Võ Hoàng Linh Đan
Giới thiệu về bản thân
Tết vừa qua là một dịp rất đặc biệt và đáng nhớ đối với em. Đó là lần đầu tiên em được cùng gia đình gói bánh chưng và đón giao thừa trong không khí thật ấm áp.
Chiều ba mươi Tết, cả nhà em bắt đầu chuẩn bị gói bánh chưng. Bà mang ra lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng, đậu xanh vàng và thịt lợn thơm ngon. Bà vừa làm vừa hướng dẫn cho em từng bước. Lúc đầu em rất lóng ngóng, xếp lá không đều, cho gạo và đậu cũng bị lệch nên chiếc bánh trông méo mó. Mọi người nhìn thấy đều bật cười. Em hơi ngại nhưng vẫn cố gắng làm lại. Sau vài lần thử, nhờ bà giúp đỡ, em đã gói được một chiếc bánh khá vuông vắn. Em cảm thấy rất vui và tự hào vì lần đầu tiên mình làm được việc này.
Đến tối, cả nhà cùng ngồi quây quần bên bếp lửa để trông nồi bánh chưng. Ngọn lửa cháy bập bùng làm không khí trở nên thật ấm áp. Mọi người vừa trò chuyện vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện vui trong năm cũ. Em cảm nhận rõ sự sum họp và tình cảm yêu thương của gia đình trong những giây phút ấy.
Khi bánh chưng chín, bà vớt bánh ra và đặt lên bàn. Nhìn những chiếc bánh xanh vuông vắn, em cảm thấy rất háo hức. Đặc biệt, em rất vui khi biết trong đó có chiếc bánh do chính tay mình gói.
Trải nghiệm ấy khiến em hiểu hơn về phong tục ngày Tết và càng trân trọng những khoảnh khắc sum họp bên gia đình. Đó sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp mà em không bao giờ quên.
Câu 9.
- Biện pháp tu từ: Nhân hoá( Tác giả miêu tả Sáo “biết hối hận”, “nhớ quê hương” – những cảm xúc, suy nghĩ vốn thuộc về con người )
- Tác dụng:
- Tăng sức gợi hình , gợi cảm cho sự diễn đạt.
- Làm cho hình ảnh con chim Sáo trở nên gần gũi, sinh động như con người.
- Câu 10. Qua truyện, em rút ra bài học rằng cần sống chân thành và biết giúp đỡ mọi người xung quanh. Không nên ích kỉ hay trốn tránh trách nhiệm. Khi sống tốt với mọi người, chúng ta sẽ được yêu quý và không phải hối hận.
Trong những truyền thuyết em đã học, em ấn tượng nhất với câu chuyện Thánh Gióng, một truyền thuyết ca ngợi lòng yêu nước và sức mạnh phi thường của dân tộc ta.
Ngày xưa, ở làng Gióng có một cậu bé lên ba mà vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi. Một hôm, giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi nghe tiếng rao, cậu bé bỗng cất tiếng nói, xin mẹ mời sứ giả vào và nhận lời đánh giặc. Cậu yêu cầu nhà vua rèn cho mình một con ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt.
Từ đó, cậu bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ, áo vừa mặc xong đã chật. Dân làng ai nấy đều góp gạo nuôi cậu. Đến ngày ra trận, cậu bé vươn mình trở thành tráng sĩ, cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp, cầm roi xông thẳng vào quân giặc. Roi sắt gãy, cậu liền nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Cuối cùng, giặc Ân bị đánh tan, đất nước được bảo vệ.
Sau khi chiến thắng, tráng sĩ không trở về nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời. Nhân dân nhớ ơn, tôn cậu là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ để tưởng nhớ công lao to lớn ấy.
Truyền thuyết Thánh Gióng không chỉ kể về một người anh hùng mà còn thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Qua câu chuyện, em càng thêm tự hào và biết ơn những người đã góp phần bảo vệ đất nước.
Trong những truyền thuyết em đã học, em ấn tượng nhất với câu chuyện Thánh Gióng, một truyền thuyết ca ngợi lòng yêu nước và sức mạnh phi thường của dân tộc ta.
Ngày xưa, ở làng Gióng có một cậu bé lên ba mà vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi. Một hôm, giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi nghe tiếng rao, cậu bé bỗng cất tiếng nói, xin mẹ mời sứ giả vào và nhận lời đánh giặc. Cậu yêu cầu nhà vua rèn cho mình một con ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt.
Từ đó, cậu bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ, áo vừa mặc xong đã chật. Dân làng ai nấy đều góp gạo nuôi cậu. Đến ngày ra trận, cậu bé vươn mình trở thành tráng sĩ, cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp, cầm roi xông thẳng vào quân giặc. Roi sắt gãy, cậu liền nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Cuối cùng, giặc Ân bị đánh tan, đất nước được bảo vệ.
Sau khi chiến thắng, tráng sĩ không trở về nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời. Nhân dân nhớ ơn, tôn cậu là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ để tưởng nhớ công lao to lớn ấy.
Truyền thuyết Thánh Gióng không chỉ kể về một người anh hùng mà còn thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam. Qua câu chuyện, em càng thêm tự hào và biết ơn những người đã góp phần bảo vệ đất nước.