Nguyễn Trần Khánh Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trần Khánh Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích "BÀI CA NGƯỜI LÍNH THỜI BÌNH" của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy xúc đọng và trân trọng hơn những người lính trong thời bình.Họ không còn đối mặt với bom đạn chiến tranh nhưng phải vựt qua nhiều khó khăn, gian khổ trong cuộc sống.Hình ảnh " Vẫn gian nan làm bạn", " Vẫn gió sương làm nhà'' gợi lên sự vất vả , sự hi sinh thầm lặng của họ.Người lính khi xưa chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc, nay lại tiếp tục '' chiến đấu'' với cái nghèo, cái khó để xay dựng đất nước.Điều đó khiến em thêm khâm phục ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm của họ.Đoạn thơ cũng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết ơn, trân trọng và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.

câu 2:

Trong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và Con Bồ Câu”, nhân vật con Kiến để lại nhiều ấn tượng sâu sắc bởi những phẩm chất tốt đẹp. Trước hết, Kiến là một con vật nhỏ bé nhưng chăm chỉ, cần cù. Ngay từ đầu truyện, hình ảnh Kiến đi kiếm mồi đã cho thấy bản tính siêng năng, chịu khó lao động. Tuy nhiên, điều làm nổi bật nhân vật này chính là lòng biết ơn sâu sắc. Khi bị rơi xuống nước và được Bồ Câu cứu giúp, Kiến không hề quên ơn mà luôn ghi nhớ trong lòng.

Không chỉ dừng lại ở suy nghĩ, Kiến còn thể hiện lòng biết ơn bằng hành động cụ thể. Khi thấy Bồ Câu gặp nguy hiểm trước mũi tên của người thợ săn, Kiến đã nhanh chóng bò đến và đốt vào chân người này. Hành động tuy nhỏ nhưng rất kịp thời và hiệu quả, giúp Bồ Câu thoát chết. Qua đó, ta thấy Kiến là một con vật thông minh, nhanh trí và dũng cảm. Dù nhỏ bé, Kiến vẫn dám đối mặt với nguy hiểm để cứu ân nhân của mình.

Hơn nữa, hành động của Kiến còn thể hiện quan niệm sống đẹp: biết đền đáp ân nghĩa. Trong cuộc sống, không phải ai cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác, càng hiếm người luôn ghi nhớ và tìm cách trả ơn. Kiến đã làm được điều đó, qua đó trở thành biểu tượng cho lòng biết ơn và nghĩa tình.

Từ nhân vật con Kiến, câu chuyện gửi đến người đọc bài học sâu sắc: trong cuộc sống, mỗi người cần biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác và sống có tình, có nghĩa. Đồng thời, ta cũng không nên xem thường những điều nhỏ bé, bởi đôi khi chính những hành động nhỏ lại mang ý nghĩa lớn lao. Nhân vật con Kiến vì thế không chỉ đáng yêu mà còn đáng trân trọng, để lại nhiều suy ngẫm cho người đọc.

Câu 1:

- Nhân vật chính trong câu chuyện: CON KIẾN VÀ BỒ CÂU.

Câu 2:

- Từ láy trong văn bản:OAI OÁI.

Câu 3:

TÌNH HUỐNG TRUYỆN:

- Câu chuyện xoay quay 2 lần gặp nguy hiểm và cứu giúp của hai nhân vật CON KIẾN VÀ BỒ CÂU.

+ KIẾN bị rơi xuống nước được BỒ CÂU cứu.

+BỒ CÂU gặp nguy hiểm trước người thợ săn, được bồ câu cứu lại.

CĂN CỨ XÁC ĐỊNH.

-Dựa vào các sự việc chính tạo nên mâu thuẫn,thử thách( nguy hiểm)và cách giải quyết( được cứu giúp), từ đó làm nổi bật nổi dung, ý nghĩa truyện.

Câu 4:

Tác giả mượn hình ảnh của các con vật để kể chuyện vì:

-Giúp câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn và dễ hiểu.

- Phù hợp với đặc trưng truyện ngụ ngôn.

-Qua đó gửi gắm bài học đạo đức nhẹ nhàng,sâu sắc về con người mà không khô khan.

Câu 5:

Lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau là những giá trị vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Khi ta nhận được sự giúp đỡ, việc ghi nhớ và tìm cách đáp lại thể hiện nhân cách tốt đẹp của mỗi người. Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu cho thấy sự giúp đỡ dù nhỏ bé cũng có thể cứu người khác trong lúc hoạn nạn. Đồng thời, lòng biết ơn giúp con người sống tình nghĩa hơn, gắn kết với nhau bền chặt hơn. Trong xã hội, nếu mọi người biết yêu thương và giúp đỡ nhau, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và ấm áp hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết cho đi và trân trọng những gì mình nhận được.


