Hoàng Thị Hoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon được khắc họa với diễn biến tâm lý phức tạp, sâu sắc khi hay tin mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon rơi vào trạng thái bực tức và trách móc, đổ lỗi cho các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón mẹ. Tuy nhiên, đằng sau sự cáu giận ấy là cảm giác hoang mang và day dứt khi chính cô cũng là người biết tin quá muộn. Khi quay lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon dần chìm trong dòng hồi ức về mẹ, những ký ức tưởng như đã lãng quên nay sống dậy rõ ràng. Cô nhớ lại sự hy sinh thầm lặng của mẹ, từ chiếc váy xếp nếp đến những hành động giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Từ đó, tâm lý Chi-hon chuyển sang trạng thái ân hận, tự trách vì sự vô tâm của mình. Diễn biến tâm lý ấy thể hiện quá trình thức tỉnh trong nhận thức và tình cảm của người con, góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử và sự quan tâm dành cho những người thân yêu.
Câu 2 (4 điểm)
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và không thể thay thế. Đó không chỉ là những hồi ức đơn thuần, mà còn là nền tảng tinh thần nuôi dưỡng cảm xúc, nhân cách và lối sống của mỗi người. Ký ức về người thân chính là sợi dây vô hình gắn kết ta với quá khứ, giúp ta hiểu mình là ai và vì sao mình đang sống như hiện tại.
Trước hết, ký ức về những người thân yêu là nơi lưu giữ yêu thương và sự chở che. Những hình ảnh quen thuộc như bàn tay mẹ nắm chặt khi ta còn bé, lời dặn dò của cha mỗi lần ta vấp ngã hay những bữa cơm gia đình giản dị đều trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi đối diện với khó khăn, chính những ký ức ấy giúp con người có thêm sức mạnh để bước tiếp. Nhớ về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, ta học được cách sống có trách nhiệm và biết trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.
Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn giúp con người hoàn thiện nhân cách. Từ những kỷ niệm yêu thương, ta hình thành lòng biết ơn, sự cảm thông và khả năng yêu thương người khác. Những bài học sống mà người thân để lại, dù bằng lời nói hay hành động, đều âm thầm dẫn dắt ta trong cách đối nhân xử thế. Một con người biết trân trọng ký ức gia đình thường là người sống giàu tình cảm và có chiều sâu tâm hồn.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, không ít người mải mê với công việc, danh vọng mà vô tình lãng quên người thân. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, ký ức mới trở thành nỗi day dứt khôn nguôi. Đó là sự hối tiếc vì đã không kịp quan tâm, không kịp yêu thương khi còn có thể. Chính vì vậy, ký ức không chỉ để nhớ mà còn nhắc nhở con người phải sống trọn vẹn trong hiện tại.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, định hình nhân cách và giúp con người sống nhân văn hơn. Trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng những người đang hiện diện bên ta, để khi nhìn lại, ta không phải sống trong ân hận mà trong sự bình yên và biết ơn.
cau 1:
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ của Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon được khắc họa với diễn biến tâm lý phức tạp, sâu sắc khi hay tin mẹ bị lạc. Ban đầu, Chi-hon rơi vào trạng thái bực tức và trách móc, đổ lỗi cho các thành viên trong gia đình vì đã không ra ga đón mẹ. Tuy nhiên, đằng sau sự cáu giận ấy là cảm giác hoang mang và day dứt khi chính cô cũng là người biết tin quá muộn. Khi quay lại ga tàu điện ngầm Seoul – nơi mẹ biến mất, Chi-hon dần chìm trong dòng hồi ức về mẹ, những ký ức tưởng như đã lãng quên nay sống dậy rõ ràng. Cô nhớ lại sự hy sinh thầm lặng của mẹ, từ chiếc váy xếp nếp đến những hành động giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Từ đó, tâm lý Chi-hon chuyển sang trạng thái ân hận, tự trách vì sự vô tâm của mình. Diễn biến tâm lý ấy thể hiện quá trình thức tỉnh trong nhận thức và tình cảm của người con, góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử và sự quan tâm dành cho những người thân yêu.
