Trần Nguyễn Anh Thơ
Giới thiệu về bản thân
a=float(input("Nhập số thực a:"))
gia_tri_tuyet_doi=abs(a)
print(a)
n=int(input('n=?'))
S=0
for i in range (1,n):
if i%10==0:
S=S+i
print('Tổng S các số tự nhiên nhỏ hơn',n,'chia hết cho 2 và 5 là',S)
(1, 2) (2, 4) (3, 6) (4, 8) (5, 10) (6, 12) (7, 14) (8, 16) (9, 18)
không
a) Chất oxi hóa : HNO3
Chất khử : Fe
Quá trình oxi hóa : Fe ---> Fe+3 + 3e x 1
Quá trình khử N+5 + 3e ---> N+2 x 1
Fe + 4HNO3 ----> Fe(NO3)3 + NO + 2H2O
b) Chất oxi hóa : KMnO4
Chất khử : FeSO4
Quá trình oxi hóa : 2.Fe+2 ---> 2.Fe+3 + 2e x 5
Quá trình khử : Mn+7 + 5e --> Mn+2 x 2
2KMnO4 + 10FeSO4 + 8H2SO4 →→ 5Fe2(SO4)3 + 2MnSO4 + K2SO4 + 8H2O.
1: Trong nhịp sống hối hả và đầy biến động của kỷ nguyên số, lối sống chủ động đóng vai trò là "chìa khóa" cốt lõi dẫn đến thành công và hạnh phúc. Sống chủ động không chỉ là việc tự mình thực hiện các công việc mà còn là sự sẵn sàng nắm bắt cơ hội, tự giác học tập và làm chủ cảm xúc, hành vi trước mọi tình huống. Người có lối sống chủ động luôn đặt mình vào vị thế của người cầm lái, thay vì phó mặc cuộc đời cho số phận hay ngoại cảnh. Tầm quan trọng của nó thể hiện ở việc giúp ta tối ưu hóa năng lực bản thân, tự tin vượt qua những rào cản và áp lực. Hơn nữa, sự chủ động còn giúp con người thích nghi nhanh chóng với sự thay đổi của xã hội, biến thách thức thành cơ hội để tỏa sáng. Ngược lại, nếu thiếu đi sự chủ động, con người dễ rơi vào trạng thái trì trệ, thụ động và dần bị tụt hậu. Tóm lại, chủ động chính là thái độ sống tích cực nhất giúp mỗi cá nhân khẳng định giá trị bản thân và đóng góp thiết thực cho cộng đồng. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để xây dựng một tương lai vững chắc cho chính mình.
2:
Bài thơ "Bảo kính cảnh giới" của Nguyễn Trãi là một bức tranh thiên nhiên mùa hè tuyệt đẹp, đồng thời thể hiện tâm trạng và tư tưởng cao đẹp của nhà thơ. Bài thơ mở đầu bằng khung cảnh ngày hè dài, với hình ảnh cây hoè xanh tốt, tán lá rợp mát ("Hoè lục đùn đùn tán rợp trương"). Cảnh vật được miêu tả sống động qua các chi tiết: thạch lựu phun thức đỏ, sen hồng đã ngát mùi hương. Đây là bức tranh thiên nhiên đầy sức sống, rực rỡ sắc màu và hương thơm, gợi lên sự thư thái, an nhàn của tác giả khi được sống giữa thiên nhiên. Trong không gian yên bình đó, nhà thơ lắng nghe những âm thanh đời thường: tiếng chợ cá lao xao, tiếng ve dắng dỏi. Những âm thanh này không phá vỡ sự tĩnh lặng mà ngược lại, càng làm nổi bật sự thanh vắng, u tịch của lầu tịch dương. Qua đó, ta thấy được tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của Nguyễn Trãi, luôn giao hoà với cuộc sống bình dị của người dân. Sáu câu thơ đầu là cảnh, hai câu cuối là tình, là tư tưởng. Nguyễn Trãi bày tỏ khát vọng cao cả, mãnh liệt về một cuộc sống thái bình, thịnh trị, trong đó nhân dân được ấm no, hạnh phúc ("Dân giàu đủ khắp đòi phương"). Ước mơ "Ngu cầm đàn một tiếng" thể hiện mong muốn dùng tài năng, tâm huyết của mình để mang lại cuộc sống tốt đẹp cho dân, noi gương vua Ngu thời xưa. Đây là tấm lòng ưu dân ái quốc sâu sắc, luôn canh cánh bên lòng nỗi niềm lo cho dân, cho nước. Tóm lại, bài thơ là sự kết hợp hài hoà giữa cảnh thiên nhiên mùa hè tươi đẹp và tấm lòng nhân đạo, yêu nước, thương dân tha thiết của Nguyễn Trãi.Câu1: Thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu2:
- Hình ảnh: Một mai, một cuốc, một cần câu.
- Nhận xét: Đây là những dụng cụ lao động gắn liền với cuộc sống bình dị của người nông dân. Nó cho thấy tác giả đã rời xa chốn quan trường để trở về vui với cuộc sống điền viên, tự cung tự cấp, không màng danh lợi.
Câu3: Liệt kê các danh từ “mai”, “cuốc”, “cần câu” đi kèm với số từ “một”
- Tác dụng: Tạo nên nhịp điệu thong dong, tự tại. Khẳng định tư thế chủ động, sẵn sàng lao động của nhà thơ.Thể hiện quan niệm sống "nhàn" – tìm thấy niềm vui trong lao động chân tay đơn sơ, thanh thản, thoát khỏi vòng danh lợi phù hoa.
Câu4: Tác giả sử dụng cách nói ngược nghĩa.Nguyễn Bỉnh Khiêm khẳng định sự lựa chọn đúng đắn của mình: tránh xa bụi trần để giữ gìn nhân cách.
Câu5: Qua văn bản, ta thấy hiện lên vẻ đẹp nhân cách cao khiết của Nguyễn Bỉnh Khiêm – một trí tuệ lớn luôn giữ mình đứng ngoài vòng danh lợi. Ông là người yêu lao động, trọng sự giản dị và luôn hướng tới sự hòa hợp với thiên nhiên. Dù tự nhận mình là “dại”, nhưng thực chất đó là cái “ngông” của một người bản lĩnh, dám từ bỏ vinh hoa phú quý để chọn lối sống thanh sạch. Nhân cách ấy không chỉ thể hiện ở sự uyên bác mà còn ở thái độ sống ung dung, tự tại, coi rẻ những giá trị vật chất phù phiếm, coi “phú quý tựa chiêm bao”. Đây chính là biểu tượng của một tâm hồn thanh cao, không bị bụi trần làm hoen ố.