Đào Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân
Câu 9:
Em đồng tình với ý kiến: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không có tình thương.” Bởi vì cái lạnh của thiên nhiên chỉ ảnh hưởng đến thể xác, còn sự thiếu vắng tình thương lại làm con người trở nên cô đơn, trống rỗng và tổn thương về tinh thần. Khi con người sống vô cảm, thờ ơ với nhau, các mối quan hệ trở nên xa cách, xã hội cũng mất đi sự gắn kết. Ngược lại, tình thương giúp con người xích lại gần nhau hơn, mang lại sự ấm áp và ý nghĩa cho cuộc sống. Vì vậy, một nơi không có tình thương chính là nơi lạnh lẽo nhất.
Câu 10:
Để loại bỏ căn bệnh vô cảm trong giới trẻ, cần có nhiều giải pháp thiết thực. Trước hết, gia đình và nhà trường cần giáo dục cho học sinh về lòng nhân ái và sự đồng cảm với người khác. Bên cạnh đó, giới trẻ cần tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, giúp đỡ cộng đồng để rèn luyện sự sẻ chia. Ngoài ra, mỗi người cần tự ý thức quan tâm đến những người xung quanh, không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Việc lan tỏa những hành động đẹp trên mạng xã hội cũng góp phần thay đổi nhận thức. Có như vậy, xã hội sẽ trở nên ấm áp và giàu tình người hơn.
Trong bức tranh muôn màu của cuộc sống, mỗi con người là một gam màu riêng: có người rực rỡ như nắng, có người dịu dàng như mây, có người trầm lặng như đêm. Chính sự khác biệt ấy làm nên vẻ đẹp đa dạng của thế giới. Vì vậy, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là một cách ứng xử, mà còn là “chìa khóa vàng” mở cánh cửa của sự văn minh và nhân ái.
Sự khác biệt giống như những dòng sông nhỏ chảy về biển lớn: mỗi dòng có hướng đi, nhịp chảy, sắc màu riêng. Có người thích nói, có người thích lắng nghe; có người mạnh mẽ, có người nhẹ nhàng; có người chọn con đường quen thuộc, có người dám bước vào lối đi chưa ai khai phá. Nhưng khác biệt không có nghĩa là sai lệch. Khác biệt không phải là khoảng cách, mà là cơ hội để con người hiểu nhau hơn, học hỏi nhau nhiều hơn. Nếu xã hội chỉ có một màu duy nhất, liệu cuộc sống có còn là bức tranh sống động hay chỉ là một trang giấy đơn điệu, nhạt nhòa?
Tôn trọng sự khác biệt chính là tôn trọng quyền được là chính mình của mỗi người. Đó là khi ta biết lắng nghe thay vì phán xét, biết cảm thông thay vì chỉ trích, biết mở lòng thay vì khép kín. Một lời nói có thể là “bông hoa” làm ấm lòng người khác, nhưng cũng có thể là “mũi gai” làm họ tổn thương. Vì thế, lựa chọn cách ứng xử chính là lựa chọn giữa xây dựng và phá vỡ, giữa yêu thương và tổn thương.
Ngược lại, không tôn trọng sự khác biệt giống như việc ta cố ép mọi chiếc lá phải giống nhau, mọi bông hoa phải cùng màu. Điều đó không chỉ phi lý mà còn tước đi vẻ đẹp vốn có của tự nhiên. Trong thực tế, vẫn có những ánh nhìn định kiến, những lời nói chế giễu, những hành động cô lập chỉ vì ai đó “không giống mình”. Những điều ấy như những “cơn gió lạnh” làm đóng băng trái tim, làm con người xa cách nhau hơn.
Vậy chúng ta cần làm gì? Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: một cái gật đầu tôn trọng, một sự lắng nghe chân thành, một thái độ cởi mở trước cái mới. Hãy học cách nhìn nhận rằng “mỗi người là một thế giới”, và thế giới ấy xứng đáng được tôn trọng. Đồng thời, mỗi người cũng cần tự tin giữ gìn nét riêng tích cực của bản thân, bởi chính sự khác biệt ấy làm nên giá trị của mình.
Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không phải là điều gì xa vời mà là cách chúng ta sống mỗi ngày. Khi con người biết chấp nhận sự đa dạng như chấp nhận bốn mùa xuân – hạ – thu – đông, cuộc sống sẽ trở nên hài hòa, phong phú và ý nghĩa hơn. Bởi lẽ, thế giới đẹp nhất không phải khi mọi thứ giống nhau, mà khi tất cả khác nhau nhưng vẫn có thể cùng tồn tại trong sự tôn trọng và yêu thương.
Câu 1:
Ngữ liệu trên thuộc kiểu văn bản thông tin.
Câu 2:
Phần sa-pô được trình bày ở đầu văn bản, tách thành một đoạn riêng, ngắn gọn, có nhiệm vụ giới thiệu và khái quát nội dung chính của bài viết.
Câu 3:
Theo văn bản, để tạo dáng sản phẩm gốm, nghệ nhân phải thực hiện các quy trình cơ bản: làm đất, tạo dáng, nung gốm.
Câu 4:
Phương tiện phi ngôn ngữ là hình ảnh nghệ nhân làng gốm Bàu Trúc. Hình ảnh này giúp minh họa nội dung, làm cho văn bản trở nên sinh động, trực quan và tăng tính thuyết phục cho người đọc.
Câu 5:
Trạng ngữ là “Với những giá trị đặc sắc”. Trạng ngữ này bổ sung ý nghĩa về nguyên nhân, làm rõ cơ sở để khẳng định nghệ thuật làm gốm là dấu ấn của lịch sử và văn hóa, đồng thời giúp câu văn rõ ràng, chặt chẽ hơn.
Câu 6:
Các làng nghề truyền thống là một phần quan trọng của bản sắc văn hóa dân tộc nên cần được bảo tồn. Trước hết, cần nâng cao nhận thức của người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ về giá trị của các làng nghề. Nhà nước cũng cần có chính sách hỗ trợ về vốn và quảng bá sản phẩm. Bên cạnh đó, có thể kết hợp phát triển làng nghề với du lịch để tăng thu nhập cho người dân. Việc đổi mới mẫu mã nhưng vẫn giữ nét truyền thống cũng rất cần thiết. Mỗi cá nhân cần có ý thức trân trọng và sử dụng sản phẩm thủ công để góp phần giữ gìn các giá trị văn hóa lâu đời.
Kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam với thị trường châu Âu là:
135,45-88,18=47,27(tỉ USD)
Kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam với thị trường Mỹ là:
156,32%⋅47,27≃73,89 (tỉ USD)\(\)
Kim ngạch xuất khẩu của Việt nam với thị trường châu Á nhiều hơn tổng 2 thị trường kia là:
135,45-(47,27+73,89)\(\simeq\)14,29(tỉ USD)
a) 3/4 + -1/3 + -5/18
= 27/36 + -12/36 + -10/36
= 15/36 + -10/36
= 5/36
b) 13,57.5,5 + 13,57.3,5 + 13,57
= 13,57.(5,5 + 3,5 + 1)
= 13,57.10
= 135,7
a) 3/4 + -1/3 + -5/18
= 27/36 + -12/36 + -10/36
= 15/36 + -10/36
= 5/36
b) 13,57.5,5 + 13,57.3,5 + 13,57
= 13,57.(5,5 + 3,5 + 1)
= 13,57.10
= 135,7
Bài làm
Dưới mái trường – nơi lẽ ra phải là “ngôi nhà thứ hai” ấm áp của tuổi học trò – lại đang tồn tại một “vết xước” đáng buồn mang tên bắt nạt học đường. Đó không chỉ là những cú đẩy, cái tát, lời mắng chửi cay độc, mà còn là những ánh nhìn khinh miệt, những lời nói giễu cợt, những lần cô lập lạnh lùng như “bức tường vô hình” nhốt một con người trong cô đơn. Bắt nạt học đường, vì thế, không chỉ là hành vi sai trái mà còn là một “vết dao vô hình” cứa sâu vào tâm hồn non trẻ.
