Lê Phan Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Phan Ngọc Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đoạn văn trên có tổng cộng 12 động từ  9 tính từ

Trong cuộc sống, lòng biết ơn là một phẩm chất đẹp, giúp con người sống tử tế và biết trân trọng những điều mình đang có. Vì thế, ý kiến “trái tim không biết ơn sẽ không tìm được hạnh phúc” là một nhận định đúng đắn và sâu sắc.

Biết ơn là thái độ trân trọng, ghi nhớ công lao, sự giúp đỡ, tình yêu thương mà mình nhận được từ người khác và từ cuộc đời. Đó có thể là lòng biết ơn cha mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng; biết ơn thầy cô đã dạy dỗ; biết ơn bạn bè đã sẻ chia; biết ơn những khó khăn đã giúp ta trưởng thành. Hạnh phúc không chỉ đến từ vật chất hay thành công mà còn đến từ cảm giác bình yên, mãn nguyện trong tâm hồn. Một trái tim biết ơn sẽ dễ dàng cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị nhất: một bữa cơm gia đình, một lời động viên, một ngày khỏe mạnh.

Ngược lại, người không biết ơn thường chỉ nhìn vào những điều mình chưa có, luôn so sánh, đòi hỏi và than phiền. Họ dễ rơi vào cảm giác bất mãn, ích kỉ, vô tâm với người xung quanh. Khi không biết trân trọng những gì đang hiện diện, con người sẽ khó cảm thấy đủ đầy, từ đó khó chạm đến hạnh phúc thật sự. Có người sống trong điều kiện tốt nhưng vẫn buồn chán vì luôn thấy thiếu thốn; trong khi có người cuộc sống giản dị nhưng vẫn vui vẻ vì biết quý trọng từng điều nhỏ bé.

Lòng biết ơn còn giúp gắn kết con người với nhau. Một lời cảm ơn chân thành có thể làm ấm lòng người khác, lan tỏa yêu thương và tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp. Người biết ơn cũng thường sống khiêm nhường, tích cực hơn, từ đó nhận lại sự yêu mến và niềm vui trong cuộc sống.

Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện lòng biết ơn từ những việc nhỏ: lễ phép với ông bà, cha mẹ, kính trọng thầy cô, giúp đỡ bạn bè, trân trọng công sức của người lao động. Biết nói lời cảm ơn, biết sống có trách nhiệm chính là cách nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp.

Tóm lại, lòng biết ơn là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc. Khi biết trân trọng những gì mình có và những người đã yêu thương mình, con người sẽ sống ý nghĩa hơn, thanh thản hơn và hạnh phúc hơn.

Well, definitely my favorite holiday is the Tet holiday. It begins in the middle of January or the beginning of February. As you know, in Vietnamese culture, Tet is very important for everyone. It's a time when many people around my country can go back home and meet family members.

- Các giai đoạn phát triển chính của cây đậu mọc lên từ hạt là:

+ Nảy mầm.

+ Cây con.

+ Cây trưởng thành.

- Sự lớn lên của cây đậu con mọc lên từ hạt: Từ hạt, rễ mầm mọc và đâm xuống đất; chồi mầm mọc vươn lên cao. Cây con phát triển ra nhiều lá, rễ mới. Cây ra hoa, tạo quả.

Trong một tam giác vuông, bình phương của cạnh huyền (cạnh đối diện góc vuông) bằng tổng bình phương của hai cạnh góc vuông

When you go shopping, you should use reusable bags.

Trong khu vườn nhỏ phía sau nhà em, có rất nhiều loại cây ăn quả, nhưng em thích nhất là cây ổi. Cây ổi không chỉ cho quả ngon mà còn gắn liền với biết bao kỷ niệm tuổi thơ của em.

Cây ổi không cao lắm, thân cây xù xì, màu nâu nhạt. Lớp vỏ bên ngoài hơi bong tróc, để lộ những mảng màu xanh nhạt bên trong. Từ thân cây, những cành nhỏ vươn ra tứ phía, trông như những cánh tay đang dang rộng đón nắng. Lá ổi có màu xanh đậm, hình bầu dục, mặt trên nhẵn bóng, còn mặt dưới thì hơi nhám. Mỗi khi gió thổi qua, những chiếc lá rung rinh như đang thì thầm kể chuyện.

Đến mùa, cây ổi ra hoa trắng muốt. Những bông hoa nhỏ xíu, xinh xắn, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ. Sau một thời gian, hoa rụng đi, để lại những quả ổi non xanh mơn mởn. Quả ổi lớn dần, vỏ chuyển sang màu xanh nhạt, căng tròn. Khi chín, ổi có mùi thơm ngọt ngào, bên trong là lớp ruột trắng hoặc hồng nhạt, giòn và rất ngon. Em thường hái những quả ổi chín, rửa sạch rồi ăn cùng muối ớt, vị chua ngọt hòa quyện khiến em nhớ mãi.

Cây ổi không chỉ cho quả mà còn cho bóng mát. Vào những buổi trưa hè oi bức, em thường ngồi dưới gốc cây, vừa hóng mát vừa đọc sách. Đôi khi, em cùng bạn bè trèo lên cành ổi chơi đùa, tiếng cười vang cả một góc vườn.

Em rất yêu quý cây ổi trong vườn nhà mình. Cây không chỉ mang lại những quả ngon mà còn là người bạn thân thiết, lưu giữ những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ em.

