VŨ PHAN KHÁNH HUYỀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ PHAN KHÁNH HUYỀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật Bê-li-cốp trong truyện ngắn Người trong bao được khắc họa như biểu tượng cho lối sống khép kín, bảo thủ. Trước hết, Bê-li-cốp gây ấn tượng bởi ngoại hình và thói quen kì lạ: lúc nào cũng mặc áo bành tô dày, đi giày cao su, mang ô, mọi vật đều được “để trong bao”. Không chỉ vậy, trong sinh hoạt, hắn luôn đóng kín cửa, ngủ trùm chăn kín đầu, sống trong nỗi lo sợ thường trực về những điều “có thể xảy ra”. Điều này cho thấy một con người nhút nhát, thiếu tự tin và luôn tìm cách tự cô lập mình. Về tính cách, Bê-li-cốp rất máy móc, giáo điều, lúc nào cũng viện dẫn quy định để ràng buộc bản thân và người khác, khiến mọi người xung quanh cảm thấy ngột ngạt. Qua hình tượng nhân vật này, tác giả đã phê phán sâu sắc kiểu người sống thu mình, sợ hãi, đồng thời lên án một xã hội tù túng, kìm hãm con người. Nhân vật Bê-li-cốp vì thế không chỉ đáng cười mà còn đáng suy ngẫm, cảnh tỉnh mỗi chúng ta cần sống cởi mở, tích cực hơn.

Câu 2

Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” – nơi ta cảm thấy quen thuộc, thoải mái và ít phải đối mặt với thử thách. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong không gian ấy, con người rất dễ trở nên trì trệ, thiếu bản lĩnh. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn là điều cần thiết, đặc biệt đối với học sinh – những người đang trong quá trình hoàn thiện bản thân. Trước hết, “vùng an toàn” có thể hiểu là những giới hạn quen thuộc khiến ta cảm thấy yên tâm nhưng cũng dễ khiến ta ngại thay đổi. Bước ra khỏi vùng an toàn là dám thử sức với cái mới, chấp nhận khó khăn để phát triển. Thực tế hiện nay, không ít học sinh vẫn còn tâm lí sợ sai, ngại phát biểu, chỉ học những gì mình đã quen, không dám tham gia hoạt động mới. Điều này khiến nhiều bạn bị bó hẹp trong khả năng của chính mình. Nguyên nhân của thực trạng trên xuất phát từ tâm lí sợ thất bại, thiếu tự tin hoặc do môi trường học tập chưa khuyến khích sự sáng tạo. Một số bạn còn quen với sự bao bọc của gia đình nên ngại đối mặt với thử thách. Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục như vậy, hậu quả sẽ rất lớn: học sinh thiếu kĩ năng, thiếu bản lĩnh, dễ bỏ lỡ cơ hội và khó thích nghi với cuộc sống sau này. Ngược lại, khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta sẽ nhận được nhiều lợi ích. Ta có cơ hội khám phá bản thân, rèn luyện sự tự tin, tích lũy kinh nghiệm và trưởng thành hơn. Đây cũng là cách để mỗi người mở rộng hiểu biết, tạo nền tảng vững chắc cho tương lai. Để làm được điều đó, mỗi học sinh cần thay đổi suy nghĩ, dám thử sức với những điều mới từ những việc nhỏ như phát biểu ý kiến, tham gia hoạt động tập thể, học thêm những kĩ năng mới. Nhà trường và gia đình cũng cần tạo môi trường khuyến khích, động viên để học sinh tự tin hơn. Tuy nhiên, cần hiểu rằng bước ra khỏi vùng an toàn không đồng nghĩa với liều lĩnh, mà phải có sự chuẩn bị và cân nhắc hợp lí. Bên cạnh đó, cũng có ý kiến cho rằng không phải lúc nào bước ra khỏi vùng an toàn cũng tốt, vì đôi khi sự ổn định giúp ta tránh rủi ro. Điều này không sai, nhưng nếu quá phụ thuộc vào sự an toàn, con người sẽ khó phát triển. Vì vậy, cần biết cân bằng giữa an toàn và thử thách. Là học sinh, tôi nhận thấy bản thân đôi khi còn ngại phát biểu và chưa thật sự tự tin. Vì thế, tôi sẽ cố gắng thay đổi, mạnh dạn hơn trong học tập và cuộc sống, dám đối mặt với thử thách để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, bước ra khỏi vùng an toàn là chìa khóa giúp con người trưởng thành và thành công. Mỗi chúng ta cần dũng cảm vượt qua giới hạn của bản thân để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Câu 1

Phương thức biểu đạt chính trong bài là : tự sự

Câu2

Nhân vật trung tâm của đoạn trích là: bê-li-cốp là giáo viên dạy tiếng hy lạp đã mất

Câu 3

- Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất

- tác dụng của ngôi kể là : tạo tính khách quan ,chân thực, giúp làm nổi bật vấn đề phê phán lối ''sống trong bao'' của con người.

Câu 4

- Những chi tiết miêu tả nhân vật Bê-li-cốp : +luôn đi giày cao su

+Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông,

+Tất cả đồ đạc đều “để trong bao”: ô có bao, đồng hồ có bao, dao có bao…

- theo tôi nhan đề đoạn trích được đặt là "người trong bao" không chỉ nói về bê-li-cốp mà còn là biểu tượng cho cả một kiểu người sống co mình, sợ hãi, thu mình trong “cái bao” và qua đó lên án một xã hội tù túng, kìm hãm con người.

Câu 5

Bài học mà tôi rút ra được trong đoạn trích là :hãy sống cởi mở, tự do, dám thay đổi để phát triển, thay vì co mình trong “cái bao” của nỗi sợ và sự bảo thủ.