hải vừa giữ được phẩm giá của bản thân.

Câu 4:
Qua đoạn trích, Từ Hải hiện lên là một bậc anh hùng có tài năng và khí phách lớn. Chàng “đội trời đạp đất”, sống tự do ngang tàng, có tài võ nghệ và mưu lược. Không chỉ vậy, Từ Hải còn là người trọng nghĩa, biết trân trọng người tài và có con mắt tinh đời, nhanh chóng nhận ra giá trị của Thúy Kiều và coi nàng là tri kỷ. Điều đó làm nổi bật hình ảnh một anh hùng hào hiệp, phóng khoáng và giàu tình nghĩa.

Câu 5:
Đoạn trích gợi cho em sự cảm phục và xúc động trước mối gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều. Em cảm phục khí phách của Từ Hải – một con người mạnh mẽ, dám sống tự do và trân trọng người tri kỷ. Đồng thời, em cũng cảm thấy thương cảm cho số phận Thúy Kiều, dù tài sắc và thông minh nhưng phải chịu nhiều bất hạnh trong cuộc đời. Cuộc gặp gỡ này khiến người đọc hi vọng Kiều sẽ tìm được sự đồng cảm và chỗ dựa trong cuộc đời nhiều sóng gió của mình.

Câu 1:
Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2:
Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu hồng (lầu xanh) – nơi Kiều đang sống khi lưu lạc.

Câu 3:
Qua những câu thơ trên, có thể thấy Thúy Kiều là người khiêm nhường, khéo léo và có sự tự ý thức về thân phận. Nàng tự nhận mình chỉ là “chút thân bèo bọt”, thể hiện sự nhún nhường và mặc cảm về hoàn cảnh của mình. Đồng thời, cách nói của Kiều cũng cho thấy nàng thông minh, tinh tế trong lời ăn tiếng nói, vừa bày tỏ sự kính trọng đối với Từ Hải vừa giữ được phẩm giá của bản thân.

Câu 4:
Qua đoạn trích, Từ Hải hiện lên là một bậc anh hùng có tài năng và khí phách lớn. Chàng “đội trời đạp đất”, sống tự do ngang tàng, có tài võ nghệ và mưu lược. Không chỉ vậy, Từ Hải còn là người trọng nghĩa, biết trân trọng người tài và có con mắt tinh đời, nhanh chóng nhận ra giá trị của Thúy Kiều và coi nàng là tri kỷ. Điều đó làm nổi bật hình ảnh một anh hùng hào hiệp, phóng khoáng và giàu tình nghĩa.

Câu 5:
Đoạn trích gợi cho em sự cảm phục và xúc động trước mối gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều. Em cảm phục khí phách của Từ Hải – một con người mạnh mẽ, dám sống tự do và trân trọng người tri kỷ. Đồng thời, em cũng cảm thấy thương cảm cho số phận Thúy Kiều, dù tài sắc và thông minh nhưng phải chịu nhiều bất hạnh trong cuộc đời. Cuộc gặp gỡ này khiến người đọc hi vọng Kiều sẽ tìm được sự đồng cảm và chỗ dựa trong cuộc đời nhiều sóng gió của mình.