Câu 2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và không thể thay thế. Đó không chỉ là những hồi ức đơn thuần, mà còn là nền tảng tinh thần nuôi dưỡng cảm xúc, nhân cách và lối sống của mỗi người. Ký ức về người thân chính là sợi dây vô hình gắn kết ta với quá khứ, giúp ta hiểu mình là ai và vì sao mình đang sống như hiện tại.
Trước hết, ký ức về những người thân yêu là nơi lưu giữ yêu thương và sự chở che. Những hình ảnh quen thuộc như bàn tay mẹ nắm chặt khi ta còn bé, lời dặn dò của cha mỗi lần ta vấp ngã hay những bữa cơm gia đình giản dị đều trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi đối diện với khó khăn, chính những ký ức ấy giúp con người có thêm sức mạnh để bước tiếp. Nhớ về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, ta học được cách sống có trách nhiệm và biết trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.
Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn giúp con người hoàn thiện nhân cách. Từ những kỷ niệm yêu thương, ta hình thành lòng biết ơn, sự cảm thông và khả năng yêu thương người khác. Những bài học sống mà người thân để lại, dù bằng lời nói hay hành động, đều âm thầm dẫn dắt ta trong cách đối nhân xử thế. Một con người biết trân trọng ký ức gia đình thường là người sống giàu tình cảm và có chiều sâu tâm hồn.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, không ít người mải mê với công việc, danh vọng mà vô tình lãng quên người thân. Chỉ đến khi mất mát xảy ra, ký ức mới trở thành nỗi day dứt khôn nguôi. Đó là sự hối tiếc vì đã không kịp quan tâm, không kịp yêu thương khi còn có thể. Chính vì vậy, ký ức không chỉ để nhớ mà còn nhắc nhở con người phải sống trọn vẹn trong hiện tại.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, định hình nhân cách và giúp con người sống nhân văn hơn. Trân trọng ký ức cũng chính là trân trọng những người đang hiện diện bên ta, để khi nhìn lại, ta không phải sống trong ân hận mà trong sự bình yên và biết ơn.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
Người kể gọi nhân vật chính là “cô”, nhưng câu chuyện được kể từ ý thức, cảm xúc của nhân vật Chi-hon.
câu 2:
Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba.
Mọi sự việc, hồi ức, suy nghĩ đều được nhìn qua cảm nhận chủ quan của Chi-hon
caua 3:
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là Phép đối lập – tương phản thời gian và không gian
Mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul
Con gái đang dự triển lãm sách tại Bắc Kinh, Trung Quốc
Tác dụng:
Làm nổi bật sự xa cách, vô tâm, lệch pha trong đời sống tình cảm giữa mẹ và con
Nhấn mạnh nỗi ân hận, day dứt của Chi-hon khi nhớ lại
Tăng sức ám ảnh và chiều sâu cảm xúc cho đoạn văn
Câu 4
Những phẩm chất nổi bật của người mẹ:
Yêu thương con sâu sắc
Hy sinh thầm lặng
Giản dị, cam chịu
Luôn nghĩ cho con hơn cho bản thân
-Câu văn thể hiện rõ nhất:“Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
→ Cho thấy mẹ luôn dành điều đẹp nhất cho con, dù bản thân không bao giờ nghĩ đến mình.
Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã thờ ơ, vô tâm với mẹ không thấu hiểu những mong muốn nhỏ bé của mẹ, không quan tâm đến sự thay đổi trong thể chất và tinh thần của mẹ. Những hành động đó dù rất nhỏ, cũng có thể để lại tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi ta mải mê với công việc, danh vọng hay thế giới riêng của mình, ta vô tình quên mất rằng cha mẹ đang ngày một già đi. Đến khi biến cố xảy ra, sự hối tiếc mới ùa về thì đã quá muộn. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, quan tâm và yêu thương người thân khi còn có thể. Đó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách để không phải sống trong day dứt về sau.