Trần Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thanh Trúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của thời đại 4.0, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa" vạn năng giúp con người làm chủ định mệnh. Chủ động không chỉ là việc tự giác trong học tập, công việc mà còn là khả năng tự dự báo, chuẩn bị và thích nghi trước mọi tình huống. Khi sống chủ động, chúng ta chuyển thế từ "người bị động" chờ đợi cơ hội sang "người kiến tạo" cơ hội, giúp bản thân tự tin và bản lĩnh hơn. Nó giúp ta tối ưu hóa thời gian, biến những thách thức thành đòn bẩy để bứt phá. Ngược lại, thái độ ỷ lại, trông chờ sẽ khiến con người dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng khi đối mặt với nghịch cảnh. Tóm lại, chủ động chính là thước đo của sự trưởng thành; chỉ khi ta nắm lấy tay lái của cuộc đời mình, ta mới có thể đi đúng hướng và chạm tới bến bờ thành công.
Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một hồn thơ tinh tế, luôn gắn bó mật thiết với thiên nhiên và con người. Bài thơ "Cảnh ngày hè" (số 43 trong chùm Bảo kính cảnh giới) là minh chứng tiêu biểu cho tâm hồn yêu đời hòa quyện cùng tấm lòng "ưu quốc ái dân" sâu nặng của ông. Mở đầu bài thơ là tâm thế của tác giả trước thiên nhiên:
"Rồi hóng mát thuở ngày trường"
Câu thơ sáu chữ ngắn gọn với nhịp điệu thong thả cho thấy một khoảnh khắc hiếm hoi nhà thơ được thảnh thơi. Thế nhưng, cái "nhàn" ấy chỉ là vẻ ngoài, bởi thực chất tâm hồn ông vẫn đang mở rộng mọi giác quan để đón nhận nhịp đập của sự sống. Bức tranh thiên nhiên ngày hè hiện lên rực rỡ và tràn đầy nội lực:
"Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ.
Hồng liên trì đã tịn mùi hương."
Bằng đôi mắt quan sát sắc sảo, Nguyễn Trãi đã chọn những hình ảnh đặc trưng: cây hòe, hoa lựu, hoa sen. Điểm đặc sắc nằm ở các động từ mạnh như "đùn đùn""phun". Màu xanh của lá hòe không tĩnh lặng mà như đang tuôn trào, lớp này chồng lên lớp kia tạo thành tán che rợp mặt đất. Hoa lựu không chỉ "nở" mà là "phun" ra sắc đỏ rực rỡ dưới hiên nhà. Hương sen thì "tịn" (ngát) nồng nàn. Cảnh vật không héo úa dưới nắng gắt mà trái lại, đang ở độ sung mãn nhất, căng tràn nhựa sống. Không chỉ có sắc và hương, bức tranh còn sống động bởi âm thanh của cuộc đời:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Nghệ thuật đảo ngữ đưa các từ láy "lao xao""dắng dỏi" lên đầu câu đã nhấn mạnh nhịp sống rộn ràng. Tiếng "lao xao" từ chợ cá vọng lại là âm thanh của sự ấm no, bình yên. Tiếng ve ngân vang như tiếng đàn (cầm ve) dưới ánh nắng chiều tà. Cảnh hoàng hôn (tịch dương) thường gợi buồn, nhưng trong thơ Nguyễn Trãi, nó lại tràn đầy sinh khí và niềm vui dân dã. Vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng của nhà thơ kết đọng lại ở hai câu kết:
"Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương."
Câu thơ sáu chữ dồn nén cảm xúc, thể hiện ước nguyện cháy bỏng: Mong có được chiếc đàn của vua Thuấn để gảy lên khúc nhạc cầu mong cho "dân giàu đủ khắp đòi phương". Đây chính là tư tưởng nhân nghĩa xuyên suốt cuộc đời Ức Trai: lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo cho sự thịnh trị. Dù đang trong cảnh "hóng mát", tâm trí ông chưa bao giờ rời xa vận mệnh quốc gia. Tóm lại, với ngôn ngữ giản dị, sự kết hợp tài tình giữa thể thơ thất ngôn và lục ngôn, "Cảnh ngày hè" đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ và một nhân cách cao thượng luôn thao thức vì dân, vì nước.


