Đỗ Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ của Vũ Quần Phương gợi cho em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình mẹ. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra cánh đồng trong buổi tối, mong chờ mẹ trở về, tạo nên một không gian vừa yên tĩnh vừa man mác buồn. Người mẹ hiện lên thật vất vả, lặn lội ngoài đồng đến tận khuya, hòa vào bóng đêm và ruộng lúa Những chi tiết như đom đóm bay, căn nhà trống trải hay tiếng “bàn chân mẹ lội bùn” khiến em càng xúc động hơn trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Em bé luôn hướng về mẹ với nỗi mong chờ tha thiết.Qua đó, em cảm nhận được tình mẹ thật thiêng liêng và cao cả. Bài thơ nhắc em biết yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ nhiều hơn.
Giữa nhịp sống hối hả, con người ta đôi khi dễ bị cuốn vào những điều mới mẻ, hấp dẫn mà quên đi giá trị của những điều thân thuộc, gần gũi. Chính vì vậy, khi đọc bài thơ Mâyvàsóng Tagore, em như được chậm lại để cảm nhận một thế giới trong trẻo của tuổi thơ và hơn hết là tình mẫu tử ấm áp, thiêng liêng. Bài thơ không chỉ kể về những lời mời gọi đầy cuốn hút của mây và sóng, mà còn khắc họa sâu sắc tình yêu mẹ con mà còn là thứ tình cảm giản dị nhưng có sức mạnh giữ chân con người trước mọi cám dỗ của cuộc đời.Khép lại bài thơ Mây và sóng của tác giả Ta-go, trong em vẫn còn đọng lại dư âm dịu dàng của một tình cảm thiêng liêng tình mẹ và conkhông chỉ giúp em cảm nhận được tình mẫu tử ấm áp của mẹ và em bé .
em cảm nhận được một tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu nặng – đó là tình mẹ. Bài thơ không sử dụng những hình ảnh cầu kỳ mà rất giản dị, gần gũi, nhưng lại gợi lên những suy nghĩ sâu sắc về sự hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho con. Hình ảnh “quả” trong bài thơ khiến em liên tưởng đến chính mỗi con người chúng ta. Quả được nuôi lớn từ đất trời, từ công chăm sóc của người trồng, cũng giống như con được lớn lên từ tình yêu thương, sự tần tảo và hi sinh của mẹ. Mẹ đã dành cả cuộc đời mình để chăm chút, nuôi dưỡng con khôn lớn mà không hề đòi hỏi sự đáp trả. Những giọt mồ hôi, những vất vả của mẹ giống như nắng mưa nuôi quả chín, âm thầm mà bền bỉ. Đặc biệt, em rất xúc động khi nghĩ đến hình ảnh mẹ ngày càng già đi theo năm tháng, trong khi con lại lớn lên và trưởng thành. Có khi nào chúng ta vô tình quên mất rằng để có được thành quả hôm nay, mẹ đã phải đánh đổi bằng cả tuổi xuân, sức khỏe và những ước mơ riêng? Điều đó khiến em cảm thấy vừa biết ơn, vừa có chút day dứt. Em nhận ra rằng mình cần phải trân trọng mẹ hơn, quan tâm đến mẹ nhiều hơn khi còn có thể Qua bài thơ, em hiểu rằng tình mẹ là thứ tình cảm bền bỉ và vô điều kiện nhất trên đời. Dù con có đi đâu, làm gì thì mẹ vẫn luôn dõi theo và yêu thương con. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn của mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc về sau