NGUYỄN HỮU TIẾN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN HỮU TIẾN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



CÂU 1:

Đoạn trích "Từ Hải gặp Thúy Kiều" là minh chứng cho bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc khắc họa nhân vật lý tưởng. Trước hết, tác giả sử dụng thành công bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với các từ hán việt trang trọng để xây dựng hình tượng Từ Hải như một đấng anh hào mang tầm vóc vũ trụ: "đội trời đạp đất", "giang hồ vẫy vùng". Nghệ thuật đối lập giữa cái "tôi" khiêm nhường của Kiều ("chút thân bèo bọt") và sự bao dung, đại lượng của Từ Hải đã làm nổi bật mối quan hệ tri kỷ. Đặc biệt, việc vận dụng khéo léo các điển tích điển cố như "Tấn Dương", "mây rồng" không chỉ tạo nên sắc thái cổ kính mà còn nâng tầm cuộc hội ngộ lên thành sự gặp gỡ của những tâm hồn lớn. Ngôn ngữ đối thoại trong đoạn trích cũng rất đặc sắc: nếu lời Kiều sắc sảo, tinh tế thì lời Từ Hải lại phóng khoáng, dứt khoát, thể hiện rõ tính cách của một anh hùng chính nghĩa. Tất cả được gói gọn trong thể thơ lục bát uyển chuyển, tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ về tình tri kỷ.

CÂU 2:

Lòng tốt vốn là mạch ngầm chảy trôi trong tâm hồn mỗi con người, là chất keo kết nối những mảnh đời vụn vỡ. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lòng tốt không chỉ cần sự chân thành mà còn cần một bản lĩnh trí tuệ. Ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh" đã để lại bài học sâu sắc về cách sống và ứng xử.

Thật vậy, lòng tốt có sức mạnh diệu kỳ. Nó là lời an ủi khi tuyệt vọng, là bàn tay nâng đỡ khi vấp ngã. Một hành động tử tế có thể xoa dịu nỗi đau của một người lạ, làm ấm lại những trái tim đang nguội lạnh. Thế nhưng, nếu lòng tốt chỉ dựa trên cảm xúc nhất thời mà thiếu đi sự "sắc sảo" – tức là sự tỉnh táo, nhận diện đúng sai – thì nó dễ dàng trở thành điểm yếu để kẻ xấu lợi dụng. "Sắc sảo" ở đây không phải là sự khôn lỏi hay tính toán vị kỷ, mà là trí tuệ để đặt niềm tin đúng chỗ, giúp đỡ đúng người và đúng cách.

Thực tế đã chứng minh, lòng tốt mù quáng đôi khi lại là sự tiếp tay cho cái ác. Nếu chúng ta bao che cho cái sai của bạn bè vì "thương bạn", đó không phải lòng tốt mà là sự đồng lõa. Nếu chúng ta đem tiền bạc cho những kẻ lười lao động chuyên đi lừa đảo, chúng ta đang gián tiếp nuôi dưỡng sự vô trách nhiệm. Khi đó, lòng tốt của ta thực sự trở thành "con số không tròn trĩnh" – vô giá trị, thậm chí là có hại. Lòng tốt cần đi kèm với đôi mắt tinh tường để phân biệt được đâu là người thực sự cần giúp đỡ và đâu là chiêu trò giả tạo.

Ngược lại, sự sắc sảo mà thiếu đi lòng tốt sẽ chỉ tạo nên những "cỗ máy" thông minh nhưng máu lạnh. Vì vậy, con người cần sự hài hòa: một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một khối óc đủ tỉnh táo để bảo vệ sự bao dung ấy. Để lòng tốt thực sự "chữa lành", ta cần học cách cho đi một cách thông minh.

Tóm lại, sống tử tế là một lựa chọn, nhưng sống tử tế và thông thái lại là một nghệ thuật. Hãy nuôi dưỡng lòng tốt như một bông hoa đẹp, và hãy dùng sự sắc sảo như lớp gai xương rồng để bảo vệ bông hoa ấy trước những bão giông của thực tế xã hội.



S= 2*R = 2*0,085 =0,17(m)

Áp dụng công thức tính thể tích công tác cuar một xilanh:

VS=4*D*D*S/4=0,001(l)

S= 2*R = 2*0,085 =0,17(m)

Áp dụng công thức tính thể tích công tác cuar một xilanh:

VS=4*D*D*S/4=0,001(l)