Nguyễn Thị Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
câu 1:thể thơ tự do
câu 2:người bộc lộ cảm xúc là:nhân vật tôi.Đó là cuộc gặp gỡ giữa:nhân vật tôi và bà mẹ nghèo ở quê
câu 3:bptt:so sánh"hơi ấm của rơm" với văn đệm"
tác dụng:+làm tăng sức gợi hình gợi cảm làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn
+khẳng định giá trị của dự sẻ chia ,tình người mộc mạc,chân thành còn ấm áp
+làm cho hình ảnh"cọng rơm"trở nên gần gũi biểu tượng cho hy sinhgầy guộc nhưng chan chứa tình yêu thương
câu 4:nhận xét:hình ảnh"ổ rơm"là một hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng.Nó không chỉ là chỗ ngủ tạm bợ ủa người lính trong đêm lỡ đường,mà còn la biểu tượng của tình dân nghĩa đảng,của tấm long mẹ hiền chân chất vị tha.
câu 5:Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là long biết ơn và sự chân trọng tình cảm gắn bó sâu sắc giữa nhân dân và người lính.
câu 6:bài thơ "hơi ấm tổ rơm" của Nguyễn Duy đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình người trong chiến tranh.Hình ảnh người mẹ nghèo sẵn sàng nhường chỗ ngủ,tỉ mỉ"ôm rơm lót ổ"cho người khách lạ đã chạm đến những câu thơ tự do mộc mạc,ta cảm nhận được" hơi ấm"không phải từ vật chất mà từ tấm lòng nhân hậu,vị tha của mẹ.Bài thơ giúp em thêm thấu hiểu và trân trọng những cống hiến,hy sinh của thế hệ cha ông cùng sự đùm bọc thầm lặng của những người mẹ Việt Nam anh hùng. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về đạo lí "uống nước nhớ nguồn"và sức mạnh của sự sẻ chia trong cuộc sống.
Thạch Lam là một cây bút đặc biệt trong nhóm Tự lực văn đoàn. Khác với xu hướng lãng mạn thoát ly hay những xung đột giai cấp gay gắt, văn chương Thạch Lam nhẹ nhàng, giàu chất thơ nhưng lại thấm đẫm nỗi đau nhân thế. Truyện ngắn "Trở về" là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy, khi tác giả đi sâu vào khai thác sự tha hóa âm thầm trong tâm hồn con người trước sức mạnh của đồng tiền và danh vọng, để rồi từ đó gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về tình cảm gia đình và cội nguồn.Truyện xoay quanh nhân vật Tâm – một thanh niên xuất thân từ nông thôn, nhờ sự tảo tần của người mẹ nghèo mà được ra thành phố học tập và thành đạt. Thế nhưng, bi kịch bắt đầu khi sự sang trọng nơi thành thị dần khỏa lấp đi ký ức về quê hương. Sau sáu năm biền biệt, Tâm trở về nhà trong một tâm thế hoàn toàn xa lạ. Đoạn trích mở đầu bằng hình ảnh ngôi nhà cũ "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác" và bà cụ già đi nhiều nhưng vẫn mặc bộ áo cũ kỹ. Sự đối lập giữa sự tàn tạ của quê nhà và vẻ bóng bẩy của Tâm chính là sự đối lập giữa lòng thủy chung và sự bạc bẽo.Thái độ của Tâm khi gặp lại mẹ khiến người đọc không khỏi xót xa. Trước sự xúc động đến "ứa nước mắt" của người mẹ, những câu trả lời của Tâm thật khô khốc, gượng gạo: "Vâng, chính tôi đây". Cách xưng hô "tôi" thay vì "con" dường như đã tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng vô cùng lớn lao giữa hai mẹ con. Tâm cảm thấy khó chịu trước sự chăm sóc ân cần, cảm thấy những câu chuyện ở làng quê là "nhạt dần" và chẳng liên quan gì đến mình. Sự tha hóa của Tâm không phải là sự độc ác dữ dội, mà là sự thờ ơ, lạnh lùng của một kẻ đã coi "đời ở thôn quê" là thứ thấp kém, không xứng với địa vị "giàu sang" hiện tại của mình.Đỉnh điểm của nỗi đau nằm ở hành động cuối cùng của Tâm. Anh mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc năm đồng, đưa cho mẹ với thái độ "hơi kiêu ngạo" trước mặt cô Trinh – người bạn thanh mai trúc mã vẫn đang thay anh chăm sóc mẹ. Câu nói "Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu" như một nhát dao cắt đứt tình thâm. Tâm dùng tiền để thanh toán nghĩa vụ, để khỏa lấp sự thiếu hụt về tình cảm và để mau chóng rời đi cho kịp "vợ đợi". Trong khi đó, bà mẹ "run run đỡ lấy", cảm động không phải vì số tiền mà vì tấm lòng mà bà ngỡ là con mình vẫn còn giữ lại.Bằng ngòi bút tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng những chi tiết đắt giá như "tiếng guốc đi thong thả", "hương ẩm thấp thấm vào người" để làm nổi bật tâm trạng nhân vật. Ngôn ngữ truyện giản dị, nhịp điệu chậm rãi nhưng có sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc. Tác giả không trực tiếp lên án, nhưng qua sự đối lập giữa cái "nhạt" của Tâm và cái "nồng" của mẹ, người đọc tự cảm nhận được sự phê phán đối với lối sống thực dụng, quên đi gốc gác."Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm, mà còn là bài học muôn đời về chữ "Hiếu" và cội nguồn. Qua tác phẩm, Thạch Lam nhắc nhở chúng ta rằng: Dù có đi xa đến đâu, thành đạt đến mức nào, nếu con người đánh mất đi sự rung động trước tình thân và hơi ấm quê hương, kẻ đó sẽ trở nên nghèo nàn về tâm hồn nhất. Tình mẹ là thiêng liêng, không thể đo đếm bằng những tấm giấy bạc bạc bẽo. Hãy trở về đúng nghĩa – trở về bằng trái tim, chứ không phải bằng sự ban phát của một kẻ xa.