Phạm Ngọc Thụy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Thụy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đoạn thơ đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu lắng và xúc động về tình mẹ con thiêng liêng trong một khung cảnh làng quê yên bình. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa dưới ánh trăng non đã gợi lên một không gian tĩnh lặng, êm đềm mà cũng có chút buồn man mác. Cánh đồng lúa vàng trải dài như một tấm thảm óng ánh dưới ánh trăng, vừa đẹp vừa gợi cảm giác cô đơn khi em bé chưa thấy mẹ trở về. Hình ảnh “đồng lúa lẫn vào đêm” càng làm cho không gian trở nên mờ ảo, khiến nỗi nhớ mẹ của em bé thêm da diết. Càng đọc, em càng cảm nhận rõ sự vất vả, lam lũ của người mẹ. Mẹ vẫn còn đang làm việc ngoài đồng khi đêm đã buông xuống, giữa những âm thanh quen thuộc của làng quê như tiếng dế, tiếng côn trùng, và cả ánh đom đóm lập lòe. Những chi tiết như “đom đóm bay ngoài ao”, “đom đóm đã vào nhà” vừa gợi lên vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên, vừa thể hiện thời gian trôi qua, đêm đã khuya mà mẹ vẫn chưa về. Điều đó khiến em bé càng thêm mong ngóng, chờ đợi trong thấp thỏm. Hình ảnh em bé “nhìn đom bay, chờ tiếng bàn chân mẹ” là một chi tiết rất xúc động. Em bé không chỉ chờ đợi mà còn lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, mong nhận ra bước chân quen thuộc của mẹ. Khi “bàn chân mẹ lội bùn ở ngõ phía đông xa”, em như thấy hiện lên hình ảnh người mẹ tần tảo, chân lấm tay bùn, vì cuộc sống mà phải làm việc vất vả đến tận khuya. Tình yêu của mẹ dành cho con thật lớn lao, nhưng đồng thời tình cảm của con dành cho mẹ cũng sâu sắc không kém. Đoạn thơ khép lại với hình ảnh “trời về khuya… mẹ đã bế vào nhà nơi đồi vắng mênh mông” gợi lên một cái kết nhẹ nhàng mà ấm áp. Sau tất cả, em bé đã được trở về trong vòng tay của mẹ là nơi an toàn và bình yên nhất. Dù không gian bên ngoài có rộng lớn, mênh mông đến đâu thì tình mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chắc cho con. Qua đoạn thơ, em cảm nhận được tình mẫu tử thật giản dị mà thiêng liêng. Tác giả không dùng những lời lẽ cầu kỳ mà chỉ qua những hình ảnh quen thuộc của làng quê cũng đủ làm nổi bật tình cảm sâu sắc ấy. Đoạn thơ cũng khiến em thêm yêu quý mẹ của mình hơn, hiểu được những vất vả mà mẹ đã âm thầm chịu đựng vì con. Từ đó, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt hơn, ngoan ngoãn hơn và biết quan tâm, giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày. Đây không chỉ là một đoạn thơ hay mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình yêu thương gia đình – điều quý giá nhất mà mỗi người cần trân trọng.

Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và suy ngẫm. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà đầy yêu thương, gắn bó với những quả mà mẹ chăm sóc, nuôi dưỡng. Những quả ấy không chỉ là thành quả lao động mà còn là biểu tượng cho những đứa con – những “trái ngọt” của cuộc đời mẹ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự tần tảo, hy sinh thầm lặng của mẹ qua từng ngày, từng tháng. Mẹ giống như người gieo trồng, chăm chút từng mầm sống mà không mong nhận lại điều gì cho riêng mình. Điều khiến em xúc động nhất là khi tác giả liên hệ giữa mẹ và quả, giữa sự lớn lên của quả với sự trưởng thành của con. Những quả chín dần theo thời gian cũng như con lớn lên nhờ sự nuôi dưỡng của mẹ. Nhưng khi quả đã chín, có thể rời cành, còn mẹ thì vẫn ở đó, dõi theo con bằng tất cả tình yêu thương. Hình ảnh ấy khiến em nhận ra rằng, dù con có trưởng thành đến đâu, mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất. Mẹ không chỉ cho con hình hài mà còn dạy con cách sống, cách yêu thương và trưởng thành. Bài thơ còn gợi cho em suy nghĩ về trách nhiệm của mỗi người con đối với mẹ. Khi còn nhỏ, ta thường vô tư nhận lấy sự chăm sóc mà không để ý đến những vất vả của mẹ. Nhưng khi lớn lên, ta mới hiểu rằng để có được những “trái ngọt”, mẹ đã phải trải qua biết bao khó khăn, nhọc nhằn. Vì vậy, mỗi người con cần biết trân trọng, yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Chỉ một lời hỏi han, một hành động nhỏ cũng có thể làm mẹ vui lòng. Ngoài ra, giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng của Nguyễn Khoa Điềm cũng góp phần làm cho bài thơ trở nên giàu cảm xúc. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh giúp người đọc dễ dàng cảm nhận và liên tưởng. Bài thơ không chỉ nói về tình mẹ con mà còn nhắc nhở mỗi người về đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, về lòng biết ơn đối với đấng sinh thành. Sau khi đọc xong bài thơ, em cảm thấy yêu thương mẹ của mình hơn. Em nhận ra rằng mình cần cố gắng học tập tốt, ngoan ngoãn và biết chia sẻ với mẹ nhiều hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Mẹ và quả không chỉ là một bài thơ hay mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng – một tình cảm không gì có thể thay thế được trong cuộc đời mỗi con người.

Người thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” là một người lao động chăm chỉ và thật thà.
Anh có nghề đẽo cày để kiếm sống, tự tay làm ra sản phẩm của mình.
Tuy nhiên, anh lại là người thiếu chính kiến và dễ dao động.
Ai góp ý gì anh cũng nghe theo mà không suy nghĩ đúng sai.
Người bảo cày to, anh làm to; người bảo cày nhỏ, anh lại làm nhỏ.
Người bảo cong, anh sửa cong; người bảo thẳng, anh lại sửa thẳng.
Cuối cùng, chiếc cày bị sửa đi sửa lại trở nên méo mó, không dùng được.
Anh vừa mất công lại không bán được cày, rơi vào thất bại.
Qua nhân vật này, truyện nhắc nhở chúng ta phải có chính kiến và biết suy nghĩ độc lập khi làm việc.