Phạm Thị Thu Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Thu Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Theo em, truyện ngắn "Vợ chồng người thầy bói" đã lột tả chân thực bi kịch do mê tín và lòng tham gây ra. Em thấy xót xa cho ông thầy bói khi ông dùng lời lẽ dối trá để lừa người, lấy nỗi đau của họ làm kế sinh nhai. Người vợ cũng đáng thương không kém, vì biết sai nhưng vẫn nhắm mắt đưa chân do cái nghèo bủa vây. Chi tiết ám ảnh em nhất là lúc hai vợ chồng tận mắt thấy một gia đình tan nát vì lời phán bừa của mình, lương tâm họ mới thức tỉnh. Qua tác phẩm, em nhận ra cái giá của sự giả dối không chỉ là tiền bạc mà còn là sự giày vò và cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình. Đó là lời cảnh tỉnh sâu sắc về tình người.

Câu 2;

Em đồng ý với ý kiến mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn. Tuy mạng xã hội giúp chúng ta nói chuyện với bạn bè ở xa, nhưng nếu dùng quá nhiều thì sẽ có hại.

Đầu tiên, mạng xã hội làm cho mọi người ít gặp mặt trực tiếp. Em thấy nhiều bạn đến lớp chỉ cắm mặt vào điện thoại, giờ ra chơi cũng không nói chuyện mà chỉ lướt TikTok, Facebook. Về nhà, bố mẹ ăn cơm cũng vừa ăn vừa xem điện thoại, không ai hỏi han nhau. Như vậy, dù ở gần nhau nhưng ai cũng cảm thấy xa cách. Có bạn bè trên mạng nhưng lại thiếu một người bạn thật để chơi đùa, tâm sự.

Thứ hai, mạng xã hội làm chúng ta dễ buồn và tự ti. Trên đó, các bạn chỉ đăng ảnh đẹp, khoe điểm cao, khoe đồ mới. Khi xem những bài đăng như vậy, em thấy mình không bằng các bạn và cảm thấy lạc lõng. Có bạn vì ít lượt thích mà xóa bài, thậm chí khóc một mình. Càng lên mạng để tìm người nói chuyện, nhiều lúc em lại càng thấy cô đơn hơn vì không ai hiểu mình thật sự.

Thứ ba, dùng mạng xã hội nhiều sẽ mất thời gian cho gia đình và bạn bè thật. Thay vì ra sân đá bóng, đạp xe cùng các bạn, nhiều người lại chọn ở nhà xem video một mình. Thay vì giúp mẹ nấu cơm, nói chuyện với ông bà, chúng ta lại ngồi trong phòng bấm điện thoại. Dần dần, tình cảm với người thân cũng nhạt đi.

Em không nói mạng xã hội hoàn toàn xấu. Nó giúp em học tập, tìm tài liệu và liên lạc với bạn ở xa. Nhưng nếu chúng ta không biết dùng đúng cách, nó sẽ biến mình thành một người cô đơn ngay giữa đám đông.

Vì vậy, theo em mỗi bạn học sinh nên đặt ra giờ dùng điện thoại hợp lý. Hãy dành thời gian chơi thể thao, đọc sách, nói chuyện với bố mẹ và bạn bè. Chỉ khi rời khỏi màn hình, chúng ta mới hết cảm giác cô đơn và thấy cuộc sống vui



Câu 1.

Thời gian trong truyện không xác định cụ thể, mang tính chung chung (chỉ nói “một hôm”), đây là đặc điểm thường gặp của truyện ngụ ngôn.

Câu 2.

Điểm chung của hai nhân vật chính là người khiếm khuyết về giác quan (chồng đui, vợ điếc) và đều nhận thức phiến diện, chủ quan, không chịu lắng nghe nhau.

Câu 3.

Sự kiện chính trong truyện:Hai vợ chồng thầy bói gặp một đám ma rồi tranh cãi gay gắt vì mỗi người chỉ nhận biết được một phần (vợ thấy cờ, chồng nghe trống) và cho rằng mình đúng.

Câu 4.Đề tài của truyện: Phê phán cách nhìn nhận sự việc phiến diện, chủ quan của con người.Căn cứ: Truyện xoay quanh việc hai vợ chồng, do hạn chế của bản thân, chỉ nhận thức một phần sự việc nhưng lại khẳng định đó là toàn bộ sự thật, từ đó dẫn đến tranh cãi vô lý.

Câu 5.

Em đồng ý với ý kiến trên. Trong cuộc sống, mỗi người có một góc nhìn và hiểu biết khác nhau nên nếu không biết lắng nghe, ta dễ hiểu sai sự việc. Việc tôn trọng ý kiến của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện và chính xác hơn. Chẳng hạn, khi làm việc nhóm, nếu chỉ khăng khăng bảo vệ ý kiến cá nhân mà không tiếp thu góp ý, công việc sẽ khó đạt kết quả tốt. Ngược lại, khi biết lắng nghe và trao đổi, mọi người sẽ tìm ra giải pháp hợp lý hơn. Vì vậy, lắng nghe và tôn trọng người khác là điều rất cần thiết.