Phan Trọng Hưng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là nhân vật loài vật được nhân hoá (con Kiến và con Bồ Câu).
Câu 2.
Một từ láy trong văn bản: “oai oái”.
Câu 3.
- Tình huống truyện:
- Lần 1: Kiến bị rơi xuống nước, gặp nguy hiểm và được Bồ Câu cứu.
- Lần 2: Bồ Câu gặp nguy hiểm trước người thợ săn và được Kiến cứu lại.
→ Đây là tình huống thể hiện sự giúp đỡ và trả ơn qua lại giữa hai nhân vật.
- Căn cứ xác định: dựa vào các sự việc chính có mâu thuẫn, nguy hiểm xảy ra, làm nổi bật hành động và phẩm chất của nhân vật.
Câu 4.
Tác giả mượn hình ảnh các con vật để kể chuyện vì:
- Làm câu chuyện sinh động, gần gũi, dễ hiểu với người đọc.
- Giúp truyền tải bài học đạo đức một cách nhẹ nhàng, sâu sắc.
- Tránh khô khan, tăng tính hấp dẫn và giàu tính biểu tượng.
Câu 5.
Lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau là những giá trị vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Khi ta nhận được sự giúp đỡ, việc ghi nhớ và tìm cách đáp lại thể hiện nhân cách tốt đẹp của con người. Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu cho thấy dù nhỏ bé hay lớn lao, ai cũng có thể giúp đỡ người khác khi cần. Sự tương trợ giúp cuộc sống trở nên ấm áp, gắn kết hơn. Ngược lại, nếu sống vô ơn, con người sẽ trở nên ích kỷ và cô lập. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết giúp đỡ người khác và trân trọng những ân tình mình nhận được.
Câu 1
Đọc đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” của Trần Khoa Điềm, em cảm thấy vô cùng xúc động và suy ngẫm. Những người lính trong thời bình không còn đối mặt với bom đạn, nhưng họ vẫn phải vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ trong cuộc sống. Hình ảnh “vẫn gian nan làm bạn, vẫn gió sương làm nhà” gợi lên sự hi sinh thầm lặng và bền bỉ của họ. Dù đất nước đã hòa bình, người lính vẫn phải đối diện với cái nghèo, cái thiếu thốn và những thử thách mới. Em càng thêm trân trọng những đóng góp của họ trong công cuộc xây dựng đất nước. Qua đó, em hiểu rằng hòa bình không có nghĩa là hết khó khăn, và mỗi người cần sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với những hi sinh ấy.
Câu 2
Trong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và Con Bồ Câu”, nhân vật con Kiến được xây dựng là một hình tượng giàu ý nghĩa, thể hiện những phẩm chất tốt đẹp của con người.
Trước hết, Kiến là một sinh vật nhỏ bé nhưng chăm chỉ, cần cù. Ngay từ đầu câu chuyện, Kiến đã hiện lên với hình ảnh “đang kiếm mồi”, cho thấy bản tính siêng năng, chịu khó lao động. Tuy nhiên, Kiến cũng rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm khi bị dòng nước cuốn trôi. Trong tình huống ấy, Kiến trở nên yếu ớt, bất lực, cần đến sự giúp đỡ của Bồ Câu. Chi tiết này làm nổi bật thân phận nhỏ bé nhưng rất chân thực của Kiến.
Điểm đáng quý nhất ở nhân vật này chính là lòng biết ơn. Sau khi được Bồ Câu cứu sống, Kiến “rất biết ơn” và luôn ghi nhớ ân tình đó. Lòng biết ơn của Kiến không chỉ dừng lại ở cảm xúc mà còn được thể hiện bằng hành động cụ thể. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước người thợ săn, Kiến đã nhanh chóng bò lại và đốt vào chân người này, khiến hắn đau đớn mà buông cung. Hành động ấy tuy nhỏ nhưng lại có ý nghĩa lớn, cứu sống Bồ Câu. Qua đó, ta thấy Kiến không hề quên ơn nghĩa mà luôn sẵn sàng đáp lại khi có cơ hội.
Ngoài ra, Kiến còn thể hiện sự dũng cảm và nhanh trí. Dù nhỏ bé, Kiến vẫn dám đối mặt với con người – một kẻ mạnh hơn rất nhiều – để cứu bạn. Điều này cho thấy lòng dũng cảm không phụ thuộc vào kích thước hay sức mạnh, mà nằm ở tấm lòng và ý chí.
Nhân vật con Kiến đã gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi người cần biết giúp đỡ nhau và đặc biệt phải biết ghi nhớ, đền đáp ân nghĩa. Dù là hành động nhỏ bé, nếu xuất phát từ tấm lòng chân thành, nó vẫn có thể tạo nên những điều tốt đẹp lớn lao.