Nguyễn Ngọc Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương đã chạm đến những rung động sâu xa nhất trong lòng người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự thấu hiểu nỗi vất vả của người mẹ qua ánh mắt trẻ thơ. Ngay từ những dòng đầu, không gian đêm tối hiện lên với hình ảnh "em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa" cùng "nửa vầng trăng non" gợi lên một cảm giác cô đơn, trống trải. Ánh trăng chưa tròn cũng như nỗi lòng chờ đợi chưa được lấp đầy của em bé. Sự tương phản giữa cái tĩnh lặng của đêm đen "đồng lúa lẫn vào đêm" và sự ngóng trông của em bé làm nổi bật lên hình ảnh người mẹ đang tần tảo ngoài đồng xa. Tác giả đã khéo léo sử dụng những chi tiết đời thường như "ngọn lửa bếp chưa nhen", "đom đóm bay vào nhà" để khắc họa sự vắng vẻ, hiu quạnh của căn nhà khi thiếu bàn tay chăm sóc của mẹ. Âm thanh "ì oạp" từ bước chân mẹ lội bùn giữa đêm khuya không chỉ là âm thanh của sự sống mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh nhọc nhằn. Hình ảnh "vườn hoa mận trắng" lung linh cuối bài thơ như một phần thưởng ngọt ngào, xua tan đi sự mệt mỏi và bóng tối. Kết thúc bài thơ, hình ảnh em bé đã ngủ say và được mẹ bế vào nhà nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ" là một chi tiết cực kỳ đắt giá. Nó cho thấy sự chờ đợi ấy đã thấm sâu vào tâm hồn, trở thành một phần ký ức tuổi thơ đầy yêu thương và cả những lo toan hồn nhiên dành cho mẹ. Qua thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, Vũ Quần Phương đã giúp chúng ta thêm trân trọng tình cảm gia đình và biết ơn những nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua vì con cái.


Bài thơ "Mây và sóng" của đại thi hào R. Ta-go đã để lại trong lòng em những dư âm ngọt ngào và sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua những lời đối thoại tưởng tượng đầy hồn nhiên của em bé, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên kỳ thú, nơi những người sống trên mây và trong sóng mời gọi em đi vào thế giới của sự tự do, vui chơi không hồi kết. Những lời mời chào ấy thật quyến rũ: được "ca hát từ sáng sớm đến hoàng hôn", được "ngao du khắp nơi này nơi nọ". Tuy nhiên, điều khiến em xúc động nhất chính là sự từ chối đầy bản lĩnh nhưng cũng rất ngây thơ của em bé. Dù ham chơi, dù thế giới ngoài kia có rực rỡ đến đâu, em bé vẫn chọn ở lại bên mẹ vì "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy không chỉ là lời từ chối mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ về vị trí của mẹ trong trái tim con. Không dừng lại ở đó, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi mới lạ, nơi mẹ không còn là người đứng ngoài quan sát mà trở thành một phần của trò chơi: "Con là mây và mẹ sẽ là trăng", "Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ kỳ lạ". Những hình ảnh so sánh độc đáo này cho thấy tình yêu thương của mẹ chính là bầu trời, là bến đỗ bình yên nhất cho con. Dưới ngòi bút tài hoa của Ta-go, thiên nhiên trở nên lung linh hơn, nhưng tình mẹ còn rạng ngời hơn thế. Bài thơ đã giúp em nhận ra rằng, dù cuộc sống có bao nhiêu cám dỗ, bao nhiêu chân trời mới lạ, thì vòng tay mẹ vẫn luôn là nơi ấm áp và hạnh phúc nhất. Tình mẫu tử đã vượt lên trên mọi không gian và thời gian, trở thành một sức mạnh vô hình giúp con người vượt qua mọi thử thách. Khép lại bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn từng phút giây được ở bên mẹ, đồng thời thấu hiểu sâu sắc chân lý: tình yêu thương gia đình là điểm tựa vững chắc nhất của mỗi con người.

Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tiếng lòng tha thiết, đầy xúc động về tình mẫu tử và lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, hình ảnh người mẹ tảo tần bên những mùa quả hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng. Mẹ chăm sóc cây trái cũng như chăm sóc đàn con, tất cả đều bằng tình yêu thương và đôi bàn tay gầy guộc nhưng đầy sức sống.