Phạm Gia Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Gia Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Đợi mẹ" của Vũ Quần Phương là một bức tranh đầy cảm xúc về tình mẫu tử, khắc họa nỗi mong ngóng mẹ về của một đứa trẻ trong khung cảnh làng quê yên ả nhưng cũng đầy lam lũ. Sự kết hợp giữa hình ảnh em bé chờ đợi, khung cảnh thiên nhiên, và hình tượng người mẹ tần tảo tạo nên một bài thơ sâu lắng, gợi thương, gợi cảm.

Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh đầy gợi cảm: “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa/ Trời tối trên đầu hè/ Nửa vầng trăng non”. Khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên yên bình nhưng bắt đầu nhuốm màu tối lạnh, tạo cảm giác trống trải. Hình ảnh "nửa vầng trăng non" gợi lên sự mỏng manh, cũng như tâm hồn non nớt của em bé.

Nỗi đợi chờ của em bé được khắc họa qua hành động: “Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Câu thơ nhấn mạnh sự hụt hẫng, thương tâm khi mẹ vẫn chưa về. Hình ảnh mẹ "lẫn trên cánh đồng", "đồng lúa lẫn vào đêm" gợi sự vất vả, lam lũ của mẹ, cũng như sự hy sinh, bán mặt cho đất bán lưng cho trời để lo cho cuộc sống.

Sự vắng bóng của mẹ khiến căn nhà trở nên "trống trải" và "ngọn lửa bếp chưa nhen". Câu thơ cho thấy mẹ là linh hồn của căn nhà, khi mẹ chưa về, căn nhà không còn ấm áp.

Đom đóm bay từ ngoài ao vào nhà, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng quạnh quẽ, em bé mong chờ tiếng bước chân mẹ giữa không gian tĩnh mịch.

Hình ảnh “Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” là câu thơ giàu sức gợi, âm thanh “ì oạp” diễn tả sự vất vả, nặng nhọc của mẹ, gợi sự xúc động nghẹn ngào. Dù đợi chờ lâu, nhưng tình yêu thương của con dành cho mẹ vẫn nồng thắm. Câu kết “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo. Nó cho thấy mẹ mang cả sự nhọc nhằn và tình yêu thương, còn em bé dù đã ngủ vẫn còn "đợi mẹ" trong giấc mơ. Hình ảnh này khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng, làm lay động trái tim người đọc.

Qua bài thơ, em cảm nhận được sự hy sinh cao cả của người mẹ và tình yêu thương vô bờ bến của đứa con. Bài thơ không chỉ là tiếng hát về tình mẹ con mà còn là sự sẻ chia với nỗi vất vả của người nông dân.

Bài thơ "Mây và Sóng" của Ta-go mang đến cho em những cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng, thể hiện qua thế giới tâm hồn trong sáng, hồn nhiên nhưng vô cùng hiếu thảo của em bé. Thông qua những mẩu đối thoại tưởng tượng đầy nghệ thuật giữa em bé với những người trên mây và trong sóng, tác giả khéo léo làm nổi bật tình yêu thương vô bờ bến mà em dành cho mẹ. 

Đọc bài thơ, em bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên, ham vui của em bé trước lời mời gọi hấp dẫn: "chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà", được ngao du đến những nơi xa xôi "trên mây", "trong sóng". Đó là những khát vọng khám phá tự nhiên, vô tư của tuổi thơ. Tuy nhiên, điểm nhấn cảm xúc khiến em xúc động nhất chính là khi em bé từ chối những cuộc chơi đó vì nỗi nhớ mẹ: "Mẹ mình đang đợi ở nhà", "làm sao có thể rời mẹ mà đến được?". Dù thế giới ngoài kia có rực rỡ đến đâu, em bé vẫn kiên quyết lựa chọn ở bên mẹ, vì tình yêu mẹ đã lớn hơn mọi cám dỗ. Sự từ chối ấy không hề gượng ép mà đến từ tấm lòng chân thành, tự nguyện. 

