Trần Cẩm Vân
Giới thiệu về bản thân
C1:Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa vàng" mở ra cánh cửa thành công và hạnh phúc cho mỗi người. Sống chủ động không chỉ đơn thuần là việc tự mình thực hiện các công việc hằng ngày, mà đó là một tư thế sống tích cực: biết làm chủ bản thân, làm chủ tình huống và luôn trong tâm thế sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Tầm quan trọng của lối sống này trước hết thể hiện ở khả năng giúp chúng ta kiểm soát cuộc đời mình. Thay vì bị động chờ đợi vận may hay phụ thuộc vào sự sắp đặt của người khác, người chủ động luôn tự tạo ra cơ hội và biết cách xoay chuyển tình thế khi gặp khó khăn. Đặc biệt, trong một thế giới đầy biến động như hiện nay, sự chủ động giúp con người không bị tụt hậu, dễ dàng thích nghi với cái mới và rèn luyện được bản lĩnh kiên cường. Ngược lại, lối sống thụ động, ỷ lại sẽ chỉ khiến chúng ta trở nên mờ nhạt và đánh mất đi những giá trị vốn có của bản thân. Mỗi bạn trẻ hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tự lập kế hoạch học tập hay chủ động tìm kiếm kiến thức mới, bởi "kẻ chiến thắng không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ chủ động nhất".
C2:Trong những ngày từ quan về ở ẩn tại Côn Sơn, Nguyễn Trãi đã viết nhiều bài thơ đặc sắc, trong số đó có bài số 43 trong chùm thơ Bảo kính cảnh giới. Bài thơ là bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo nhưng thấp thoáng là niềm tâm sự của tác giả.
Câu thơ đầu tiên, ta đọc lên thoáng qua sao có vẻ an nhàn, êm đềm, thanh thoát đến thế.
"Rồi hóng mát thuở ngày trường"
Câu thơ hiện lên hình ảnh của nhà thơ Nguyễn Trãi, ông đang ngồi dưới bóng cây nhàn nhã như hóng mát thật sự. Việc quân, việc nước chắc đã xong xuôi ông mới trở về với cuộc sống đơn sơ, giản dị, mộc mạc mà chan hòa, gần gũi với thiên nhiên. Một số sách dịch là "Rỗi hóng mát thuở ngày trường". Nhưng "rỗi" hay "rồi" cũng đều gây sự chú ý cho người đọc. Rảnh rỗi, sự việc còn đều xong xuôi, đã qua rồi "Ngày trường" lại làm tăng sự chú ý. Cả câu thơ không còn đơn giản là hình ảnh của Nguyễn Trãi ngồi hóng mát mà nó lại toát lên nỗi niềm, tâm sự của tác giả: "Nhàn rỗi ta hóng mát cả một ngày dài". Một xã hội đã bị suy yếu, nguyện vọng, ý chí của tác giả đã bị vùi lấp, không còn gì nữa, ông đành phải rời bỏ, từ quan để về ở ẩn, phải dành "hóng mát" cả ngày trường để vơi đi một tâm sự, một gánh nặng đang đè lên vai mình. Cả câu thơ thấp thoáng một tâm sự thầm kín, không còn là sự nhẹ nhàng thanh thản nữa.Về với thiên nhiên, ông lại có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn. Ông vui thú, say mê với vẻ đẹp của thiên nhiên.
"Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương".
Cảnh mùa hè qua tâm hồn, tình cảm của ông bừng bừng sức sống. Cây hòa lớn lên nhanh, tán cây tỏa rộng che rợp mặt đất như một tấm trướng rộng căng ra giữa trời với cành lá xanh tươi. Những cây thạch lựu còn phun thức đỏ, ao sen tỏa hương, màu hồng của những cánh hoa điểm tô sắc thắm. Qua lăng kính của Nguyễn Trãi, sức sống vẫn bừng bừng, tràn đầy, cuộc đời là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên muôn màu muôn vẻ. Cảnh vật như cổ tích có lẽ bởi nó được nhìn bằng con mắt của một thi sĩ đa cảm, giàu lòng ham sống với đời...
Qua cảnh mùa hè, tình cảm của Nguyễn Trãi cũng thể hiện một cách sâu sắc:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương".
"Chợ" là hình ảnh của sự thái bình trong tâm thức của người Việt. Chợ đông vui thì nước thái bình, thịnh trị, dân giàu đủ ấm no: chợ tan rã thì dễ gợi hình ảnh đất nước có biến, có loạn, có giặc giã, có chiến tranh, đao binh... lại thêm tiếng ve kêu lúc chiều tà gợi lên cuộc sống nơi thôn dã. Chính những màu sắc nơi thôn dã này làm cho tình cảm ông thêm đậm đà sâu sắc và gợi lại ý tưởng mà ông đang đeo đuổi.
"Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương".
"Dân giàu đủ", cuộc sống của người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc là điều mà Nguyễn Trãi từng canh cánh và mong ước. Ở đây, ông đề cập đến Ngu cầm vì thời vua Nghiêu, vua Thuấn nổi tiếng là thái bình thịnh trị. Vua Thuấn có một khúc đàn "Nam Phong" khảy lên để ca ngợi nhân gian giàu đủ, sản xuất ra nhiều thóc lúa ngô khoai. Cho nên, tác giả muốn có một tiếng đàn của vua Thuấn lồng vào đời sống nhân dân để ca ngợi cuộc sống của nhân dân ấm no, vui tươi, tràn đầy âm thanh hạnh phúc. Những mơ ước ấy chứng tỏ Nguyễn Trãi là nhà thơ vĩ đại có một tấm lòng nhân đạo cao cả. Ông luôn nghĩ đến cuộc sống của nhân dân, chăm lo đến cuộc sống của họ.
Đó là ước mơ vĩ đại. Có thể nói, dù triều đình có thể xua đuổi Nguyễn Trãi nhưng ông vẫn sống lạc quan yêu đời, mong sao cho ước vọng lí tưởng của mình được thực hiện để nhân dân có một cuộc sống ấm no.
Bài thơ này đã làm rõ nỗi niềm tâm sự của Nguyễn Trãi trong thời gian ở Côn Sơn với tấm lòng yêu nước thương dân vẫn ngày đêm "cuồn cuộn nước triều Đông". Ông yêu thiên nhiên cây cỏ say đắm. Và có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyễn Trãi thoát khỏi những phút giây bi quan của cuộc đời mình. Dù sống với cuộc sống thiên nhiên nhưng Ức Trai vẫn canh cánh "một tấc lòng ưu ái cũ". Nguyễn Trãi vẫn không quên lí tưởng nhân dân, lí tưởng nhân nghĩa, lí tưởng: mong cho thôn cùng xóm vắng không có một tiếng oán than, đau sầu.
Một điều đặc sắc nữa của bài thơ là tác giả đã căng mở tất cả các giác quan để cảm nhận một cách tinh tế và tái hiện một cách xuất thần vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên cuộc sống. Với xúc giác Nguyễn Trãi đã mang đến cho người đọc ấn tượng đầu tiên về bức tranh thiên nhiên ấy là sự mát mẻ, dễ chịu, tạo cho người đọc ấn tượng về phong thái nhàn hạ, thoải mái của thi nhân khi tận hưởng từng cơn gió thuở ngày hè. Bên cạnh đó thị giác lại mang đến những ấn tượng sâu sắc về dáng hình của thiên nhiên với những màu sắc rực rỡ, đó là màu xanh lục của cây hòe rợp bóng, rồi nổi bật trên cái nền xanh thẫm ấy là màu đỏ rực rỡ của những đóa thạch lựu, và màu hồng dịu dàng của loài sen đã nở rộ trong đầm. Và cuối cùng cả ba gam màu ấy lại được tắm mình trong cái màu vàng nhàn nhạt của ánh hoàng hôn sắp tắt để đem đến một bức tranh mùa hè tươi tắn, sức sống căng đầy mạnh mẽ, thể hiện sự yêu đời, yêu sống, nhìn cảnh vật bằng tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả Nguyễn Trãi. Thêm vào đó, sự cảm nhận tinh tế của khứu giác về mùi của loài hoa sen, một loài hoa vốn nhàn nhạt hương sắc, mà chỉ những con người thực sự có tấm lòng tha thiết với sen mới có thể cảm nhận được cái mùi hương thanh mát, đang lan tỏa một cách nồng nàn, trong không gian khoáng đạt. Mùi hương ấy cũng gián tiếp thể hiện cái vẻ đẹp của hoa sen vào mùa nở rộ, khiến người đọc dễ dàng liên tưởng đến hình ảnh một đầm sen hồng, không quá rực rỡ, nhưng cũng đủ khiến bức tranh thiên nhiên bừng lên những vẻ đẹp rộn rã, yêu đời từ hương sắc của loài hoa thanh cao này. Và cuối cùng bức tranh thiên nhiên cảnh ngày hè càng trở nên sôi động, náo nhiệt thông qua sự cảm nhận một cách tinh tế của nhà văn về âm thanh của con người của sự vật. Đó là tiếng “lao xao” thể hiện sự nhộn nhịp trong đời sống sinh hoạt của con ngày và buổi chợ chiều, là tiếng ve “dắng dỏi” vang vọng khắp không gian, như nhắc nhở người ta về một ngày hè rạo rực. Việc sử dụng biện pháp đảo cấu trúc đưa các từ láy mô tả âm thanh lên vị trí đầu câu lại càng nhấn mạnh sự náo nhiệt của cuộc sống rộn ràng trong buổi chiều tà, gợi cảm giác vui tươi, hứng khởi của cuộc sống, làm lu mờ cái cảm giác vắng vẻ, hiu quạnh mà những buổi chiều trong thi ca thường mang lại. Như vậy việc huy động tất cả những giác quan của tác giả đã tái hiện một cách xuất sắc bức tranh thiên nhiên cuộc sống, cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi không chỉ đẹp mà còn có chiều sâu, thể hiện được tam quan của tác giả về cuộc đời, luôn nhìn sự sống bằng đôi mắt hứng khởi, tha thiết, thể hiện tấm lòng yêu thiên nhiên, cuộc đời tha thiết của tác giả.
Từ những cảm nhận tinh tế về bức tranh thiên nhiên cuộc sống, Nguyễn Trãi đã bộc lộ tấm lòng yêu dân ái quốc của mình qua hai câu thơ kết bài.
Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương"
Từ những quan sát về cuộc sống náo nhiệt của nhân dân nơi chợ cá làng Ngư phủ, tác giả đã mường tượng ra hình ảnh cuộc sống vô cùng tươi đẹp, sung túc đầy đủ của nhân dân. Điều đó gợi ra trong tâm hồn của tác giả những niềm vui, niềm hạnh phúc khi chứng kiến cảnh quốc thái dân an, thế nên muốn có Ngu cầm của vua Nghiêu vua Thuấn để đàn ra khúc Nam Phong. Sử dụng điển tích về chiếc đàn của vua Thuấn, Nguyễn Trãi thể hiện ước nguyện thiết tha của mình. Ông không mong cầu vinh hoa cho bản thân mà chỉ khát khao có được khúc nhạc Nam phong để cầu cho "dân giàu đủ". Dù đang sống cảnh nhàn tản, nhưng trái tim ông chưa bao giờ thôi canh cánh nỗi lòng vì dân, vì nước. Đó chính là tư tưởng "lấy dân làm gốc" xuyên suốt cuộc đời và sự nghiệp của ông.
Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi sự sáng tạo trong thể thơ thất ngôn xen lục ngôn, ngôn ngữ tiếng Việt giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách ngắt nhịp linh hoạt và việc sử dụng các từ láy tượng thanh, tượng hình đã giúp Việt hóa thơ Đường luật một cách tài tình. Tóm lại, "Cảnh ngày hè" là một bài thơ tuyệt bút, kết hợp hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và lòng yêu nước thương dân. Qua tác phẩm, ta không chỉ khâm phục tài năng nghệ thuật của Nguyễn Trãi mà còn thêm trân trọng một nhân cách lớn – người suốt đời theo đuổi lý tưởng về một đất nước thái bình, nơi nhân dân được ấm no, hạnh phúc.