 “Ầu ơ … Con ơi, con ngủ cho ngoan…” Câu ca dao bà ru mẹ, mẹ ru con từ đời này qua đời khác mà sao nghe vẫn cứ ngậm ngùi và da diết đến thế! Mẹ thương con từ những câu hát ru đến lời thương, câu mắng và trong từng cái ôm dịu dàng…

   Như bao người nông dân ở những vùng quê nghèo khác, mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân giản dị, chân chất. Mang vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông truyền thống, mẹ mang dáng người cân đối, gương mặt trái xoan ưa nhìn và nước da đã không còn mịn màng bởi dạn dày sương gió. Cái dịu dàng và nhẹ nhàng đã thấm vào mẹ tôi từ lời ăn tiếng nói, dáng đi và cách ứng xử của mẹ với mọi người và với cuộc sống.

   Mẹ tôi vẫn luôn mang theo quan niệm của những người nông dân những vùng quê nghèo: mong ước con mình chỉ cần chăm ngoan học giỏi thì chịu bao nhiêu vất vả, đau khổ mẹ cũng chịu được. Những con người vì cuộc sống mưu sinh mà luôn dang dở ước mơ với những con chữ nên đã gửi cả ước mơ và hạnh phúc của mình vào những bước chân đến trường của con. Nhưng ngày ấy tôi không hiểu được điều đó…

   Từ khi tôi biết đến những con chữ và việc học, mẹ luôn nhắc nhở tôi phải học, cố gắng học và học cho thật giỏi. Hoàn cảnh nhà không có điều kiện như bạn bè cùng trang lứa, nhưng mẹ không bao giờ để cho tôi làm những việc mưu sinh, nặng nhọc của mẹ. Và tôi chỉ có việc học, học và học. Nhưng nhìn thấy mẹ mình, ngày ngày vất vả ngược xuôi, đi gom nhặt ve chai từ sáng sớm đến tối muộn mới về, tôi không chịu được. Tôi thường giúp mẹ phân loại đống ve chai mà mẹ đã đem về. Mẹ không đồng ý, nhưng vì tôi hứa là mình đã làm xong bài tập cứ xông vào đống ve chai nên mẹ cũng đành hết cách.

   Buổi tối hôm đó, tôi thấy mẹ về muộn hơn thường lệ. Chưa làm xong bài kiểm tra hôm đó, nhưng thấy mẹ về là tôi đã vội chạy ra đón. “Hôm nay công việc sẽ rất nhiều đây. Nhiều thế này sao có thể để mẹ làm một mình rồi”- tôi nghĩ thế và chắc chắn sẽ phải giúp mẹ. Tôi chắc chắn với mẹ là mình đã hoàn thành xong các bài tập, và cả học bài nữa. Vì vậy, mẹ có thể yên tâm để tôi giúp mẹ. Vậy mà, công việc đến gần đêm mới xong, không biết mẹ làm một mình thì đến bao giờ?

   Thành tích của tôi luôn rất tốt, đứng trong top đầu của lớp. Nhưng tối hôm trước, tôi đã không làm bài. Vì thế, tôi nhận một con 0 đầu tiên trong bao nhiêu năm đi học của mình. “Làm sao bây giờ, mẹ mà biết thì, thì …”, tôi không dám tưởng tượng hậu quả đâu. Tôi không sợ mẹ mắng, mẹ đánh mà chỉ sợ mẹ buồn thôi. Nhưng về nhà, tôi thấy mẹ ở đó, không nói năng gì cả. Mẹ đã biết rồi. Tôi lo lắng, rồi sợ hãi. Mẹ không nói, mẹ chỉ khóc. Giọt nước mắt mẹ lăn dài xen với tiếng nức nở làm lòng tôi đau như cắt. Tôi không thể chịu nổi như thế nên đã quyết định nói gì đó, nhưng tất cả chỉ có ba chữ “Con xin lỗi” được thốt ra.

   Mẹ khóc là vì mẹ mà việc học của con mới bị ảnh hưởng. Mẹ đã không làm tốt vai trò người mẹ. Mẹ …

   Cuối cùng mẹ cũng chịu nói. Đúng, đó là lỗi của mẹ. Mẹ đã không cho tôi được thể hiện tình yêu của mình với mẹ, nên tôi mới phải nói dối để làm thế. Mẹ đã dành cả tình yêu cho tôi nhưng đã không đúng cách, mẹ đã không hiểu tôi. Vì thế, cả tôi, cả mẹ đều không đúng.

   Và mẹ và tôi đã khóc. Những giọt nước mắt khởi đầu cho những niềm vui và tình yêu mới. Ngoài kia, những tia nắng vàng mới rực rỡ đến như vậy.

(tự vẽ hình)

a, Ta có: \(xOy^=300<xOz^=900xOy​=300<xOz=900\)

Nên: Oy nằm giữa Ox và Oz

b, Ta có: Oy nằm giữa Ox và Oz

=> \(xOy^+yOz^=xOz^xOy​+yOz​=xOz\)

\(yOz^=xOz^−xOy^yOz​=xOz−xOy​\)

\(yOz^=900−300=600yOz​=900−300=600\)

c, Do: Ot là phân giác của góc yOz

nên: \(yOt^=tOz^=yOz^2=6002=300yOt​=tOz=2yOz​​=2600​=300\)

Ta có: \(tOy^+yOt′^=tOt′^=1800tOy​+yOt′​=tOt′=1800\) (kề bù)

\(yOt′^=1800−yOt^=1800−300=1500yOt′​=1800−yOt​=1800−300=1500\)

Vậy: góc yOt' = 150 độ