Đinh Thị Vy Oanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Vy Oanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong văn bản Chiếu cầu hiền tài, Nguyễn Trãi đã thể hiện một nghệ thuật lập luận mẫu mực, vừa chặt chẽ, logic, vừa giàu sức thuyết phục. Trước hết, ông mở đầu bằng một chân lý mang tính khái quát cao: hiền tài là “nguyên khí của quốc gia”. Cách lập luận này có ý nghĩa như một tiền đề vững chắc, tạo cơ sở lý luận cho toàn bộ bài chiếu, khiến người đọc khó có thể phủ nhận. Từ luận điểm chung đó, Nguyễn Trãi triển khai sang thực tiễn đất nước lúc bấy giờ: sau chiến tranh, quốc gia cần được xây dựng và phát triển, mà muốn vậy thì không thể thiếu nhân tài. Lập luận theo trình tự từ lý luận đến thực tế, từ khái quát đến cụ thể giúp bài chiếu trở nên mạch lạc, rõ ràng.Không chỉ dừng lại ở lý lẽ, Nguyễn Trãi còn khéo léo kết hợp yếu tố tình cảm trong lập luận. Ông thể hiện thái độ khiêm nhường, chân thành của triều đình khi “cầu hiền”, đồng thời bày tỏ sự trân trọng đối với trí thức. Giọng điệu vừa thiết tha vừa tha thiết như một lời kêu gọi, khích lệ sĩ phu ra giúp nước. Bên cạnh đó, ông cũng kín đáo phê phán những người tài còn ẩn mình, chưa ra phục vụ đất nước, qua đó thúc đẩy họ thay đổi nhận thức và hành động.Đặc biệt, nghệ thuật lập luận của Nguyễn Trãi còn thể hiện ở việc sử dụng ngôn từ trang trọng, súc tích nhưng giàu hình ảnh, tạo nên sức truyền cảm mạnh mẽ. Nhờ sự kết hợp hài hòa giữa lý trí và cảm xúc, giữa lập luận sắc bén và giọng điệu chân thành, Chiếu cầu hiền tài không chỉ là một văn bản chính luận xuất sắc mà còn là lời hiệu triệu có sức lay động sâu sắc đối với trí thức đương thời.

Câu 2:

Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ hiện nay, hiện tượng “chảy máu chất xám” đang trở thành một vấn đề đáng quan tâm đối với nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam. Đây là tình trạng những người có trình độ cao, tay nghề giỏi như du học sinh, nhà khoa học, chuyên gia kỹ thuật… lựa chọn ở lại nước ngoài làm việc và sinh sống thay vì trở về đóng góp cho quê hương. Hiện tượng này không chỉ phản ánh xu hướng dịch chuyển lao động chất lượng cao mà còn đặt ra nhiều vấn đề cần suy nghĩ đối với sự phát triển lâu dài của đất nước.

Trước hết, cần khẳng định rằng “chảy máu chất xám” là một hệ quả tất yếu trong thời đại hội nhập. Khi thế giới ngày càng “phẳng”, con người có nhiều cơ hội lựa chọn môi trường học tập và làm việc phù hợp hơn với năng lực của mình. Các quốc gia phát triển với nền khoa học – công nghệ tiên tiến, cơ sở vật chất hiện đại, môi trường làm việc chuyên nghiệp cùng chế độ đãi ngộ hấp dẫn đã trở thành “điểm đến lý tưởng” đối với nhân lực chất lượng cao. Đây là nguyên nhân khách quan khiến nhiều người lựa chọn ở lại nước ngoài.

Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng tồn tại những nguyên nhân chủ quan từ trong nước. Môi trường làm việc ở Việt Nam trong một số lĩnh vực vẫn còn hạn chế, đặc biệt là điều kiện nghiên cứu khoa học chưa thực sự đáp ứng nhu cầu phát triển. Cơ chế sử dụng và trọng dụng nhân tài đôi khi còn mang tính hình thức, chưa thực sự công bằng và minh bạch. Ngoài ra, mức thu nhập và chế độ đãi ngộ chưa tương xứng với năng lực cũng khiến nhiều người tài cảm thấy khó có thể phát huy hết khả năng của mình. Những yếu tố này góp phần làm gia tăng tình trạng “chảy máu chất xám”.

Hệ quả của hiện tượng này là rất đáng lo ngại. Trước hết, đất nước bị mất đi một nguồn lực trí tuệ quý giá – yếu tố đóng vai trò then chốt trong thời đại kinh tế tri thức. Khi thiếu hụt nhân lực chất lượng cao, quá trình đổi mới sáng tạo sẽ bị ảnh hưởng, từ đó làm giảm năng lực cạnh tranh của nền kinh tế. Bên cạnh đó, việc nhiều người được đào tạo bằng ngân sách trong nước nhưng lại làm việc ở nước ngoài cũng gây lãng phí nguồn lực đầu tư cho giáo dục. Về lâu dài, nếu không có giải pháp phù hợp, khoảng cách phát triển giữa Việt Nam và các quốc gia tiên tiến có thể ngày càng bị nới rộng.