Câu 1: Trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của thời đại 4.0, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa" vạn năng giúp con người làm chủ định mệnh. Chủ động không chỉ là việc tự giác trong học tập, công việc mà còn là khả năng tự dự báo, chuẩn bị và thích nghi trước mọi tình huống. Khi sống chủ động, chúng ta chuyển thế từ "người bị động" chờ đợi cơ hội sang "người kiến tạo" cơ hội, giúp bản thân tự tin và bản lĩnh hơn. Nó giúp ta tối ưu hóa thời gian, biến những thách thức thành đòn bẩy để bứt phá. Ngược lại, thái độ ỷ lại, trông chờ sẽ khiến con người dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng khi đối mặt với nghịch cảnh. Tóm lại, chủ động chính là thước đo của sự trưởng thành; chỉ khi ta nắm lấy tay lái của cuộc đời mình, ta mới có thể đi đúng hướng và chạm tới bến bờ thành công.
Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một hồn thơ tinh tế, luôn gắn bó mật thiết với thiên nhiên và con người. Bài thơ "Cảnh ngày hè" (số 43 trong chùm Bảo kính cảnh giới) là minh chứng tiêu biểu cho tâm hồn yêu đời hòa quyện cùng tấm lòng "ưu quốc ái dân" sâu nặng của ông. Mở đầu bài thơ là tâm thế của tác giả trước thiên nhiên:
"Rồi hóng mát thuở ngày trường"
Câu thơ sáu chữ ngắn gọn với nhịp điệu thong thả cho thấy một khoảnh khắc hiếm hoi nhà thơ được thảnh thơi. Thế nhưng, cái "nhàn" ấy chỉ là vẻ ngoài, bởi thực chất tâm hồn ông vẫn đang mở rộng mọi giác quan để đón nhận nhịp đập của sự sống. Bức tranh thiên nhiên ngày hè hiện lên rực rỡ và tràn đầy nội lực:
"Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ.
Hồng liên trì đã tịn mùi hương."
Bằng đôi mắt quan sát sắc sảo, Nguyễn Trãi đã chọn những hình ảnh đặc trưng: cây hòe, hoa lựu, hoa sen. Điểm đặc sắc nằm ở các động từ mạnh như "đùn đùn""phun". Màu xanh của lá hòe không tĩnh lặng mà như đang tuôn trào, lớp này chồng lên lớp kia tạo thành tán che rợp mặt đất. Hoa lựu không chỉ "nở" mà là "phun" ra sắc đỏ rực rỡ dưới hiên nhà. Hương sen thì "tịn" (ngát) nồng nàn. Cảnh vật không héo úa dưới nắng gắt mà trái lại, đang ở độ sung mãn nhất, căng tràn nhựa sống. Không chỉ có sắc và hương, bức tranh còn sống động bởi âm thanh của cuộc đời:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Nghệ thuật đảo ngữ đưa các từ láy "lao xao""dắng dỏi" lên đầu câu đã nhấn mạnh nhịp sống rộn ràng. Tiếng "lao xao" từ chợ cá vọng lại là âm thanh của sự ấm no, bình yên. Tiếng ve ngân vang như tiếng đàn (cầm ve) dưới ánh nắng chiều tà. Cảnh hoàng hôn (tịch dương) thường gợi buồn, nhưng trong thơ Nguyễn Trãi, nó lại tràn đầy sinh khí và niềm vui dân dã. Vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng của nhà thơ kết đọng lại ở hai câu kết:
"Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương."
Câu thơ sáu chữ dồn nén cảm xúc, thể hiện ước nguyện cháy bỏng: Mong có được chiếc đàn của vua Thuấn để gảy lên khúc nhạc cầu mong cho "dân giàu đủ khắp đòi phương". Đây chính là tư tưởng nhân nghĩa xuyên suốt cuộc đời Ức Trai: lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo cho sự thịnh trị. Dù đang trong cảnh "hóng mát", tâm trí ông chưa bao giờ rời xa vận mệnh quốc gia. Tóm lại, với ngôn ngữ giản dị, sự kết hợp tài tình giữa thể thơ thất ngôn và lục ngôn, "Cảnh ngày hè" đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ và một nhân cách cao thượng luôn thao thức vì dân, vì nước.


