.*・。゚~ʚїɞ~ 𝓣𝓲𝓮̂̉𝚞 𝓽𝓱𝓾̛ 𝓭𝓪𝓷𝓱 𝓰𝓲𝓪́ 🦢✧˖°.

Giới thiệu về bản thân

>< ngại thíiii 🕊 .*・。゚𝓒𝓸̂𝓷𝓰 𝓽𝓾̛̉ 𝓽𝓱𝓪𝓷𝓱 𝓵𝓲̣𝓬𝓱 ✧˖°
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Mẹ không chỉ chăm lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi em gặp khó khăn, mẹ luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và ấm áp. Chính tình yêu thương bao la của mẹ đã giúp em có thêm động lực để vươn lên trong học tập. Em tự hứa sẽ học thật giỏi để mẹ luôn cảm thấy tự hào và hạnh phúc.

cho xin 1 tick ạ,cơn

Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Mẹ không chỉ chăm lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi em gặp khó khăn, mẹ luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và ấm áp. Chính tình yêu thương bao la của mẹ đã giúp em có thêm động lực để vươn lên trong học tập. Em tự hứa sẽ học thật giỏi để mẹ luôn cảm thấy tự hào và hạnh phúc.

cho xin 1 tick ạ,cơn

Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời em. Mẹ không chỉ chăm lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi em gặp khó khăn, mẹ luôn đưa ra những lời khuyên chân thành và ấm áp. Chính tình yêu thương bao la của mẹ đã giúp em có thêm động lực để vươn lên trong học tập. Em tự hứa sẽ học thật giỏi để mẹ luôn cảm thấy tự hào và hạnh phúc.

Trong một góc nhỏ của thư viện trường, nơi những tia nắng chiều nhạt nhòa nhảy múa trên những gáy sách cũ, tôi đã chứng kiến một phép màu nhỏ bé mang tên: Bàn tay thân ái. Đó là một buổi chiều thứ Sáu, khi cả trường đang rộn rã chuẩn bị ra về. Tôi bắt gặp Lâm – cậu bạn vốn lầm lì nhất lớp – đang đứng lặng người trước giá sách ngoại văn. Đôi mắt cậu đỏ hoe, bàn tay run run siết chặt lấy chiếc balo đã sờn cũ. Tôi biết, Lâm vừa trượt kỳ thi chọn đội tuyển tiếng Anh, niềm hy vọng lớn nhất để cậu có thể giúp gia đình vơi bớt gánh nặng học phí. Đúng lúc đó, thầy Minh – người thủ thư già với mái tóc bạc phơ – bước đến. Không một lời giáo điều, không những câu hỏi dồn dập, thầy chỉ lặng lẽ đặt bàn tay mình lên bờ vai đang run lên của Lâm. Bàn tay ấy không còn trẻ trung, đầy những vết đồi mồi và những nếp nhăn của thời gian, nhưng nó ấm áp lạ kỳ. Thầy không đẩy Lâm đi, cũng không vỗ về kiểu xã giao. Thầy cứ để tay ở đó, vững chãi như một điểm tựa, truyền đi một luồng điện cảm thông tĩnh lặng. Dưới sức nặng dịu dàng từ bàn tay thầy, đôi vai Lâm dần chùng xuống, những tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu thoát ra rồi tan dần vào không gian yên ắng. "Thất bại là một trang sách lỗi, nhưng nó không phải là cả cuốn truyện đời con đâu," thầy Minh nói khẽ, bàn tay khẽ bóp nhẹ vào vai Lâm như một lời khẳng định. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra sức mạnh khủng khiếp của sự chạm sẻ chia. Có những nỗi đau không thể xoa dịu bằng lời nói, có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng tiền bạc, nhưng lại có thể được sưởi ấm bởi một bàn tay chìa ra đúng lúc. Bàn tay thân ái của thầy Minh không chỉ chạm vào vai Lâm, mà còn chạm vào niềm tin đang rạn vỡ trong cậu, hàn gắn nó bằng sự tử tế không cần phô trương. Rời khỏi thư viện, tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Tôi tự hỏi, đã bao giờ mình dùng chúng để nâng đỡ một ai đó chưa? Hay chúng ta vẫn thường dùng tay để chỉ trích, để gõ những dòng bình luận vô tâm, hoặc đơn giản là đút sâu vào túi quần và thờ ơ bước qua nỗi đau của người khác? Câu chuyện về bàn tay của thầy Minh đã dạy tôi rằng: Một bàn tay thân ái không cần phải làm những điều vĩ đại. Chỉ cần nó đủ ấm để sẻ chia, đủ chặt để giữ lại hy vọng, và đủ rộng mở để bao dung cho những yếu lòng.

cho mk xin 1 tick nhé mk c.ơn