Tuy nhiên, cần nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện và khách quan hơn. Không phải mọi trường hợp ra nước ngoài đều là “mất mát”. Nhiều người Việt Nam thành công ở nước ngoài vẫn hướng về quê hương, đóng góp bằng nhiều hình thức như chuyển giao công nghệ, đầu tư kinh tế, hợp tác nghiên cứu hay hỗ trợ đào tạo nguồn nhân lực trong nước. Trong bối cảnh đó, thay vì chỉ tập trung “ngăn chặn”, Việt Nam cần hướng tới việc “kết nối” và “thu hút” nguồn chất xám toàn cầu.

Để hạn chế và khắc phục tình trạng này, cần có những giải pháp đồng bộ và lâu dài. Trước hết, Nhà nước cần cải thiện môi trường làm việc, đặc biệt trong lĩnh vực khoa học – công nghệ, tạo điều kiện thuận lợi để người tài phát huy năng lực. Bên cạnh đó, cần xây dựng chính sách đãi ngộ hợp lý, công bằng và minh bạch, đảm bảo người lao động được hưởng thành quả xứng đáng với đóng góp của mình. Đồng thời, cần đổi mới cơ chế tuyển dụng và sử dụng nhân tài theo hướng thực chất, tránh tình trạng “chảy máu chất xám” do bất cập trong quản lý. Ngoài ra, việc xây dựng một môi trường sống ổn định, chất lượng cao, có cơ hội phát triển lâu dài cũng là yếu tố quan trọng để thu hút người tài quay trở về.

Đối với mỗi cá nhân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cũng cần có ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Việc học tập và làm việc ở nước ngoài là cơ hội để tiếp thu tri thức tiên tiến, nhưng mục tiêu cuối cùng nên là đóng góp cho sự phát triển chung của dân tộc.

Tóm lại, “chảy máu chất xám” là một hiện tượng mang tính hai mặt, vừa là thách thức vừa là cơ hội. Nếu có chính sách phù hợp và tầm nhìn chiến lược, Việt Nam hoàn toàn có thể biến thách thức này thành động lực, chuyển “chảy máu chất xám” thành “luân chuyển chất xám”, từ đó tận dụng hiệu quả nguồn lực trí tuệ trong và ngoài nước để phát triển bền vững.

Câu 1:
Nội dung chính của văn bản Chiếu cầu hiền tài:
Bài chiếu thể hiện tư tưởng của nhà vua về việc coi trọng và tìm kiếm hiền tài để giúp đất nước phát triển. Tác giả khẳng định muốn đất nước thịnh trị thì phải có người tài, mà muốn có người tài thì cần có sự tiến cử và trọng dụng đúng đắn. Qua đó, bài chiếu kêu gọi các quan lại và cả những người có tài trong dân gian hãy tích cực tham gia, giới thiệu và tự giới thiệu để phục vụ đất nước.


Câu 2:
Theo tác giả, để có được hiền tài giúp nước cần thực hiện các cách sau:

-Trước hết, các quan lại, đại thần từ cấp cao phải có trách nhiệm tiến cử người tài.

-Không chỉ tìm trong triều đình mà cần mở rộng tìm kiếm ở cả trong dân gian, kể cả những người chưa ra làm quan.

-Khuyến khích người có tài tự tiến cử, không nên ngại ngùng hay giấu tài.

-Nhà vua đưa ra chính sách khen thưởng rõ ràng: nếu tiến cử đúng người tài sẽ được thăng chức, trọng thưởng. Những biện pháp này cho thấy một cách nhìn tiến bộ, toàn diện và rất coi trọng nhân tài.


Câu 3:
Tác giả đã đưa ra nhiều dẫn chứng lịch sử như Tiêu Hà tiến cử Tào Tham, Địch Nhân Kiệt tiến cử Trương Cửu Linh,… nhằm:Khẳng định rằng từ xưa, các triều đại thịnh trị đều biết trọng dụng và tiến cử người hiền tài.Làm tăng tính thuyết phục cho lời kêu gọi của nhà vua.Đồng thời, lấy đó làm tấm gương để các quan lại noi theo, tích cực tiến cử người có năng lực. Qua đó cho thấy việc tiến cử hiền tài là truyền thống tốt đẹp và rất cần thiết.


Câu 4:
Câu “đừng lấy điều ‘đem ngọc bán rao’ làm xấu hổ” có thể hiểu là:Người có tài không nên cảm thấy xấu hổ khi tự giới thiệu khả năng của mình, vì đó là việc cần thiết để được trọng dụng.“Ngọc” ở đây tượng trưng cho tài năng, phẩm chất quý giá của con người.“Bán rao” nghĩa là chủ động thể hiện, bày tỏ năng lực của bản thân.Câu nói thể hiện quan điểm rất tiến bộ:Đề cao giá trị thực của con người hơn những quan niệm hình thức.Khuyến khích người tài tự tin, chủ động cống hiến cho đất nước.Qua đó, ta thấy nhà vua rất tha thiết trong việc tìm kiếm hiền tài và mong muốn không bỏ sót bất kỳ người tài nào.