Câu 1: Trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của thời đại 4.0, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa" vạn năng giúp con người làm chủ định mệnh. Chủ động không chỉ là việc tự giác trong học tập, công việc mà còn là khả năng tự dự báo, chuẩn bị và thích nghi trước mọi tình huống. Khi sống chủ động, chúng ta chuyển thế từ "người bị động" chờ đợi cơ hội sang "người kiến tạo" cơ hội, giúp bản thân tự tin và bản lĩnh hơn. Nó giúp ta tối ưu hóa thời gian, biến những thách thức thành đòn bẩy để bứt phá. Ngược lại, thái độ ỷ lại, trông chờ sẽ khiến con người dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng khi đối mặt với nghịch cảnh. Tóm lại, chủ động chính là thước đo của sự trưởng thành; chỉ khi ta nắm lấy tay lái của cuộc đời mình, ta mới có thể đi đúng hướng và chạm tới bến bờ thành công.
Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một hồn thơ tinh tế, luôn gắn bó mật thiết với thiên nhiên và con người. Bài thơ "Cảnh ngày hè" (số 43 trong chùm Bảo kính cảnh giới) là minh chứng tiêu biểu cho tâm hồn yêu đời hòa quyện cùng tấm lòng "ưu quốc ái dân" sâu nặng của ông. Mở đầu bài thơ là tâm thế của tác giả trước thiên nhiên:
"Rồi hóng mát thuở ngày trường"
Câu thơ sáu chữ ngắn gọn với nhịp điệu thong thả cho thấy một khoảnh khắc hiếm hoi nhà thơ được thảnh thơi. Thế nhưng, cái "nhàn" ấy chỉ là vẻ ngoài, bởi thực chất tâm hồn ông vẫn đang mở rộng mọi giác quan để đón nhận nhịp đập của sự sống. Bức tranh thiên nhiên ngày hè hiện lên rực rỡ và tràn đầy nội lực:
"Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ.
Hồng liên trì đã tịn mùi hương."
Bằng đôi mắt quan sát sắc sảo, Nguyễn Trãi đã chọn những hình ảnh đặc trưng: cây hòe, hoa lựu, hoa sen. Điểm đặc sắc nằm ở các động từ mạnh như "đùn đùn""phun". Màu xanh của lá hòe không tĩnh lặng mà như đang tuôn trào, lớp này chồng lên lớp kia tạo thành tán che rợp mặt đất. Hoa lựu không chỉ "nở" mà là "phun" ra sắc đỏ rực rỡ dưới hiên nhà. Hương sen thì "tịn" (ngát) nồng nàn. Cảnh vật không héo úa dưới nắng gắt mà trái lại, đang ở độ sung mãn nhất, căng tràn nhựa sống. Không chỉ có sắc và hương, bức tranh còn sống động bởi âm thanh của cuộc đời:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Nghệ thuật đảo ngữ đưa các từ láy "lao xao""dắng dỏi" lên đầu câu đã nhấn mạnh nhịp sống rộn ràng. Tiếng "lao xao" từ chợ cá vọng lại là âm thanh của sự ấm no, bình yên. Tiếng ve ngân vang như tiếng đàn (cầm ve) dưới ánh nắng chiều tà. Cảnh hoàng hôn (tịch dương) thường gợi buồn, nhưng trong thơ Nguyễn Trãi, nó lại tràn đầy sinh khí và niềm vui dân dã. Vẻ đẹp tâm hồn và khát vọng của nhà thơ kết đọng lại ở hai câu kết:
"Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương."
Câu thơ sáu chữ dồn nén cảm xúc, thể hiện ước nguyện cháy bỏng: Mong có được chiếc đàn của vua Thuấn để gảy lên khúc nhạc cầu mong cho "dân giàu đủ khắp đòi phương". Đây chính là tư tưởng nhân nghĩa xuyên suốt cuộc đời Ức Trai: lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo cho sự thịnh trị. Dù đang trong cảnh "hóng mát", tâm trí ông chưa bao giờ rời xa vận mệnh quốc gia. Tóm lại, với ngôn ngữ giản dị, sự kết hợp tài tình giữa thể thơ thất ngôn và lục ngôn, "Cảnh ngày hè" đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ và một nhân cách cao thượng luôn thao thức vì dân, vì nước.


Câu 1: Thể thơ của văn bản là thất ngôn bát cú đường luật

Câu 2:  Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao: "một mai, một cuốc, một cần câu", "thu ăn măng trúc, đông ăn giá", "xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao"

Câu 3: Biện pháp tu từ: Liệt kê ("một mai", "một cuốc", "một cần câu") kết hợp với điệp từ "một"

  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh sự chuẩn bị sẵn sàng, đầy đủ các công cụ lao động đơn sơ, dân dã của một ẩn sĩ 
    • Tạo nhịp điệu thong dong, ung dung, thể hiện tâm thế chủ động, an nhàn, gắn bó với cuộc sống thôn quê, xa rời chốn danh lợi
  • Câu 4:
  • Ta dại - nơi vắng vẻ: Tác giả tự nhận mình "dại" khi chọn cách sống lánh xa chốn lao xao, nhưng thực chất là tìm về sự bình yên trong tâm hồn, sống hòa hợp với tự nhiên, giữ vững nhân cách cao thượng.
  • Người khôn - chốn lao xao: Tác giả gọi những kẻ tranh giành quyền lực, công danh phú quý là "khôn", nhưng ẩn ý đây là lối sống bon chen, nguy hiểm và đánh mất mình.
  • => Quan niệm độc đáo này khẳng định lối sống "an bần lạc đạo", vượt lên trên danh lợi của nhà thơ.
  • Câu 5: Qua bài thơ "Nhàn", nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên thật cao đẹp. Đó là một bậc triết nhân thấu hiểu sự đời, xem phú quý phù hoa chỉ là chiêm bao, từ đó chọn lối sống ẩn dật, giản dị ("an bần lạc đạo"). Tâm hồn ông luôn bình thản, ung dung, hòa hợp với thiên nhiên ("tắm hồ sen", "ăn măng trúc") và giữ cho mình cốt cách thanh cao, không bị cuốn vào vòng xoáy danh lợi, bon chen chốn quan trường.

b) Bình phương hai vế ta được:

\(2x^2-8x+4=x^2-4x+4\)

\(\lrArr x^2-4x=0\)

Suy ra \(x=0\) hoặc \(x=4\)

Thử lại nghiệm được \(x=4\) thỏa mãn phương trình

Vậy tập nghiệm \(S=4\)