Nguyễn Tường Vi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ haiku của Kobayashi Issa là một bức tranh tuyệt đẹp, bắt trọn khoảnh khắc giao hoà giữa con người và thiên nhiên trong sự tinh khôi của mùa xuân. Chỉ với vài nét chấm phá, tác giả đã mở ra một không gian tràn đầy sức sống qua hình ảnh " mưa xuân xuân reo". Tiếng mưa không gợi sự ảm đạm mà còn mang âm hưởng rộn ràng , vui tươi như tiếng hát của đất trời . Giữa khung cảnh ấy, sự xuất hiện của' một em gái nhỏ' đang hồn nhiên ' dạy con mèo múa theo' đã tạo nên một điểm nhấn ấm áp. Hành động ngây thơ, trong sáng của em bé xoá tan mọi khoảng cách giữa con người và loài vật, thể hiện một sự gắn kết đầy yêu thương và bình đẳng. Đặc trưng của haiku là nghệ thuật gợi hơn tả, và ở đây, Issa đã truyền tải thành công triết lý về sự trân trọng những điều nhỏ bé, giản dị trong cuộc sống, sự bình yên và cái nhìn nhân hậu đối với thế giới xung quanh. Đó là một lát cắt thời gian chứa đầy chất thơ, nơi niềm vui của con người và hơi thở của thiên nhiên cùng hoà quyện làm một.
Câu 2:
Trong cuộc sống hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh và áp lực ngày càng lớn, việc quản lí thời gian trở thành một kỹ năng vô cùng quan trọng. Thế nhưng, không ít bạn trẻ hiện nay lại có thói quen “nước đến chân mới nhảy” – chỉ bắt tay vào làm việc khi thời hạn đã cận kề. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến học tập, công việc và cả sự phát triển lâu dài. Vì vậy, em mong người thân của mình có thể nhận ra tác hại và dần từ bỏ thói quen này.
Trước hết, cần hiểu rằng “nước đến chân mới nhảy” là biểu hiện của sự trì hoãn. Người có thói quen này thường chủ quan, nghĩ rằng còn nhiều thời gian nên chần chừ, không bắt đầu công việc ngay từ đầu. Tuy nhiên, khi thời gian không còn nhiều, họ buộc phải làm trong vội vàng, áp lực và căng thẳng. Điều này khiến chất lượng công việc giảm sút, dễ mắc sai sót, thậm chí dẫn đến kết quả không như mong muốn.
Thói quen trì hoãn còn làm lãng phí thời gian – một nguồn tài nguyên quý giá mà một khi đã trôi qua thì không thể lấy lại. Thay vì tận dụng thời gian để học hỏi, phát triển bản thân, nhiều người lại dành nó cho những việc vô bổ. Lâu dần, điều này hình thành nên lối sống lề mề, thiếu kỉ luật. Nếu không thay đổi, nó có thể trở thành rào cản lớn trên con đường học tập và sự nghiệp sau này.
Không những vậy, việc luôn làm việc trong trạng thái “chạy nước rút” còn ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tinh thần. Áp lực dồn dập trong thời gian ngắn khiến con người dễ căng thẳng, lo lắng, thậm chí mất ngủ. Thay vì làm việc một cách chủ động và thoải mái, họ lại luôn trong tình trạng bị động, mệt mỏi. Cuộc sống vì thế cũng trở nên nặng nề hơn.
Chính vì những lí do trên, em mong người thân của mình có thể thay đổi thói quen này. Để làm được điều đó, trước hết cần học cách lập kế hoạch cụ thể cho từng ngày, từng tuần. Khi có kế hoạch rõ ràng, ta sẽ biết mình cần làm gì và làm vào thời điểm nào, từ đó tránh được sự trì hoãn. Bên cạnh đó, nên chia nhỏ công việc thành từng phần để dễ thực hiện hơn, tránh cảm giác “ngại bắt đầu” vì công việc quá lớn.
Ngoài ra, việc rèn luyện tính kỉ luật cũng rất quan trọng. Hãy tập thói quen hoàn thành công việc ngay khi có thể, thay vì chờ đợi đến phút cuối. Có thể tự đặt ra thời hạn sớm hơn deadline thực tế để tạo động lực. Đồng thời, hạn chế những yếu tố gây xao nhãng như điện thoại, mạng xã hội khi đang làm việc.
Cuối cùng, cần nhận thức rõ rằng thay đổi một thói quen không phải là điều dễ dàng, nhưng hoàn toàn có thể nếu có quyết tâm. Mỗi ngày tiến bộ một chút, dần dần chúng ta sẽ xây dựng được lối sống chủ động, khoa học và hiệu quả hơn.
Tóm lại, thói quen “nước đến chân mới nhảy” tuy phổ biến nhưng lại mang đến nhiều hệ lụy tiêu cực. Vì một tương lai tốt đẹp hơn, em mong người thân của mình sẽ sớm từ bỏ thói quen này, biết trân trọng thời gian và sống có kế hoạch hơn. Khi làm được điều đó, chúng ta không chỉ đạt được kết quả tốt hơn trong học tập, công việc mà còn có một cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn.