C1:Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, lối sống chủ động chính là "chiếc chìa khóa vàng" mở ra cánh cửa thành công và hạnh phúc cho mỗi người. Sống chủ động không chỉ đơn thuần là việc tự mình thực hiện các công việc hằng ngày, mà đó là một tư thế sống tích cực: biết làm chủ bản thân, làm chủ tình huống và luôn trong tâm thế sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Tầm quan trọng của lối sống này trước hết thể hiện ở khả năng giúp chúng ta kiểm soát cuộc đời mình. Thay vì bị động chờ đợi vận may hay phụ thuộc vào sự sắp đặt của người khác, người chủ động luôn tự tạo ra cơ hội và biết cách xoay chuyển tình thế khi gặp khó khăn. Đặc biệt, trong một thế giới đầy biến động như hiện nay, sự chủ động giúp con người không bị tụt hậu, dễ dàng thích nghi với cái mới và rèn luyện được bản lĩnh kiên cường. Ngược lại, lối sống thụ động, ỷ lại sẽ chỉ khiến chúng ta trở nên mờ nhạt và đánh mất đi những giá trị vốn có của bản thân. Mỗi bạn trẻ hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tự lập kế hoạch học tập hay chủ động tìm kiếm kiến thức mới, bởi "kẻ chiến thắng không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ chủ động nhất".
C2:Trong những ngày từ quan về ở ẩn tại Côn Sơn, Nguyễn Trãi đã viết nhiều bài thơ đặc sắc, trong số đó có bài số 43 trong chùm thơ Bảo kính cảnh giới. Bài thơ là bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo nhưng thấp thoáng là niềm tâm sự của tác giả.
Câu thơ đầu tiên, ta đọc lên thoáng qua sao có vẻ an nhàn, êm đềm, thanh thoát đến thế.
"Rồi hóng mát thuở ngày trường"
Câu thơ hiện lên hình ảnh của nhà thơ Nguyễn Trãi, ông đang ngồi dưới bóng cây nhàn nhã như hóng mát thật sự. Việc quân, việc nước chắc đã xong xuôi ông mới trở về với cuộc sống đơn sơ, giản dị, mộc mạc mà chan hòa, gần gũi với thiên nhiên. Một số sách dịch là "Rỗi hóng mát thuở ngày trường". Nhưng "rỗi" hay "rồi" cũng đều gây sự chú ý cho người đọc. Rảnh rỗi, sự việc còn đều xong xuôi, đã qua rồi "Ngày trường" lại làm tăng sự chú ý. Cả câu thơ không còn đơn giản là hình ảnh của Nguyễn Trãi ngồi hóng mát mà nó lại toát lên nỗi niềm, tâm sự của tác giả: "Nhàn rỗi ta hóng mát cả một ngày dài". Một xã hội đã bị suy yếu, nguyện vọng, ý chí của tác giả đã bị vùi lấp, không còn gì nữa, ông đành phải rời bỏ, từ quan để về ở ẩn, phải dành "hóng mát" cả ngày trường để vơi đi một tâm sự, một gánh nặng đang đè lên vai mình. Cả câu thơ thấp thoáng một tâm sự thầm kín, không còn là sự nhẹ nhàng thanh thản nữa.Về với thiên nhiên, ông lại có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn. Ông vui thú, say mê với vẻ đẹp của thiên nhiên.
"Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương".
Cảnh mùa hè qua tâm hồn, tình cảm của ông bừng bừng sức sống. Cây hòa lớn lên nhanh, tán cây tỏa rộng che rợp mặt đất như một tấm trướng rộng căng ra giữa trời với cành lá xanh tươi. Những cây thạch lựu còn phun thức đỏ, ao sen tỏa hương, màu hồng của những cánh hoa điểm tô sắc thắm. Qua lăng kính của Nguyễn Trãi, sức sống vẫn bừng bừng, tràn đầy, cuộc đời là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên muôn màu muôn vẻ. Cảnh vật như cổ tích có lẽ bởi nó được nhìn bằng con mắt của một thi sĩ đa cảm, giàu lòng ham sống với đời...
