Bùi Chí Nghiệp
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Chí Nghiệp
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-21 13:48:09
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh đầm ấm nhưng đượm buồn về tình mẫu tử, khắc họa nỗi mong chờ mẹ hồn nhiên, kiên nhẫn của đứa trẻ trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào đêm. Hình ảnh em bé nhỏ bé ngồi bên bậu cửa trong căn nhà tranh "trống trải", giữa không gian "trời tối trên đầu hè" và cánh đồng "lẫn vào đêm" gợi lên sự cô đơn, nhỏ bé, khiến người đọc không khỏi xót xa. Xuyên suốt bài thơ là sự tương phản giữa không gian bao la, tăm tối của thiên nhiên và dáng vẻ lam lũ, tần tảo của người mẹ. Mẹ "lẫn trên cánh đồng", "lội bùn ì oạp phía đồng xa", một hình ảnh hoán dụ đầy sức gợi về sự vất vả, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Sự mong mỏi của bé không cất thành tiếng khóc, mà lặng lẽ qua đôi mắt "nhìn vầng trăng", nhìn "đom đóm" và thắc thỏm chờ tiếng chân mẹ. Câu thơ "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp" như một nốt lặng, nghe thật buồn nhưng cũng thật ấm áp vì đó là dấu hiệu mẹ sắp về. Cảm xúc cao trào nằm ở sự đối lập cuối cùng: "Mẹ đã bế vào nhà / nỗi đợi vẫn nằm mơ". Dù mẹ đã về, đã bế bé vào nhà, nhưng "nỗi đợi" ấy đã ăn sâu vào giấc mơ, thể hiện tình yêu mẹ thiết tha và sự gắn bó không rời của đứa trẻ. Bài thơ, với thể thơ tự do giản dị, ngôn từ giàu hình ảnh, đã chạm đến trái tim người đọc, gợi nhắc về hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo và tình cảm gia đình thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, thấu hiểu nỗi vất vả mưu sinh và tình
2026-03-21 13:48:07
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh đầm ấm nhưng đượm buồn về tình mẫu tử, khắc họa nỗi mong chờ mẹ hồn nhiên, kiên nhẫn của đứa trẻ trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào đêm. Hình ảnh em bé nhỏ bé ngồi bên bậu cửa trong căn nhà tranh "trống trải", giữa không gian "trời tối trên đầu hè" và cánh đồng "lẫn vào đêm" gợi lên sự cô đơn, nhỏ bé, khiến người đọc không khỏi xót xa. Xuyên suốt bài thơ là sự tương phản giữa không gian bao la, tăm tối của thiên nhiên và dáng vẻ lam lũ, tần tảo của người mẹ. Mẹ "lẫn trên cánh đồng", "lội bùn ì oạp phía đồng xa", một hình ảnh hoán dụ đầy sức gợi về sự vất vả, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Sự mong mỏi của bé không cất thành tiếng khóc, mà lặng lẽ qua đôi mắt "nhìn vầng trăng", nhìn "đom đóm" và thắc thỏm chờ tiếng chân mẹ. Câu thơ "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp" như một nốt lặng, nghe thật buồn nhưng cũng thật ấm áp vì đó là dấu hiệu mẹ sắp về. Cảm xúc cao trào nằm ở sự đối lập cuối cùng: "Mẹ đã bế vào nhà / nỗi đợi vẫn nằm mơ". Dù mẹ đã về, đã bế bé vào nhà, nhưng "nỗi đợi" ấy đã ăn sâu vào giấc mơ, thể hiện tình yêu mẹ thiết tha và sự gắn bó không rời của đứa trẻ. Bài thơ, với thể thơ tự do giản dị, ngôn từ giàu hình ảnh, đã chạm đến trái tim người đọc, gợi nhắc về hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo và tình cảm gia đình thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, thấu hiểu nỗi vất vả mưu sinh và tình
2026-03-21 13:48:05
Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh đầm ấm nhưng đượm buồn về tình mẫu tử, khắc họa nỗi mong chờ mẹ hồn nhiên, kiên nhẫn của đứa trẻ trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào đêm. Hình ảnh em bé nhỏ bé ngồi bên bậu cửa trong căn nhà tranh "trống trải", giữa không gian "trời tối trên đầu hè" và cánh đồng "lẫn vào đêm" gợi lên sự cô đơn, nhỏ bé, khiến người đọc không khỏi xót xa. Xuyên suốt bài thơ là sự tương phản giữa không gian bao la, tăm tối của thiên nhiên và dáng vẻ lam lũ, tần tảo của người mẹ. Mẹ "lẫn trên cánh đồng", "lội bùn ì oạp phía đồng xa", một hình ảnh hoán dụ đầy sức gợi về sự vất vả, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Sự mong mỏi của bé không cất thành tiếng khóc, mà lặng lẽ qua đôi mắt "nhìn vầng trăng", nhìn "đom đóm" và thắc thỏm chờ tiếng chân mẹ. Câu thơ "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp" như một nốt lặng, nghe thật buồn nhưng cũng thật ấm áp vì đó là dấu hiệu mẹ sắp về. Cảm xúc cao trào nằm ở sự đối lập cuối cùng: "Mẹ đã bế vào nhà / nỗi đợi vẫn nằm mơ". Dù mẹ đã về, đã bế bé vào nhà, nhưng "nỗi đợi" ấy đã ăn sâu vào giấc mơ, thể hiện tình yêu mẹ thiết tha và sự gắn bó không rời của đứa trẻ. Bài thơ, với thể thơ tự do giản dị, ngôn từ giàu hình ảnh, đã chạm đến trái tim người đọc, gợi nhắc về hình ảnh người mẹ Việt Nam tần tảo và tình cảm gia đình thiêng liêng. Đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ, thấu hiểu nỗi vất vả mưu sinh và tình