Trước hết, cần khẳng định rằng bắt nạt học đường gây ra những hậu quả nặng nề như “cơn bão âm thầm” cuốn trôi sự tự tin và niềm vui sống của học sinh. Người bị bắt nạt giống như một “chiếc lá yếu ớt giữa giông tố”, luôn lo sợ, bất an, dần thu mình và đánh mất chính mình. Có những em từng hồn nhiên, vui vẻ nhưng sau những lần bị tổn thương lại trở nên im lặng, xa cách, thậm chí rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần. Học đường khi ấy không còn là “vườn ươm tri thức” mà trở thành “nỗi ám ảnh mỗi sớm mai đến lớp”.
Nguyên nhân của hiện tượng này cũng đa dạng như “muôn hình vạn trạng của cuộc sống”. Có em thiếu sự giáo dục đúng đắn từ gia đình, có em bị ảnh hưởng bởi môi trường mạng xã hội đầy tiêu cực, lại có em muốn khẳng định bản thân bằng cách “dẫm lên người khác để tỏa sáng”. Bên cạnh đó, sự thờ ơ của một số người xung quanh cũng khiến hành vi bắt nạt có cơ hội “nảy mầm và lan rộng”.
Để giải quyết vấn nạn này, cần xây dựng một môi trường học đường “xanh – sạch – đẹp” không chỉ về cơ sở vật chất mà còn về tâm hồn. Nhà trường cần là “ngọn đèn soi sáng” định hướng hành vi đúng đắn cho học sinh; gia đình phải là “bến đỗ bình yên” để con trẻ được lắng nghe và chia sẻ. Bản thân mỗi học sinh cần học cách yêu thương, tôn trọng người khác, bởi “một lời nói có thể là hoa hồng hoặc gai nhọn”.
Tóm lại, bắt nạt học đường giống như “cơn gió độc” có thể làm héo úa những ước mơ trong trẻo nhất. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy cùng nhau gieo mầm yêu thương, để mái trường thực sự trở thành nơi “ươm mầm tri thức – nuôi dưỡng nhân cách – chắp cánh ước mơ”, nơi không còn chỗ cho tổn thương, chỉ còn lại tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò.
Câu 9:
Văn bản “Nhận và cho trong hội nhập văn hóa” nói về quá trình hội nhập văn hóa trong thời đại toàn cầu hóa. UNESCO cảnh báo khoa học – công nghệ phát triển mạnh sẽ làm thay đổi các giá trị văn hóa truyền thống. Vì vậy, mỗi quốc gia cần vừa tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại vừa giữ gìn bản sắc dân tộc. Hội nhập văn hóa là sự kết hợp giữa “nhận” cái mới và “cho” những giá trị đặc sắc của mình. Tuy nhiên, hội nhập cũng tiềm ẩn nguy cơ bị đồng hóa, làm mất bản sắc văn hóa. Do đó, cần bảo vệ cốt cách dân tộc để văn hóa phát triển bền vững.
Câu 10:
Trong thời đại hội nhập hiện nay, việc gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hóa chính là nét riêng, là cốt cách của mỗi dân tộc được hình thành qua lịch sử lâu dài. Nếu không giữ gìn, văn hóa dễ bị pha trộn và mai một trước sự ảnh hưởng từ bên ngoài. Việc bảo tồn bản sắc giúp mỗi quốc gia khẳng định vị trí và giá trị của mình trên thế giới. Đồng thời, nó còn tạo nền tảng tinh thần vững chắc cho thế hệ trẻ. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức trân trọng và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống.