Nguyễn Thị Lan Anh
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Lan Anh
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-22 22:11:41
Sự thay đổi đột ngột trong thái độ, tâm trạng của anh gầy khi biết anh béo là người có địa vị cao. Nó làm nổi bật vẻ khúm núm, sợ sệt, tự ti, đến mức không chỉ con người mà cả đồ vật xung quanh cũng như “co rúm”, “nhăn nhó”. Ý nghĩa của chi tiết: Là một biện pháp nhân hoá, khiến cảnh vật như mang tâm trạng của con người. Nhấn mạnh sự hèn yếu, xu nịnh của anh gầy trước quyền thế. Qua đó, tác giả phê phán thói trọng chức quyền, coi thường tình bạn chân thành trong xã hội.
2026-03-22 22:11:38
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một khúc ca đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng, khiến lòng người đọc không khỏi bồi hồi. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với biểu tượng hoa sen thanh cao mà giản dị. Cách so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen" thật độc đáo; nó vừa gợi lên sự lam lũ, vất vả của mẹ, vừa tôn vinh phẩm chất cao quý, tâm hồn ngát hương dù cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn. Mẹ đã âm thầm hi sinh, dùng cả "giọt máu", "dòng lệ" của cuộc đời mình để "ướp hương" cho con, giúp con khôn lớn thành người. Khi con trưởng thành, được tự do tung cánh giữa "chân trời gió lộng", thì cũng là lúc dáng hình mẹ dần hao gầy, "lắt lay chiếc bóng" dưới nắng chiều. Những câu thơ cuối mang màu sắc triết lý nhân sinh sâu sắc: mẹ ra đi nhưng không hề mất đi, mẹ hóa thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Qua ngôn ngữ thơ bình dị mà giàu sức gợi, Viễn Phương đã giúp ta thấu hiểu hơn nỗi vất vả và đức hi sinh của mẹ, từ đó nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng và yêu thương người mẹ của mình nhiều hơn.
2026-03-22 22:11:33
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một khúc ca đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng, khiến lòng người đọc không khỏi bồi hồi. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với biểu tượng hoa sen thanh cao mà giản dị. Cách so sánh "Mẹ nghèo như đóa hoa sen" thật độc đáo; nó vừa gợi lên sự lam lũ, vất vả của mẹ, vừa tôn vinh phẩm chất cao quý, tâm hồn ngát hương dù cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn. Mẹ đã âm thầm hi sinh, dùng cả "giọt máu", "dòng lệ" của cuộc đời mình để "ướp hương" cho con, giúp con khôn lớn thành người. Khi con trưởng thành, được tự do tung cánh giữa "chân trời gió lộng", thì cũng là lúc dáng hình mẹ dần hao gầy, "lắt lay chiếc bóng" dưới nắng chiều. Những câu thơ cuối mang màu sắc triết lý nhân sinh sâu sắc: mẹ ra đi nhưng không hề mất đi, mẹ hóa thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng và sưởi ấm tâm hồn con. Qua ngôn ngữ thơ bình dị mà giàu sức gợi, Viễn Phương đã giúp ta thấu hiểu hơn nỗi vất vả và đức hi sinh của mẹ, từ đó nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng và yêu thương người mẹ của mình nhiều hơn.