Qua cảnh mùa hè, tình cảm của Nguyễn Trãi cũng thể hiện một cách sâu sắc:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương".
"Chợ" là hình ảnh của sự thái bình trong tâm thức của người Việt. Chợ đông vui thì nước thái bình, thịnh trị, dân giàu đủ ấm no: chợ tan rã thì dễ gợi hình ảnh đất nước có biến, có loạn, có giặc giã, có chiến tranh, đao binh... lại thêm tiếng ve kêu lúc chiều tà gợi lên cuộc sống nơi thôn dã. Chính những màu sắc nơi thôn dã này làm cho tình cảm ông thêm đậm đà sâu sắc và gợi lại ý tưởng mà ông đang đeo đuổi.
"Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương".
"Dân giàu đủ", cuộc sống của người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc là điều mà Nguyễn Trãi từng canh cánh và mong ước. Ở đây, ông đề cập đến Ngu cầm vì thời vua Nghiêu, vua Thuấn nổi tiếng là thái bình thịnh trị. Vua Thuấn có một khúc đàn "Nam Phong" khảy lên để ca ngợi nhân gian giàu đủ, sản xuất ra nhiều thóc lúa ngô khoai. Cho nên, tác giả muốn có một tiếng đàn của vua Thuấn lồng vào đời sống nhân dân để ca ngợi cuộc sống của nhân dân ấm no, vui tươi, tràn đầy âm thanh hạnh phúc. Những mơ ước ấy chứng tỏ Nguyễn Trãi là nhà thơ vĩ đại có một tấm lòng nhân đạo cao cả. Ông luôn nghĩ đến cuộc sống của nhân dân, chăm lo đến cuộc sống của họ.
Đó là ước mơ vĩ đại. Có thể nói, dù triều đình có thể xua đuổi Nguyễn Trãi nhưng ông vẫn sống lạc quan yêu đời, mong sao cho ước vọng lí tưởng của mình được thực hiện để nhân dân có một cuộc sống ấm no.
Bài thơ này đã làm rõ nỗi niềm tâm sự của Nguyễn Trãi trong thời gian ở Côn Sơn với tấm lòng yêu nước thương dân vẫn ngày đêm "cuồn cuộn nước triều Đông". Ông yêu thiên nhiên cây cỏ say đắm. Và có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyễn Trãi thoát khỏi những phút giây bi quan của cuộc đời mình. Dù sống với cuộc sống thiên nhiên nhưng Ức Trai vẫn canh cánh "một tấc lòng ưu ái cũ". Nguyễn Trãi vẫn không quên lí tưởng nhân dân, lí tưởng nhân nghĩa, lí tưởng: mong cho thôn cùng xóm vắng không có một tiếng oán than, đau sầu.
