Nguyễn Phan Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Tết đối với em trước đây thường gắn với những điều quen thuộc như quần áo mới, lì xì và những chuyến đi chơi cùng gia đình. Em từng nghĩ chỉ cần có những điều đó là đã có một cái Tết trọn vẹn. Nhưng Tết năm nay lại đến theo một cách rất khác. Không có kế hoạch đi xa, cũng chẳng có những cuộc vui náo nhiệt, mọi thứ diễn ra lặng lẽ hơn thường lệ. Ban đầu, em có chút hụt hẫng, thậm chí còn nghĩ rằng đây sẽ là một cái Tết khá “nhạt”. Thế nhưng, chính sự bình dị ấy lại mở ra cho em một trải nghiệm thật đặc biệt – một kỉ niệm mà em tin rằng mình sẽ nhớ rất lâu, bởi nó khiến em hiểu Tết không chỉ nằm ở niềm vui bên ngoài mà còn ở những khoảnh khắc ấm áp từ bên trong gia đình.
Những ngày cuối năm trôi qua chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa. Em cùng bố mẹ dọn dẹp nhà cửa, lau từng ô cửa sổ, sắp xếp lại góc học tập và treo những câu đối đỏ trước cửa. Công việc tuy nhỏ nhưng lại khiến em cảm thấy mình đang góp phần tạo nên không khí Tết. Buổi chiều cuối năm, khi ánh nắng nhạt dần, em ngồi trước hiên nhà nhìn dòng người vội vã ngoài đường, bỗng thấy lòng mình cũng chậm lại theo nhịp thời gian.Trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là đêm giao thừa. Năm nay, em quyết định không ngủ sớm như mọi năm mà thức cùng mẹ chuẩn bị mâm cúng. Căn bếp lúc ấy trở nên ấm cúng lạ thường, chỉ có hai mẹ con và tiếng lách cách của bát đũa. Em vừa phụ mẹ vừa nghe mẹ kể về những cái Tết ngày xưa – khi cuộc sống còn khó khăn nhưng ai cũng mong chờ vì được sum họp. Những câu chuyện giản dị ấy khiến em nhận ra rằng giá trị của Tết không nằm ở sự đủ đầy, mà nằm ở tình cảm gia đình.Khi đồng hồ điểm 12 giờ, hai mẹ con cùng bày mâm cỗ lên bàn thờ. Bên ngoài, pháo hoa rực sáng cả bầu trời, còn trong nhà lại yên tĩnh và trang nghiêm. Em đứng chắp tay, cảm nhận rõ một sự thiêng liêng mà trước đây em chưa từng để ý. Khoảnh khắc ấy, em không còn nghĩ đến việc sẽ nhận được bao nhiêu lì xì, mà chỉ thấy lòng mình ấm áp khi được ở bên mẹ, cùng nhau đón thời khắc chuyển giao của năm mới.Sáng mùng Một, em dậy sớm, tự tay pha trà mời bố mẹ và gọi điện chúc Tết ông bà. Những việc làm tưởng chừng rất nhỏ ấy lại khiến em cảm thấy mình trưởng thành hơn. Em bắt đầu hiểu rằng Tết không chỉ là dịp để nhận mà còn là dịp để cho đi – cho đi sự quan tâm, tình cảm và những lời chúc chân thành.
Tết năm nay tuy không ồn ào, không có nhiều điều mới lạ, nhưng lại để lại trong em những cảm xúc sâu sắc nhất. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng điều quý giá nhất của Tết chính là những giây phút bình dị bên gia đình. Có lẽ sau này, em sẽ quên đi những món quà hay những chuyến đi chơi, nhưng chắc chắn sẽ luôn nhớ về đêm giao thừa ấm áp bên mẹ. Đó không chỉ là một kỉ niệm đẹp, mà còn là bài học giúp em biết trân trọng hơn những gì mình đang có.
