Văn Thị Quỳnh Trang
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của tác giả Viễn Phương là một tiếng lòng đầy xúc động, tôn vinh vẻ đẹp bình dị và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ thông qua hình tượng hoa sen thanh cao. Ngay từ những dòng đầu của bài thơ, hình ảnh mẹ gắn liền với lời ru ngọt ngào, mang hương sen "dịu dàng bát ngát" ướp thơm cả không gian và thời gian tuổi thơ con. Tác giả đã khéo léo sử dụng pháp tu từ so sánh :"Mẹ nghèo như đóa hoa sen" để làm nổi bật cuộc đời gian truân nhưng tâm hồn lại vô cùng tinh khiết. Hình ảnh "Giọt máu hòa theo dòng lệ / Hương đời mẹ ướp cho con" là một chi tiết đắt giá, lột tả sự hy sinh vô điều kiện, mẹ đã chắt chiu từng chút sinh lực và tình yêu để nuôi dưỡng con khôn lớn. Khi "con thành đóa hoa thơm" bước ra "chân trời gió lộng" cũng là lúc mẹ trở về với dáng vẻ hao gầy dưới "nắng quái chiều hôm", gợi lên nỗi xót xa về sự chảy trôi của thời gian đã lấy đi tuổi xuân của mẹ. Khổ thơ cuối mang màu sắc triết lý đầy nhân văn, khẳng định rằng dù "sen đã tàn" và mẹ đã "lìa xa cõi đời", nhưng mẹ không mất đi mà hóa thân thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng bước đường con đi. Với ngôn ngữ giản dị, nhịp điệu nhẹ nhàng và hình ảnh biểu trưng sâu sắc, bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành.
1. Cách ứng xử khi gặp lại một người bạn cũ Nếu gặp lại một người bạn cũ, dù hoàn cảnh của họ có như thế nào (vất vả, lam lũ hay thành đạt), em sẽ: Chân thành và nồng hậu: Chủ động chào hỏi, thể hiện niềm vui thực sự khi được gặp lại bạn, giống như cách hai nhân vật đã "ôm nhau hôn đến ba lần" và "mắt rưng rưng". Xóa bỏ khoảng cách: Không để những khác biệt về ngoại hình, sự giàu sang hay nghèo khó làm ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè thuần khiết từ thuở nhỏ. Trân trọng kỷ niệm: Nhắc lại những kỷ niệm đẹp để gắn kết lại tình bạn sau bao năm xa cách. 2. Gợi ý từ cách ứng xử của "anh béo" Cách ứng xử của anh béo trong đoạn trích này mang lại những bài học quý giá về tình người: Sự bình đẳng trong tình bạn: Dù anh béo có vẻ ngoài phong lưu, vừa ăn ngon ở nhà ga xong (thể hiện sự sung túc), nhưng anh không hề kiêu ngạo. Anh là người chủ động nhận ra và gọi tên bạn mình một cách đầy thân mật. Sự trân trọng tình cảm: Anh không ngần ngại thể hiện cảm xúc mạnh mẽ (xúc động đến phát khóc). Điều này gợi ý rằng trong cuộc sống, tình cảm chân thành giữa người với người luôn đáng quý hơn những giá trị vật chất hay vẻ bề ngoài. Sự cởi mở: Anh béo cho thấy một thái độ sống tích cực, luôn sẵn sàng mở lòng với những mối quan hệ cũ, giúp sưởi ấm tâm hồn sau những năm tháng bươn chải.
- Gợi tả: Không khí trở nên căng thẳng, gượng gạo, ngột ngạt khi anh gầy biết bạn mình có địa vị cao. Thái độ của anh gầy: khúm núm, sợ sệt, tự ti, làm mất đi sự tự nhiên ban đầu. - Ý nghĩa: Phê phán thói nịnh bợ, trọng quyền thế trong xã hội. Làm nổi bật sự thay đổi đáng chê trách của con người khi đứng trước quyền lực. Tăng tính châm biếm, gây ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
Trong dòng chảy của văn học Việt Nam hiện đại, có những tác phẩm không chỉ phản ánh cuộc sống mà còn khơi dậy trong lòng người đọc những rung động đẹp đẽ về con người và cuộc đời. Truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của nhà văn Nguyễn Thành Long là một tác phẩm như vậy. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh những con người lao động bình dị mà cao quý, tiêu biểu là nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh núi cao. Trước hết, tác phẩm được xây dựng trên một tình huống truyện khá đơn giản nhưng giàu ý nghĩa: cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh thanh niên với ông họa sĩ già và cô kĩ sư trẻ trong một chuyến xe lên Sa Pa. Chính cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã mở ra một thế giới tâm hồn đẹp đẽ của con người nơi vùng núi cao “lặng lẽ”. Từ đó, tác giả làm nổi bật chủ đề: ca ngợi những con người đang âm thầm cống hiến cho đất nước. Nhân vật trung tâm của truyện là anh thanh niên – một người lao động bình thường nhưng mang vẻ đẹp phi thường. Anh sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét, quanh năm đối diện với mây mù, gió rét và sự cô đơn. Công việc của anh là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây”, góp phần phục vụ sản xuất và chiến đấu. Dù công việc vất vả, điều kiện sống thiếu thốn, anh vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách chính xác và nghiêm túc. Đặc biệt, việc phải thức dậy lúc một, hai giờ sáng trong giá lạnh để làm việc không hề khiến anh nản lòng. Điều đó cho thấy anh có tinh thần trách nhiệm cao, lòng yêu nghề và ý thức cống hiến cho xã hội. Không chỉ tận tụy với công việc, anh thanh niên còn là người có tâm hồn đẹp và lối sống tích cực. Một mình giữa núi rừng hoang vắng, anh không để bản thân rơi vào buồn chán mà biết cách làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa: trồng hoa, nuôi gà, đọc sách. Những bông hoa anh trồng không chỉ làm đẹp cho nơi ở mà còn thể hiện tình yêu cuộc sống của anh. Sách là người bạn giúp anh mở rộng hiểu biết và vượt qua sự cô đơn. Điều đó chứng tỏ anh là người biết làm chủ hoàn cảnh, sống lạc quan và giàu nghị lực. Bên cạnh đó, anh còn có phẩm chất đáng quý là sự chân thành, cởi mở và hiếu khách. Khi có khách đến thăm, anh vui vẻ đón tiếp, pha trà, tặng hoa và trò chuyện một cách nhiệt tình. Tuy nhiên, điều đáng trân trọng hơn cả là đức tính khiêm tốn. Anh luôn cho rằng công việc của mình là bình thường và còn nhiều người khác đáng được ca ngợi hơn, như người cán bộ nghiên cứu sét hay những người làm việc trong hoàn cảnh khó khăn hơn anh. Chính sự khiêm nhường ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp nhân cách của anh thanh niên. Ngoài nhân vật chính, các nhân vật khác như ông họa sĩ và cô kĩ sư cũng góp phần làm sáng tỏ chủ đề tác phẩm. Ông họa sĩ là người từng trải, có tâm hồn nhạy cảm trước cái đẹp. Khi gặp anh thanh niên, ông xúc động và nhận ra đây chính là “chất liệu” quý giá cho nghệ thuật. Qua ánh nhìn của ông, vẻ đẹp của anh thanh niên càng được tôn lên sâu sắc. Cô kĩ sư trẻ thì đại diện cho thế hệ thanh niên mới. Cuộc gặp gỡ với anh thanh niên đã giúp cô thêm tin tưởng vào con đường mình lựa chọn, thêm yêu cuộc sống và con người. Không chỉ thành công về nội dung, tác phẩm còn đặc sắc về nghệ thuật. Truyện được kể theo ngôi thứ ba, kết hợp giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm một cách hài hòa. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu chất thơ, đặc biệt là những đoạn miêu tả thiên nhiên Sa Pa thơ mộng, trong trẻo đã tạo nên một không gian nghệ thuật đầy sức gợi. Tình huống truyện tự nhiên, cách xây dựng nhân vật tinh tế cũng góp phần làm nên thành công của tác phẩm. Qua truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, Nguyễn Thành Long không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của những con người lao động thầm lặng mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc: giá trị của con người không nằm ở sự nổi tiếng mà ở những đóng góp âm thầm, bền bỉ cho xã hội. Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần học tập tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nghề và lối sống đẹp của anh thanh niên. Như vậy , Lặng lẽ Sa Pa là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn và nghệ thuật. Hình ảnh anh thanh niên sẽ mãi là biểu tượng đẹp của những con người sống có lí tưởng, biết cống hiến và yêu cuộc đời. Tác phẩm không chỉ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc mà còn truyền cảm hứng để mỗi người sống tốt hơn, có ích hơn cho xã hội.
Câu thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” trong bài Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình gợi lên một ý nghĩa sâu sắc về lẽ sống của con người. Hình ảnh “phù sa” tượng trưng cho sự bồi đắp, nuôi dưỡng, còn “bến chờ” là những nơi, những con người đang cần được sẻ chia. Qua đó, tác giả thể hiện khát vọng hoá thân thành những điều tốt đẹp để cống hiến cho cuộc đời. Con người không chỉ sống cho riêng mình mà còn biết cho đi, biết làm giàu đẹp cho quê hương, đất nước. Câu thơ mang đến một thông điệp ý nghĩa: hãy sống có ích, biết yêu thương và góp phần xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
-“Ta”: không chỉ là cái tôi của nhà thơ mà còn có thể là con người nói chung. - “Phù sa”: tượng trưng cho sự bồi đắp, nuôi dưỡng, làm cho đất đai màu mỡ. - “Mỗi bến chờ”: những nơi đợi chờ, những con người, những vùng đất đang cần được yêu thương, vun đắp. = > Câu thơ diễn tả khát vọng hoá thân, cống hiến của con người: muốn trở thành phù sa để bồi đắp cho cuộc đời, cho quê hương, cho những nơi còn thiếu thốn, mang lại sự sống, niềm vui và hi vọng. * Nói cách khác, đó là ước muốn sống có ích, biết cho đi, biết góp phần làm đẹp cuộc đời — giống như dòng sông âm thầm mang phù sa nuôi dưỡng đôi bờ.
Câu thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” trong bài Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình gợi lên một ý nghĩa sâu sắc về lẽ sống của con người. Hình ảnh “phù sa” tượng trưng cho sự bồi đắp, nuôi dưỡng, còn “bến chờ” là những nơi, những con người đang cần được sẻ chia. Qua đó, tác giả thể hiện khát vọng hoá thân thành những điều tốt đẹp để cống hiến cho cuộc đời. Con người không chỉ sống cho riêng mình mà còn biết cho đi, biết làm giàu đẹp cho quê hương, đất nước. Câu thơ mang đến một thông điệp ý nghĩa: hãy sống có ích, biết yêu thương và góp phần xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.