Nguyễn Thị Thùy Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thùy Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2:Các hình ảnh thể hiện lối sống đạm bạc, thanh cao là:

+) Sử dụng công cụ lao động giản dị: mai, cuốc, cần câu.

+) Thức ăn dân dã, "mùa nào thức nấy": măng trúc, giá.

+) Sinh hoạt gắn liền với thiên nhiên: tắm hồ sen, tắm ao.

+) Thú vui tao nhã: uống rượu bên cội cây.

Câu 3:

Biện pháp liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu.

Tác dụng:

+) Biện pháp liệt kê giúp cho câu văn thêm sinh động, hấp dẫn , gợi hình gợi cảm.

+) Liệt kê những công cụ lao động quen thuộc của người nông dân. Kết hợp với số từ "một" được lặp lại ba lần tạo nên sự chu đáo, sẵn sàng cho cuộc sống lao động tự cung tự cấp.

+) Tạo nhịp điệu thong dong, chậm rãi cho câu thơ, qua đó khắc họa tư thế ung dung, tự tại và sự gắn bó mật thiết với cuộc sống điền viên của nhà thơ.

Câu 4:  

Sự đặc biệt: Đây là cách nói ngược nghĩa (triết lý nhân sinh hàm ý mỉa mai).

Thông thường, người ta cho rằng "khôn" là phải đến "chốn lao xao" (nơi phồn hoa đô hội, có quyền lực, danh lợi). "Dại" là về "nơi vắng vẻ" (nơi tĩnh lặng, xa rời danh lợi).Nhưng với Nguyễn Bỉnh Khiêm, cái "dại" của ông chính là cái "khôn" tối cao của bậc trí giả: tìm về nơi thanh tĩnh để giữ gìn nhân cách, tâm hồn trong sạch. Còn cái "khôn" của người đời (bon chen, thủ đoạn nơi cửa quyền) thực chất lại là cái "dại" vì tự đánh mất bản thân trong vòng danh lợi.

Câu 5:

Qua bài thơ "Nhàn", ta cảm nhận được vẻ đẹp nhân cách cao khiết của Nguyễn Bỉnh Khiêm – một trí tuệ lớn luôn giữ mình thanh sạch giữa cuộc đời. Nhân cách ấy trước hết thể hiện ở lối sống giản dị, hòa hợp với thiên nhiên, lấy lao động và sự an nhiên làm niềm vui thay vì bám đuổi danh lợi. Ông không màng phú quý, coi vinh hoa chỉ như một "giấc chiêm bao" để bảo vệ cốt cách thanh cao của một bậc đại ẩn. Đó là vẻ đẹp của một cái tôi bản lĩnh, dám từ bỏ chốn quan trường nhiễu nhương để sống một cuộc đời trung thực với bản thân và giữ trọn tiết tháo của một người trí thức chân chính.