Trần Duy Khoa
Giới thiệu về bản thân
Bài làm Trong các câu chuyện thần thoại Ấn Độ mà em từng được đọc, thần Lửa A Nhi là nhân vật để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất bởi vẻ đẹp quyền năng nhưng cũng rất gần gũi với đời sống con người. Không giống như những vị thần xa vời khác, thần A Nhi hiện lên qua câu chuyện về mẹ con chim Đầu Rìu với một tính cách rất thú vị: mạnh mẽ, có chút nóng nảy nhưng lại cực kỳ nhân hậu và biết lắng nghe. Trước hết, em rất ấn tượng với ngoại hình và vai trò vĩ đại của thần. Thần A Nhi được miêu tả với thân hình cao lớn, da thịt đỏ au cùng bảy cánh tay rực rỡ như sắc cầu vồng. Đây là hình ảnh tượng trưng cho sức mạnh hủy diệt nhưng cũng là sự kiến tạo tuyệt vời của lửa. Thần không chỉ mang lại ánh sáng xua tan bóng tối rùng rợn mà còn giúp sưởi ấm và nấu chín thức ăn cho con người. Có thể nói, thần Lửa chính là biểu tượng của sự văn minh. Nếu không có thần, cuộc sống của chúng ta sẽ chỉ là một màu đen lạnh lẽo và đáng sợ. Sự hiện diện của thần trong mỗi gian bếp, trên mỗi trang sách đã cho thấy lửa quan trọng đến nhường nào. Thần vừa là một vị tối cao, vừa là một người bạn gắn bó mật thiết với sinh hoạt hằng ngày của nhân loại. Tuy nhiên, điều khiến em thấy nhân vật này "đời" nhất chính là tính cách nóng nảy và đôi khi còn có chút vô tâm. Thần không phải là một vị thần hoàn hảo không bao giờ mắc lỗi. Vì quá bận rộn với công việc khắp nơi, thần đã vô tình gây ra vụ cháy rừng lớn khi mải đi giúp nơi khác mà quên dập lửa cũ. Chi tiết này khiến em suy nghĩ rất nhiều về trách nhiệm. Đôi khi, dù chúng ta có ý tốt nhưng nếu thiếu sự cẩn thận và kiểm soát, sức mạnh của mình có thể gây hại cho những người xung quanh, giống như cách gia đình chim Đầu Rìu suýt gặp nguy hiểm. Điều này làm cho hình tượng thần A Nhi trở nên thực tế hơn, giúp chúng ta hiểu rằng ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng có những lúc thiếu sót. Nhưng điểm khiến em yêu mến vị thần này chính là sự thức tỉnh kịp thời. Khi nghe tiếng kêu thảm thiết và lời cầu nguyện chân thành của mấy chú chim con, thần đã lập tức quay lại để sửa chữa sai lầm. Thần dập tắt ngọn lửa hung dữ và cứu sống những sinh linh bé nhỏ. Hành động này cho thấy A Nhi là một vị thần biết phục thiện và có lòng trắc ẩn sâu sắc. Thần không dùng quyền lực để áp đặt mà dùng nó để bảo vệ sự sống. Chính lòng nhân hậu của thần đã khiến mẹ con chim Đầu Rìu cảm kích đến mức nhuộm đỏ lông mình để bày tỏ sự tôn kính. Đó là một kết thúc thật đẹp và đầy tính nhân văn. Tóm lại, qua nhân vật thần Lửa A Nhi, em nhận ra bài học quý giá về sự thấu cảm và trách nhiệm đối với hành động của mình. Thần không chỉ đại diện cho sức mạnh thiên nhiên mà còn là bài học về cách đối nhân xử thế. Một vị thần thực sự vĩ đại không chỉ bởi quyền năng, mà còn bởi trái tim biết yêu thương và biết sửa sai đúng lúc.
Câu 1 B Câu 2 D Câu 3 C Câu 4 A Câu 5 B Câu 6 B Câu 7 C Câu 8: Những từ láy là
- xao xác, não nùng, rười buồn, chập chờn giúp diễn tả rõ tâm trạng buồn bã, bâng khuâng và nỗi nhớ mẹ của nhân vật trữ tình khi nhớ về mẹ và những kỉ niệm xưa
-Chúng làm cho cảm xúc trở nên sâu sắc, giàu sức gợi và giàu hình ảnh hơn.
Câu 9: Câu thơ “Nét cười đen nhánh sau tay áo” gợi lên hình ảnh người mẹ hiền hậu, giản dị và kín đáo. Nụ cười của mẹ thấp thoáng sau tay áo vừa thể hiện sự ấm áp, dịu dàng, vừa làm nổi bật vẻ đẹp mộc mạc, đằm thắm của người mẹ trong kí ức của nhân vật “tôi”.
Câu 10: bài làm
Trong kí ức của nhân vật “tôi”, người mẹ hiện lên với hình ảnh rất giản dị mà thân thương. Đó là người mẹ thường mang áo ra phơi trước dậu mỗi khi nắng mới lên. Hình ảnh ấy gợi lên một cuộc sống bình dị, ấm áp, của những ngày thơ ấu. Người mẹ còn hiện lên với “nét cười đen nhánh sau tay áo”, một nụ cười hiền hậu, kín đáo và đầy yêu thương. Dù thời gian đã trôi qua, hình ảnh của mẹ vẫn không hề phai mờ trong tâm trí nhân vật “tôi”. Những kỉ niệm về mẹ luôn sống lại mỗi khi nắng mới xuất hiện. Qua đó, ta cảm nhận được tình cảm nhớ thương tha thiết của người con đối với mẹ. Hình ảnh người mẹ vì thế trở nên thật đẹp và thiêng liêng trong lòng người đọc.