Phạm Thị Ngọc Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Ngọc Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CÂU 1 Trong văn bản "Cháy nhà", nhân vật ông chủ nhà là một hình tượng điển hình cho kiểu người bảo thủ, hẹp hòi và thiếu sự thấu đáo. Ngay từ đầu, sự chủ quan của ông thể hiện qua việc đặt bếp lửa ngay sát mái nhà và chất củi cao , một hành động tiềm ẩn hiểm họa rõ rệt. Khi nhận được lời khuyên chân thành từ người hàng xóm, thay vì lắng nghe để phòng tránh, ông lại tỏ thái độ "giận dỗi" và bỏ ngoài tai. Đây chính là biểu hiện của cái tôi quá lớn, coi trọng sĩ diện hơn là sự an toàn.​Đáng trách hơn cả là thái độ của ông sau vụ cháy. Dù lời cảnh báo của người hàng xóm đã trở thành sự thật, ông vẫn không nhận ra sai lầm của bản thân. Ông mời tiệc hậu hĩnh những người đến chữa cháy nhưng lại thù ghét người đã cho mình lời khuyên, thậm chí cho rằng đó là lời "nói gở" gây ra họa. Qua đó, ta thấy ông chủ nhà là người chỉ biết nhìn vào việc chữa cháy mà quên đi việc phòng cháy, chỉ biết ơn những người giúp mình giải quyết hậu quả mà lại oán trách người giúp mình ngăn chặn nguyên nhân. Nhân vật này là bài học đắt giá về việc biết lắng nghe lời hay lẽ phải và từ bỏ thói bảo thủ, định kiến trong cuộc sống.

​CÂU 2Trong kho tàng trò chơi dân gian Việt Nam, kéo co luôn là trò chơi hấp dẫn và náo nhiệt nhất, thu hút mọi lứa tuổi tham gia. Đây không chỉ là một môn thể thao rèn luyện sức mạnh mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết gắn bó của cộng đồng.

Để tổ chức một trận kéo co, khâu chuẩn bị khá đơn giản nhưng cần sự chu đáo. Dụng cụ quan trọng nhất là một sợi dây thừng dài, dẻo dai và có độ bám tốt. Ở chính giữa sợi dây, người ta thường buộc một dải lụa đỏ để làm mốc. Trên mặt đất, một vạch vôi trắng được kẻ ngang làm ranh giới phân định thắng thua. Người chơi được chia thành hai đội có số lượng bằng nhau, thường là những người có sức khỏe tốt và đôi bàn tay chắc chắn.

Quy tắc của trò chơi rất rõ ràng và công bằng. Khi trọng tài thổi còi hoặc hô "Bắt đầu!", thành viên hai đội sẽ bám chặt tay vào dây, chân trụ vững, dùng hết sức bình sinh để kéo sợi dây về phía đội mình. Tiếng trống thúc giục liên hồi cùng tiếng hò reo "Cố lên! Cố lên!" của khán giả tạo nên một bầu không khí vô cùng sôi động. Luật chơi quy định đội nào để dải lụa đỏ bước qua vạch ranh giới về phía đối phương trước thì đội đó sẽ thua cuộc. Trong quá trình thi đấu, các vận động viên phải tuân thủ tinh thần thể thao: không được gian lận, không được buông dây đột ngột để tránh gây chấn thương cho bạn chơi.

Điểm thú vị của kéo co là chiến thắng không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh cá nhân mà còn nằm ở sự phối hợp nhịp nhàng. Cả đội phải cùng nghiêng người, cùng dậm chân và cùng dồn lực vào một thời điểm theo nhịp hô của người đội trưởng. Chính vì thế, trò chơi này giúp mỗi chúng ta hiểu rõ hơn về giá trị của sự đồng lòng.

Kéo co không đơn thuần là một cuộc đọ sức mà còn là nét đẹp văn hóa truyền thống cần được gìn giữ. Mỗi lần tham gia kéo co cùng bạn bè ở trường, em luôn cảm thấy tinh thần sảng khoái và yêu quý hơn những giá trị dân gian mà cha ông để lại.

Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính của văn bản '' Cháy nhà'' là Tự sự

Câu 2 Người hàng xóm tốt bụng đã khuyên chủ nhà nên dời bếp hoặc xếp cũi ra sân không có ngày cháy nhà

Câu 3 Tại vì chủ nhà cho rằng người hàng xóm can thiệp quá sâu vào việc riêng của nhà mình và đang nói gỡ mình gặp điềm xui xẻo. Chi tiết này cho thấy chủ nhà có tính cách bảo thủ,chủ quan, thiếu sự lắng nghe từ người khác

Câu 4 Ông hàng xóm trong câu chuyện đại diện cho cái nhìn sáng suốt , khách quan và lòng tốt trong xã hội

Câu 5 Sự biết ơn là những đức tính cao quý nhất, là nền tảng để xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp giữa người với người. Trong cuộc sống, không ai có thể tự mình vượt qua mọi khó khăn mà không cần đến sự giúp đỡ hay chỉ dẫn từ người khác. Khi biết ơn, chúng ta không chỉ trân trọng giá trị mà người khác mang lại mà còn giúp tâm hồn mình trở nên bao dung, khiêm nhường hơn. Ngược lại, thái độ vô ơn hoặc oán giận người giúp mình như nhân vật chủ nhà trong truyện sẽ khiến chúng ta trở nên cô độc và dễ gặp thất bại. Biết ơn chính là "sợi dây" gắn kết tình người và là động lực để lan tỏa những điều tử tế trong xã hội.