Hoàng Phương Bắc
Giới thiệu về bản thân
Câu1: Bài làm
Trong lịch sử văn học trung đại Việt Nam, Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà thơ lỗi lạc mà còn là một nhà chính luận kiệt xuất. Nghệ thuật lập luận trong văn bản "Chiếu cầu hiền tài" (viết thay lời vua Lê Thái Tổ) là minh chứng rõ nét cho tư duy sắc bén và tâm hồn nhân hậu của ông. Trước hết, bài chiếu sở hữu một hệ thống lập luận cực kỳ logic: đi từ quy luật khách quan của tạo hóa đến thực tại cấp bách của đất nước. Ông khẳng định hiền tài là báu vật của trời đất, mà đã là báu vật thì phải được nhà vua sử dụng để trị nước. Cách đặt vấn đề này vừa tôn vinh người có tài, vừa khéo léo đặt ra trách nhiệm cống hiến cho họ. Điểm sáng nhất trong nghệ thuật lập luận chính là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lý lẽ đanh thép và tình cảm chân thành. Thay vì dùng uy quyền của một vị quân chủ để ra lệnh, bài chiếu lại sử dụng những lời lẽ khiêm nhường, bộc lộ nỗi lòng lo âu "sớm khuya lo sợ, như gần vực sâu" của nhà vua khi chưa tìm được người giúp nước. Việc vận dụng các điển tích về những cặp quân - thần mẫu mực trong lịch sử như Tiêu Hà, Trần Bình không chỉ làm tăng sức thuyết phục cho lý lẽ mà còn tạo ra một không khí trang trọng, tin cậy. Cuối cùng, các giải pháp tiến cử và tự ứng cử được đưa ra rất cụ thể, rộng mở, xóa bỏ mọi rào cản về địa vị. Có thể nói, nghệ thuật lập luận của Nguyễn Trãi đã biến một văn bản hành chính thành một áng văn đầy sức lay động, thu phục được lòng người.
Câu2: Bài làm
Trong kỷ nguyên kinh tế tri thức, nguồn lực quý giá nhất của mỗi quốc gia không còn là tài nguyên thiên nhiên mà chính là con người. Tuy nhiên, Việt Nam đang phải đối mặt với một thách thức lớn mang tên "chảy máu chất xám" – hiện tượng những cá nhân ưu tú, có trình độ chuyên môn cao chọn rời xa quê hương để làm việc và định cư tại nước ngoài. Hiện tượng 'chảy máu chất xám' thực chất là hệ quả tất yếu của quá trình toàn cầu hóa, khi mà ranh giới quốc gia không còn là rào cản đối với sự phát triển của tài năng. Tuy nhiên, vấn đề không nằm ở việc những người trẻ chọn đi ra thế giới để học hỏi, mà nằm ở chỗ chúng ta chưa tạo dựng được một 'hệ sinh thái' đủ tốt để họ muốn trở về. Chất xám không chỉ cần được đào tạo, mà còn cần được 'bảo tồn' và 'phát huy'. Nếu môi trường trong nước vẫn tồn tại những rào cản về cơ chế hành chính cứng nhắc hay tư duy trọng bằng cấp hơn năng lực, thì dòng chảy nhân lực trình độ cao hướng ra biển lớn là điều khó tránh khỏi. Do đó, việc giải quyết bài toán này không phải là tìm cách ngăn cản sự dịch chuyển, mà là phải nâng tầm nội lực quốc gia để biến Việt Nam thành một điểm đến hấp dẫn đối với chính công dân của mình
Thực trạng này không còn là những con số trên giấy tờ mà hiện hữu rõ rệt qua việc nhiều quán quân các cuộc thi trí tuệ hay các du học sinh xuất sắc chọn ở lại các quốc gia phát triển như Mỹ, Úc hay châu Âu sau khi tốt nghiệp. Nguyên nhân của hiện tượng này rất đa dạng. Đầu tiên phải kể đến môi trường làm việc; các nước phát triển cung cấp một hệ thống cơ sở hạ tầng hiện đại, máy móc tối tân giúp các nhà khoa học thỏa sức sáng tạo. Bên cạnh đó, chế độ đãi ngộ, lương bổng và sự minh bạch trong thăng tiến cũng là những thỏi nam châm cực mạnh thu hút nhân tài. Khi một người cảm thấy năng lực của mình không được trọng dụng đúng mức hoặc thiếu không gian để phát triển, việc họ tìm kiếm một bến đỗ mới là điều dễ hiểu. Hậu quả của "chảy máu chất xám" đối với một quốc gia đang phát triển như Việt Nam là rất nặng nề. Chúng ta mất đi những "cỗ máy cái" có khả năng thúc đẩy nền kinh tế và khoa học nước nhà, đồng thời gây lãng phí lớn nguồn lực đào tạo. Khoảng cách về trình độ giữa nước ta và thế giới sẽ càng bị kéo giãn nếu không có những giải pháp kịp thời. Để giải quyết vấn đề này, chúng ta cần một chiến lược "trải thảm đỏ" thực chất hơn là những khẩu hiệu suông. Nhà nước và các doanh nghiệp cần cải thiện thu nhập, xây dựng môi trường làm việc chuyên nghiệp, công bằng, nơi mà tài năng được định giá bằng kết quả công việc chứ không phải bằng cấp hay quan hệ. Đồng thời, việc khơi dậy lòng tự tôn dân tộc và ý thức trách nhiệm với quê hương trong lòng mỗi người trẻ cũng vô cùng quan trọng. Tóm lại, chất xám là "nguyên khí" của quốc gia. Để giữ chân và thu hút nhân tài, chúng ta không thể chỉ dựa vào lòng yêu nước mà cần tạo ra một mảnh đất đủ màu mỡ để những hạt giống tài năng có thể nảy mầm và tỏa sáng ngay trên chính quê hương mình
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận
Câu 2: Chủ thể của bài viết là Vua Lê Thái Tổ( Lê Lợi)
Câu3: mục đích chính của văn bản là thuyết phục, kêu gọi những người có tài, có đức ra giúp vua, giúp nước xây dựng triều đại mới sau khi đất nước thanh bình.
Các đường lối tiến cử gồm
+Người có tài năng nhưng đang bị khuất lấp ở hàng quan nhỏ hoặc lẩn lút ở đồng nội, binh lính có thể tự mình đề đạt
+Các quan văn võ, công hầu, đại phu (từ tam phẩm trở lên) mỗi người cử một người (ở triều đình hoặc thôn dã).
Câu 4:Tác giả đưa ra các cặp quan hệ tiến cử nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc như: Tiêu Hà tiến cử Tào Tham, Ngụy Vô Tri tiến cử Trần Bình, Địch Nhân Kiệt tiến cử Trương Cửu Linh ...
Nhận xet:Tác giả đã sử dụng những tấm gương thực tế trong lịch sử để chứng minh rằng việc tiến cử hiền tài là truyền thống tốt đẹp của các triều đại thịnh trị.Liệt kê dồn dập, trang trọng, tạo niềm tin và khẳng định việc tiến cử là việc làm của người quân tử.
Câu5:chủ thể của bài viết là một vị minh quân có lòng cầu thị và khiêm nhường. Dù là vua nhưng luôn lo sợ "như gần vực sâu", luôn mong mỏi tìm người tài giúp nước.Hiểu rõ "hiền tài là nguyên khí quốc gia", là yếu tố then chốt để trị nước.Luôn trăn trở làm sao để không sót nhân tài, giúp đời thịnh trị vui tươi.