Câu 1. Phân tích nhân vật ông chủ nhà trong văn bản "Cháy nhà" (khoảng 200 chữ)

Ông chủ nhà trong truyện “Cháy nhà” là một người chăm chỉ, biết tích cóp tiền bạc để xây dựng một ngôi nhà đẹp, chứng tỏ ông có ý chí và sự nỗ lực trong cuộc sống. Tuy nhiên, cách sắp xếp trong nhà lại thiếu suy tính: bếp dựng sát mái nhà, củi chất thành đống ngay gần bếp, đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai họa. Đặc điểm nổi bật của ông là bảo thủ, chủ quan và nóng nảy. Khi hàng xóm góp ý nên dời bếp hoặc xếp củi ra sân, ông không nghe mà còn sinh lòng giận dỗi, cho thấy ông đặt cái tôi lên trên sự an toàn, không biết tiếp thu lời khuyên đúng. Khi ngôi nhà bị cháy, ông vui mừng vì được hàng xóm giúp dập lửa nhưng lại không mời người đã cảnh báo mình, còn đổ lỗi cho người khác, chứng tỏ ông thiếu suy xét và thiển cận trong đánh giá sự việc. Nhân vật này phản ánh kiểu người chủ quan, không biết lắng nghe, dễ đổ lỗi và thiếu biết ơn. Qua đó, truyện phê phán thái độ bảo thủ, khuyên con người cần lắng nghe lời góp ý chân thành để tránh tai họa.


Câu 2. Bài văn thuyết minh về quy tắc, luật lệ trò chơi dân gian “Kéo co” (khoảng 400 chữ)

Trò chơi dân gian mà em yêu thích là kéo co, một trò chơi phổ biến trong các lễ hội, hội làng ở Việt Nam. Kéo co không chỉ mang tính giải trí mà còn giúp rèn luyện sức khỏe, tinh thần đồng đội và sự nhanh nhạy của người tham gia.

Kéo co thường được tổ chức ở ngoài trời trên một khoảng sân bằng phẳng. Mỗi đội gồm từ 5 đến 10 người, đứng thành hàng dọc, kéo hai đầu một sợi dây thừng to. Trên dây có một vạch giữa làm mốc, hai đội đứng ở hai bên. Trò chơi bắt đầu khi trọng tài hoặc người tổ chức hô lệnh “Bắt đầu!”. Mục tiêu của mỗi đội là kéo đối phương qua vạch giữa hoặc giữ vạch mốc về phía mình. Người chơi phải giữ vững tư thế, phối hợp nhịp nhàng, không buông dây hay dùng thủ đoạn để kéo đối phương ngã.

Trong trò chơi, có những quy tắc nghiêm ngặt để đảm bảo công bằng và an toàn. Người tham gia phải đứng đúng vị trí, không kéo giật quá mạnh gây nguy hiểm. Nếu ai bỏ tay ra giữa chừng hoặc phạm luật, đội đó sẽ bị xử thua. Trọng tài có quyền hủy ván đấu nếu có tranh cãi, để đảm bảo kết quả chính xác. Trò chơi kết thúc khi một bên thắng toàn bộ hoặc đạt chỉ số vạch mốc theo quy định.

Các luật lệ trong kéo co giúp trò chơi diễn ra công bằng, hấp dẫn, đồng thời rèn luyện tinh thần đoàn kết, hợp tác và sức bền của mỗi người. Mỗi thành viên phải tin tưởng đồng đội, phối hợp nhịp nhàng để chiến thắng. Đây là giá trị quý báu của trò chơi dân gian, vừa mang tính giải trí vừa giáo dục kỹ năng sống. Vì vậy, chúng ta nên giữ gìn và phát huy các trò chơi truyền thống để thế hệ trẻ tiếp tục trải nghiệm niềm vui, ý nghĩa và bài học từ trò chơi dân gian.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà dời bếp ra chỗ khác hoặc mang đống củi ra sân, nếu không sẽ có ngày cháy nhà.

Câu 3.
Chủ nhà “có ý giận” vì cho rằng lời khuyên của hàng xóm là nói gở, không chúc mừng mà lại dự báo điều xấu.
Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người chủ quan, tự ái, thiếu suy nghĩ và không biết lắng nghe.

Câu 4.
Nhân vật ông hàng xóm đóng vai trò người nhìn xa trông rộng, đưa ra lời khuyên đúng đắn giúp chủ nhà tránh tai họa. Qua đó, ông đại diện cho những người thẳng thắn, tốt bụng, đồng thời làm nổi bật bài học: cần biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý đúng.

Câu 5.
Sự biết ơn là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những điều tốt đẹp và những người đã giúp đỡ mình. Người biết ơn sẽ sống chân thành, khiêm tốn và được mọi người yêu quý. Ngược lại, vô ơn dễ khiến ta trở nên ích kỉ, đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, mỗi người cần học cách ghi nhớ và đền đáp công ơn của người khác, dù là những điều nhỏ nhất.