Câu 9:
Biện pháp tu từ: Nhân hóa
Chỉ ra: hành động của con người nhưng được lấy để diễn tả con vật:''tạt qua,tránh mặt,biết hối hận,nhớ quê hương''
Tác dụng: +Tăng sức gợi hình,gợi cảm cho sự diễn đạt
+Làm cho các lài vật trở nên sinh động và gần gũi hơn
+Nhấn mạnh rõ sự hối lỗi sâu sắc và nhớ quê hương của con Sáo sau những lỗi lầm mà mình đã gây ra
Câu 10:
Khi đọc truyện “Chào Mào và Sáo Sậu”, em không chỉ thấy một câu chuyện về hai loài chim mà còn như nhìn thấy chính cách cư xử của con người trong cuộc sống hằng ngày. Điều khiến em ấn tượng nhất là sự thay đổi trong suy nghĩ của nhân vật, từ chỗ tự cho mình là giỏi hơn đến khi nhận ra ai cũng có giá trị riêng đáng trân trọng. Em chợt hiểu rằng, đôi khi con người dễ bị “mù quáng” bởi ưu điểm của bản thân mà quên mất người khác cũng có những điều đáng học hỏi. Câu chuyện giống như một lời nhắc nhẹ nhưng thấm thía: nếu cứ giữ thái độ kiêu căng, ta sẽ tự đẩy mình ra xa mọi người. Ngược lại, chỉ cần một chút khiêm tốn và chân thành, khoảng cách giữa người với người sẽ được rút ngắn. Đọc xong, em tự hứa sẽ tập nhìn nhận bạn bè bằng sự tôn trọng và cởi mở hơn. Với em, đó không chỉ là một bài học từ câu chuyện, mà còn là điều em muốn áp dụng mỗi ngày.
Bài làm
Mỗi khi nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà hay nhìn những con sông dâng đầy nước sau nhiều ngày mưa lớn, em lại cảm nhận rõ hơn sức mạnh khó lường của thiên nhiên. Những lúc như vậy, em thường nhớ đến câu chuyện mà bà đã kể từ thuở nhỏ – truyền thuyết về Sơn Tinh và Thủy Tinh. Câu chuyện không chỉ mang màu sắc kì ảo mà còn như một lời giải thích giản dị, gần gũi về những trận lũ lụt mà con người Việt Nam vẫn phải đối mặt từ bao đời nay.
Ngày xưa, dưới triều đại của Hùng Vương, có nàng công chúa xinh đẹp, hiền dịu tên là Mị Nương. Nàng không chỉ nổi tiếng bởi vẻ đẹp mà còn bởi đức hạnh khiến nhiều người ngưỡng mộ. Khi đến tuổi cập kê, vua cha muốn chọn cho nàng một người chồng thật xứng đáng nên đã mở hội kén rể khắp nơi.Tin tức lan xa, hai chàng trai tài năng phi thường đã tìm đến. Một người là Sơn Tinh – vị thần núi với sức mạnh có thể dời non, lấp biển, điều khiển muông thú. Người còn lại là Thủy Tinh – vị thần nước, có thể hô mưa gọi gió, khiến sông biển dâng trào chỉ trong chớp mắt. Cả hai đều xứng đáng, khiến vua Hùng vô cùng băn khoăn.Sau nhiều suy nghĩ, nhà vua quyết định đưa ra một thử thách: ai mang sính lễ đến trước vào sáng hôm sau sẽ được cưới Mị Nương. Lễ vật gồm những thứ quý hiếm như voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao – không dễ gì tìm được trong thời gian ngắn. Nhờ quen thuộc với núi rừng, Sơn Tinh đã nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ và đến trước, rước Mị Nương về trong niềm vui của mọi người.
Khi Thủy Tinh mang sính lễ đến sau và biết mình thua cuộc, cơn giận dữ dâng lên như sóng lớn. Chàng lập tức gọi mưa, gọi gió, khiến nước từ khắp nơi dâng lên cuồn cuộn. Lũ lụt tràn về, nhấn chìm ruộng đồng, làng mạc. Nhưng Sơn Tinh không hề lùi bước, chàng nâng núi cao lên, dựng thành lũy vững chắc để ngăn dòng nước dữ. Cuộc chiến giữa hai vị thần kéo dài nhiều ngày đêm, cuối cùng Thủy Tinh kiệt sức, đành rút lui.Tuy vậy, mối hận ấy không bao giờ nguôi. Hằng năm, Thủy Tinh vẫn dâng nước lên đánh Sơn Tinh, gây nên những trận lũ lụt lớn. Và con người lại tiếp tục chống chọi, tìm cách thích nghi để bảo vệ cuộc sống của mình.Câu chuyện khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn vang mãi trong lòng em. Em nhận ra rằng, đằng sau những chi tiết tưởng chừng kì ảo là cả một bài học sâu sắc về cuộc sống. Sơn Tinh không chỉ là một vị thần mà còn là hình ảnh tượng trưng cho ý chí, nghị lực và sự bền bỉ của con người Việt Nam trước thiên nhiên khắc nghiệt. Dù nước có dâng cao đến đâu, con người vẫn không khuất phục, vẫn tìm cách vươn lên để bảo vệ quê hương.
