Lò Thị Hồng
Giới thiệu về bản thân
Trong văn học Việt Nam hiện đại, truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long để lại nhiều ấn tượng bởi cách kể chuyện nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Khi đọc tác phẩm, em cảm nhận được vẻ đẹp không chỉ của thiên nhiên Sa Pa mà còn của những con người bình dị đang âm thầm cống hiến cho đất nước. Qua câu chuyện giản dị ấy, nhà văn đã giúp người đọc hiểu rằng những điều lớn lao đôi khi bắt đầu từ những việc rất thầm lặng.
Điều khiến em ấn tượng đầu tiên là khung cảnh Sa Pa hiện lên vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Qua lời kể của bác lái xe, Sa Pa không chỉ có núi cao, mây trắng mà còn có không khí trong trẻo, yên bình. Cái “lặng lẽ” của thiên nhiên dường như làm cho cuộc sống nơi đây trở nên tĩnh lặng hơn, nhưng cũng chính trong sự lặng lẽ ấy lại ẩn chứa những con người đang miệt mài làm việc. Em cảm thấy thiên nhiên Sa Pa giống như một bức tranh đẹp, nơi những con người bình dị trở thành những điểm sáng đặc biệt.
Nhân vật khiến em khâm phục nhất là anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh núi cao. Công việc của anh tưởng chừng rất đơn giản: đo gió, đo mưa, đo nắng và báo số liệu về trung tâm. Nhưng khi hiểu rằng những con số ấy giúp dự báo thời tiết và phục vụ chiến đấu, em nhận ra công việc của anh có ý nghĩa rất lớn. Điều đáng quý hơn là dù sống một mình nơi núi cao vắng vẻ, anh vẫn luôn vui vẻ, yêu nghề và làm việc rất trách nhiệm. Điều đó khiến em nghĩ rằng đôi khi sự cống hiến không cần phải ồn ào, chỉ cần làm tốt công việc của mình đã là điều đáng trân trọng.
Không chỉ chăm chỉ trong công việc, anh thanh niên còn là người có tâm hồn đẹp. Anh trồng hoa quanh nhà, đọc sách và sắp xếp cuộc sống gọn gàng để làm cho nơi ở của mình trở nên ấm áp hơn. Khi gặp ông họa sĩ và cô kĩ sư, anh rất chân thành và khiêm tốn. Thậm chí anh còn cho rằng ngoài kia còn nhiều người làm việc thầm lặng hơn mình. Chính sự giản dị ấy khiến nhân vật trở nên gần gũi và đáng quý.
Qua cảm nhận của ông họa sĩ và cô kĩ sư trẻ, vẻ đẹp của anh thanh niên càng được làm nổi bật. Ông họa sĩ muốn vẽ lại hình ảnh của anh như một biểu tượng đẹp của con người lao động. Còn cô kĩ sư thì cảm thấy thêm tin tưởng và tự hào về con đường mình đã chọn. Điều đó cho thấy sức lan tỏa của những tấm gương sống đẹp trong cuộc đời.
Đọc xong Lặng lẽ Sa Pa, em nhận ra rằng cuộc sống quanh ta có rất nhiều con người đang âm thầm cống hiến mà đôi khi ta không để ý. Tác phẩm không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của người lao động mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta, dù ở vị trí nào cũng nên sống có trách nhiệm và cố gắng làm tốt việc của mình. Có lẽ chính những điều lặng lẽ như thế mới làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và đáng trân trọng hơn.
“Sống là dâng tặng” gợi cho chúng ta suy nghĩ về ý nghĩa tốt đẹp của cuộc sống con người. Mỗi người sinh ra không chỉ để nhận mà còn để biết cho đi, cống hiến những điều tốt đẹp cho người khác và cho xã hội. Sự dâng tặng có thể bắt đầu từ những việc nhỏ bé như giúp đỡ người xung quanh, chia sẻ yêu thương, sống chân thành và trách nhiệm. Khi biết sống vì người khác, cuộc sống của ta trở nên ý nghĩa và đáng quý hơn. Ngược lại, nếu chỉ sống ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân thì con người sẽ trở nên nhỏ bé và cô đơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng tấm lòng nhân ái, sẵn sàng cống hiến sức lực, trí tuệ để làm đẹp cho cuộc đời. Khi biết “dâng tặng”, con người không mất đi mà còn nhận lại niềm vui, sự trân trọng và giá trị đích thực của cuộc sống.
Đoạn thơ nói về chim yến nhỏ bé nhưng vẫn nuôi dưỡng khát vọng của riêng mình. Từ hình ảnh đó, ta có thể liên hệ đến khát vọng của con người trong cuộc sống hôm nay đó là: mỗi con người dù nhỏ bé vẫn có quyền ước mơ, hãy sống tự tin, không so sánh, dám nghĩ, dám làm, kiên trì theo đuổi khát vọng của mình để vươn tới bầu trời rộng lớn của cuộc đời.