Một điều đặc sắc nữa của bài thơ là tác giả đã căng mở tất cả các giác quan để cảm nhận một cách tinh tế và tái hiện một cách xuất thần vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên cuộc sống. Với xúc giác Nguyễn Trãi đã mang đến cho người đọc ấn tượng đầu tiên về bức tranh thiên nhiên ấy là sự mát mẻ, dễ chịu, tạo cho người đọc ấn tượng về phong thái nhàn hạ, thoải mái của thi nhân khi tận hưởng từng cơn gió thuở ngày hè. Bên cạnh đó thị giác lại mang đến những ấn tượng sâu sắc về dáng hình của thiên nhiên với những màu sắc rực rỡ, đó là màu xanh lục của cây hòe rợp bóng, rồi nổi bật trên cái nền xanh thẫm ấy là màu đỏ rực rỡ của những đóa thạch lựu, và màu hồng dịu dàng của loài sen đã nở rộ trong đầm. Và cuối cùng cả ba gam màu ấy lại được tắm mình trong cái màu vàng nhàn nhạt của ánh hoàng hôn sắp tắt để đem đến một bức tranh mùa hè tươi tắn, sức sống căng đầy mạnh mẽ, thể hiện sự yêu đời, yêu sống, nhìn cảnh vật bằng tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả Nguyễn Trãi. Thêm vào đó, sự cảm nhận tinh tế của khứu giác về mùi của loài hoa sen, một loài hoa vốn nhàn nhạt hương sắc, mà chỉ những con người thực sự có tấm lòng tha thiết với sen mới có thể cảm nhận được cái mùi hương thanh mát, đang lan tỏa một cách nồng nàn, trong không gian khoáng đạt. Mùi hương ấy cũng gián tiếp thể hiện cái vẻ đẹp của hoa sen vào mùa nở rộ, khiến người đọc dễ dàng liên tưởng đến hình ảnh một đầm sen hồng, không quá rực rỡ, nhưng cũng đủ khiến bức tranh thiên nhiên bừng lên những vẻ đẹp rộn rã, yêu đời từ hương sắc của loài hoa thanh cao này. Và cuối cùng bức tranh thiên nhiên cảnh ngày hè càng trở nên sôi động, náo nhiệt thông qua sự cảm nhận một cách tinh tế của nhà văn về âm thanh của con người của sự vật. Đó là tiếng “lao xao” thể hiện sự nhộn nhịp trong đời sống sinh hoạt của con ngày và buổi chợ chiều, là tiếng ve “dắng dỏi” vang vọng khắp không gian, như nhắc nhở người ta về một ngày hè rạo rực. Việc sử dụng biện pháp đảo cấu trúc đưa các từ láy mô tả âm thanh lên vị trí đầu câu lại càng nhấn mạnh sự náo nhiệt của cuộc sống rộn ràng trong buổi chiều tà, gợi cảm giác vui tươi, hứng khởi của cuộc sống, làm lu mờ cái cảm giác vắng vẻ, hiu quạnh mà những buổi chiều trong thi ca thường mang lại. Như vậy việc huy động tất cả những giác quan của tác giả đã tái hiện một cách xuất sắc bức tranh thiên nhiên cuộc sống, cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi không chỉ đẹp mà còn có chiều sâu, thể hiện được tam quan của tác giả về cuộc đời, luôn nhìn sự sống bằng đôi mắt hứng khởi, tha thiết, thể hiện tấm lòng yêu thiên nhiên, cuộc đời tha thiết của tác giả.
Từ những cảm nhận tinh tế về bức tranh thiên nhiên cuộc sống, Nguyễn Trãi đã bộc lộ tấm lòng yêu dân ái quốc của mình qua hai câu thơ kết bài.
Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương"
Từ những quan sát về cuộc sống náo nhiệt của nhân dân nơi chợ cá làng Ngư phủ, tác giả đã mường tượng ra hình ảnh cuộc sống vô cùng tươi đẹp, sung túc đầy đủ của nhân dân. Điều đó gợi ra trong tâm hồn của tác giả những niềm vui, niềm hạnh phúc khi chứng kiến cảnh quốc thái dân an, thế nên muốn có Ngu cầm của vua Nghiêu vua Thuấn để đàn ra khúc Nam Phong. Sử dụng điển tích về chiếc đàn của vua Thuấn, Nguyễn Trãi thể hiện ước nguyện thiết tha của mình. Ông không mong cầu vinh hoa cho bản thân mà chỉ khát khao có được khúc nhạc Nam phong để cầu cho "dân giàu đủ". Dù đang sống cảnh nhàn tản, nhưng trái tim ông chưa bao giờ thôi canh cánh nỗi lòng vì dân, vì nước. Đó chính là tư tưởng "lấy dân làm gốc" xuyên suốt cuộc đời và sự nghiệp của ông.
Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi sự sáng tạo trong thể thơ thất ngôn xen lục ngôn, ngôn ngữ tiếng Việt giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách ngắt nhịp linh hoạt và việc sử dụng các từ láy tượng thanh, tượng hình đã giúp Việt hóa thơ Đường luật một cách tài tình. Tóm lại, "Cảnh ngày hè" là một bài thơ tuyệt bút, kết hợp hài hòa giữa tình yêu thiên nhiên và lòng yêu nước thương dân. Qua tác phẩm, ta không chỉ khâm phục tài năng nghệ thuật của Nguyễn Trãi mà còn thêm trân trọng một nhân cách lớn – người suốt đời theo đuổi lý tưởng về một đất nước thái bình, nơi nhân dân được ấm no, hạnh phúc.
- Dụng cụ lao động: "Một mai, một cuốc, một cần câu" (thể hiện sự tự cung tự cấp, lao động chân tay giản dị).
- Thức ăn theo mùa: "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá" (những món ăn dân dã, có sẵn trong tự nhiên).
- Sinh hoạt: "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao" (lối sống hòa hợp, thuận theo tự nhiên).
-Biện pháp: Liệt kê các danh từ: mai, cuốc, cần câu.
-Tác dụng:
+Về nội dung:Khắc họa hình ảnh một lão nông tri điền với những công cụ lao động quen thuộc. Cho thấy cuộc sống của tác giả tại quê nhà rất giản dị, mộc mạc và gắn liền với lao động.
+Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu thong dong, chậm rãi cho câu thơ (nhịp 2/2/3), thể hiện tâm thế chủ động, sẵn sàng và sự thanh thản trong tâm hồn của nhà thơ khi rời xa chốn quan trường.
Câu 4: Quan niệm "dại – khôn" đặc biệt của tác giả Quan niệm này đặc biệt ở chỗ tác giả đã đảo ngược giá trị thông thường:-Người đời cho rằng: Đến chốn "lao xao" (nơi phồn hoa, quyền quý, tranh giành lợi danh) là khôn; tìm nơi "vắng vẻ" (nơi tĩnh lặng, ẩn dật) là dại.
-Nguyễn Bỉnh Khiêm quan niệm: "Ta dại" - thực chất là cái dại của một bậc đại trí, tìm về nơi tĩnh lặng để bảo vệ nhân cách, giữ cho tâm hồn thanh thản. "Người khôn" - thực chất lại là cái khôn của sự bon chen, có thể làm tha hóa bản thân.
Câu 5:
Qua văn bản, ta thấy hiện lên vẻ đẹp nhân cách cao khiết của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Đó là một con người trọng nghĩa khinh tài, sẵn sàng từ bỏ vinh hoa phú quý để giữ gìn phẩm giá sạch trong. Ông chọn lối sống hòa hợp với thiên nhiên, tìm thấy niềm vui trong lao động giản dị và những món ăn dân dã. Ở ông, ta thấy được sự thông tuệ, bản lĩnh khi vượt lên trên những danh lợi tầm thường để đạt đến trạng thái tự tại, an nhiên. Nhân cách ấy ch
a = float(input("Nhập số thực a: "))if a < 0: gia_tri_tuyet_doi = -aelse: gia_tri_tuyet_doi = aprint("Giá trị tuyệt đối của a là:", gia_tri_tuyet_doi)
# Nhập số tự nhiên n từ bàn phímn = int(input("Nhập số tự nhiên n: "))# Khởi tạo biến tổng S bằng 0S = 0# Duyệt qua các số từ 0 đến n-1 (nhỏ hơn n)for i in range(n): # Kiểm tra nếu số đó chia hết cho cả 2 và 5 (tức là chia hết cho 10) if i % 2 == 0 and i % 5 == 0: S = S + i# In kết quả ra màn hìnhprint("Tổng S các số nhỏ hơn n chia hết cho 2 và 5 là:", S)
1 2
2 4
3 6
4 8
5 10
6 12
7 14
8 169 18
10,024 mg/100 ml
-82,15 kj/mol
a)Fe+4HNO3→Fe(NO3)3+NO+2H2O
b)2KMnO4+10FeSO4+8H2SO4→5Fe2(SO4)3+2MnSO4+K2SO4+8H2O