Truyền thuyết ấy cũng khiến em hiểu rằng thiên nhiên vừa là người bạn, vừa có thể trở thành thử thách lớn. Vì thế, con người không chỉ cần dũng cảm mà còn phải biết yêu quý, gìn giữ và sống hài hòa với thiên nhiên. Mỗi lần nghĩ đến câu chuyện, em lại cảm thấy tự hào hơn về cha ông ta – những con người đã dùng trí tưởng tượng phong phú để gửi gắm vào đó niềm tin, ước mơ và cả sức mạnh tinh thần vượt qua mọi gian khó.
Bài làm
Mỗi khi nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà hay nhìn những con sông dâng đầy nước sau nhiều ngày mưa lớn, em lại cảm nhận rõ hơn sức mạnh khó lường của thiên nhiên. Những lúc như vậy, em thường nhớ đến câu chuyện mà bà đã kể từ thuở nhỏ – truyền thuyết về Sơn Tinh và Thủy Tinh. Câu chuyện không chỉ mang màu sắc kì ảo mà còn như một lời giải thích giản dị, gần gũi về những trận lũ lụt mà con người Việt Nam vẫn phải đối mặt từ bao đời nay.
Ngày xưa, dưới triều đại của Hùng Vương, có nàng công chúa xinh đẹp, hiền dịu tên là Mị Nương. Nàng không chỉ nổi tiếng bởi vẻ đẹp mà còn bởi đức hạnh khiến nhiều người ngưỡng mộ. Khi đến tuổi cập kê, vua cha muốn chọn cho nàng một người chồng thật xứng đáng nên đã mở hội kén rể khắp nơi.Tin tức lan xa, hai chàng trai tài năng phi thường đã tìm đến. Một người là Sơn Tinh – vị thần núi với sức mạnh có thể dời non, lấp biển, điều khiển muông thú. Người còn lại là Thủy Tinh – vị thần nước, có thể hô mưa gọi gió, khiến sông biển dâng trào chỉ trong chớp mắt. Cả hai đều xứng đáng, khiến vua Hùng vô cùng băn khoăn.Sau nhiều suy nghĩ, nhà vua quyết định đưa ra một thử thách: ai mang sính lễ đến trước vào sáng hôm sau sẽ được cưới Mị Nương. Lễ vật gồm những thứ quý hiếm như voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao – không dễ gì tìm được trong thời gian ngắn. Nhờ quen thuộc với núi rừng, Sơn Tinh đã nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ và đến trước, rước Mị Nương về trong niềm vui của mọi người.
Khi Thủy Tinh mang sính lễ đến sau và biết mình thua cuộc, cơn giận dữ dâng lên như sóng lớn. Chàng lập tức gọi mưa, gọi gió, khiến nước từ khắp nơi dâng lên cuồn cuộn. Lũ lụt tràn về, nhấn chìm ruộng đồng, làng mạc. Nhưng Sơn Tinh không hề lùi bước, chàng nâng núi cao lên, dựng thành lũy vững chắc để ngăn dòng nước dữ. Cuộc chiến giữa hai vị thần kéo dài nhiều ngày đêm, cuối cùng Thủy Tinh kiệt sức, đành rút lui.Tuy vậy, mối hận ấy không bao giờ nguôi. Hằng năm, Thủy Tinh vẫn dâng nước lên đánh Sơn Tinh, gây nên những trận lũ lụt lớn. Và con người lại tiếp tục chống chọi, tìm cách thích nghi để bảo vệ cuộc sống của mình.Câu chuyện khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn vang mãi trong lòng em. Em nhận ra rằng, đằng sau những chi tiết tưởng chừng kì ảo là cả một bài học sâu sắc về cuộc sống. Sơn Tinh không chỉ là một vị thần mà còn là hình ảnh tượng trưng cho ý chí, nghị lực và sự bền bỉ của con người Việt Nam trước thiên nhiên khắc nghiệt. Dù nước có dâng cao đến đâu, con người vẫn không khuất phục, vẫn tìm cách vươn lên để bảo vệ quê hương.
Truyền thuyết ấy cũng khiến em hiểu rằng thiên nhiên vừa là người bạn, vừa có thể trở thành thử thách lớn. Vì thế, con người không chỉ cần dũng cảm mà còn phải biết yêu quý, gìn giữ và sống hài hòa với thiên nhiên. Mỗi lần nghĩ đến câu chuyện, em lại cảm thấy tự hào hơn về cha ông ta – những con người đã dùng trí tưởng tượng phong phú để gửi gắm vào đó niềm tin, ước mơ và cả sức mạnh tinh thần vượt qua mọi gian khó.