Đặc biệt, hình ảnh em bé sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ: "Con làm sóng nhé, mẹ làm mặt biển", "Con là mây, mẹ là trăng" mang tính biểu tượng cao. Trò chơi không chỉ là vui chơi mà còn là sự hòa quyện, gắn kết bền chặt không thể tách rời giữa mẹ và con. Mẹ là bầu trời bao la, là bờ biển dịu hiền bao bọc con, còn con là những đứa trẻ hồn nhiên, vui vẻ dưới sự che chở ấy. Qua đó, Ta-go không chỉ ca ngợi tình yêu mẹ con thuần khiết mà còn nâng niu, trân trọng thế giới nội tâm tinh tế của trẻ nhỏ. 

Bài thơ sử dụng hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, ẩn dụ và ngôn từ trong sáng, gợi cảm, giúp em cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của gia đình. "Mây và Sóng" không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình yêu thương, lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần dành cho mẹ – nguồn hạnh phúc ấm áp và cao cả nhất trong cuộc đời. Đọc xong tác phẩm, lòng em dâng lên một cảm giác ấm áp và thêm trân trọng những giây phút được ở bên mẹ thân yêu. 

Bài thơ "Mẹ và Quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một tác phẩm xúc động , sâu sắc về tình mẫu tử , khắc hoạ hình ảnh người mẹ tần tảo . Hi sinh cả cuộc đời vì con thông qua hình ảnh hoán dụ độc đáo : "Quả" . Đọc bài thơ , em cảm nhận được sự thầm lặng , bao la của mẹ và nỗi trăn trở , lòng biết ơn sâu sắc của người con .

Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với vườn quả : "Mẹ trồng" , "Mẹ chăm" , "Lũ chúng tôi" Mẹ "nhỏ mồ hôi" cho "lặn" rồi lại "mọc" , vì von như chu kỳ của cây trái cũng là sự hy sinh, vun vén cả cuộc đời mẹ cho con cái . Mẹ không chỉ trồng cây, mà còn "trống" những đứa con khôn lớn . Từ "lặn" và "mọc" gọi lên sự vất vả , lam lũ nhưng đầy tình yêu thương của mẹ . Đặc biệt , câu thơ "Chúng tôi đi thẳng" thể hiện sự trưởng thành của con nhưng cũng đồng thời cho thấy mẹ đã già đi . "Mẹ già hôm hẻm" , tóc bạc , tay yếu . Sự đối lập giữa sự lớn khôn của con và sự già đi của mẹ khiến trái tim người đọc thắt lại .

Nỗi lo âu , "hoảng sợ" của đứa con ở khổ cuối bài là một nét đặc sắc , đầy chân thành . Con sợ mộtn ngàu nào đó , khi trái chín trên cành , mẹ lại không còn để "hái" những "trái ngọt" thành công của con. Lời trăn trở "Mình vẫn còn là một thứ quả non xanh" là lời tự vấn về trách nghiệm , về sự biết ơn . Câu hỏi tu từ hay lời tự nhủ thể hiện khao khát được trưởng thành nhanh hơn để báo đáp mẹ , để mẹ không còn phải vất vả , lo âu .

Bài thơ sử dụng hình ảnh thơ giản dị, chân thực , gần gũi nhưng có sức gợi cảm lớn . Sự tương đồng , hoán dụ giữa mẹ và quả , giữa quả chín về con trưởng thành tạo nên sự liêm tưởng sâu sắc . Bài thơ không chỉ ngợi cả mẹ mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo làm con.

Với lời thơ giàu chất suy tư , chiêm nghiêm , "Mẹ và Quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một bài thơ để lại nhiều cảm xúc và suy ngẫm. Bài thơ khác hoạ hình ảnh người mẹ qua những cảm nhận của nhân vật trữ tình - người con . Với con , mẹ là người phụ nữ tần tảo , lam lũ , cũng là hiện thân của những đập bởi vun vén cho ngọt ngào đông đầy nơi những mùa quả , cho yêu thương nuôi lớn những đứa con . Mồ hôi mẹ thằm lặng nhỏ xuống.

Sau khi đọc "Mẹ và Quả" . Em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ của mình hơn . Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập , rèn luyện tốt trở thành một "trái ngọt" mà mẹ mong đợi , để có thể trở thành chỗ dựa , niềm tự hào cho mẹ khi mẹ về già yếu . Bài thơ sẽ luôn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về tình mẫu tử.