Câu 1:
Bài thơ haiku của Kobayashi Issa là một bức tranh tuyệt đẹp, bắt trọn khoảnh khắc giao hoà giữa con người và thiên nhiên trong sự tinh khôi của mùa xuân. Chỉ với vài nét chấm phá, tác giả đã mở ra một không gian tràn đầy sức sống qua hình ảnh " mưa xuân xuân reo". Tiếng mưa không gợi sự ảm đạm mà còn mang âm hưởng rộn ràng , vui tươi như tiếng hát của đất trời . Giữa khung cảnh ấy, sự xuất hiện của' một em gái nhỏ' đang hồn nhiên ' dạy con mèo múa theo' đã tạo nên một điểm nhấn ấm áp. Hành động ngây thơ, trong sáng của em bé xoá tan mọi khoảng cách giữa con người và loài vật, thể hiện một sự gắn kết đầy yêu thương và bình đẳng. Đặc trưng của haiku là nghệ thuật gợi hơn tả, và ở đây, Issa đã truyền tải thành công triết lý về sự trân trọng những điều nhỏ bé, giản dị trong cuộc sống, sự bình yên và cái nhìn nhân hậu đối với thế giới xung quanh. Đó là một lát cắt thời gian chứa đầy chất thơ, nơi niềm vui của con người và hơi thở của thiên nhiên cùng hoà quyện làm một.
Câu 2:
Trong cuộc sống hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh và áp lực ngày càng lớn, việc quản lí thời gian trở thành một kỹ năng vô cùng quan trọng. Thế nhưng, không ít bạn trẻ hiện nay lại có thói quen “nước đến chân mới nhảy” – chỉ bắt tay vào làm việc khi thời hạn đã cận kề. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến học tập, công việc và cả sự phát triển lâu dài. Vì vậy, em mong người thân của mình có thể nhận ra tác hại và dần từ bỏ thói quen này.
Trước hết, cần hiểu rằng “nước đến chân mới nhảy” là biểu hiện của sự trì hoãn. Người có thói quen này thường chủ quan, nghĩ rằng còn nhiều thời gian nên chần chừ, không bắt đầu công việc ngay từ đầu. Tuy nhiên, khi thời gian không còn nhiều, họ buộc phải làm trong vội vàng, áp lực và căng thẳng. Điều này khiến chất lượng công việc giảm sút, dễ mắc sai sót, thậm chí dẫn đến kết quả không như mong muốn.
Thói quen trì hoãn còn làm lãng phí thời gian – một nguồn tài nguyên quý giá mà một khi đã trôi qua thì không thể lấy lại. Thay vì tận dụng thời gian để học hỏi, phát triển bản thân, nhiều người lại dành nó cho những việc vô bổ. Lâu dần, điều này hình thành nên lối sống lề mề, thiếu kỉ luật. Nếu không thay đổi, nó có thể trở thành rào cản lớn trên con đường học tập và sự nghiệp sau này.
Không những vậy, việc luôn làm việc trong trạng thái “chạy nước rút” còn ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tinh thần. Áp lực dồn dập trong thời gian ngắn khiến con người dễ căng thẳng, lo lắng, thậm chí mất ngủ. Thay vì làm việc một cách chủ động và thoải mái, họ lại luôn trong tình trạng bị động, mệt mỏi. Cuộc sống vì thế cũng trở nên nặng nề hơn.
Chính vì những lí do trên, em mong người thân của mình có thể thay đổi thói quen này. Để làm được điều đó, trước hết cần học cách lập kế hoạch cụ thể cho từng ngày, từng tuần. Khi có kế hoạch rõ ràng, ta sẽ biết mình cần làm gì và làm vào thời điểm nào, từ đó tránh được sự trì hoãn. Bên cạnh đó, nên chia nhỏ công việc thành từng phần để dễ thực hiện hơn, tránh cảm giác “ngại bắt đầu” vì công việc quá lớn.
Ngoài ra, việc rèn luyện tính kỉ luật cũng rất quan trọng. Hãy tập thói quen hoàn thành công việc ngay khi có thể, thay vì chờ đợi đến phút cuối. Có thể tự đặt ra thời hạn sớm hơn deadline thực tế để tạo động lực. Đồng thời, hạn chế những yếu tố gây xao nhãng như điện thoại, mạng xã hội khi đang làm việc.
Cuối cùng, cần nhận thức rõ rằng thay đổi một thói quen không phải là điều dễ dàng, nhưng hoàn toàn có thể nếu có quyết tâm. Mỗi ngày tiến bộ một chút, dần dần chúng ta sẽ xây dựng được lối sống chủ động, khoa học và hiệu quả hơn.
Tóm lại, thói quen “nước đến chân mới nhảy” tuy phổ biến nhưng lại mang đến nhiều hệ lụy tiêu cực. Vì một tương lai tốt đẹp hơn, em mong người thân của mình sẽ sớm từ bỏ thói quen này, biết trân trọng thời gian và sống có kế hoạch hơn. Khi làm được điều đó, chúng ta không chỉ đạt được kết quả tốt hơn trong học tập, công việc mà còn có một cuộc sống nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn.