Trần Thị Như Ngọc
Giới thiệu về bản thân
câu1
Trong đoạn thơ, những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát của người nông dân hiện lên thật độc đáo và giàu sức gợi. Giọng hát ấy được so sánh “như tiếng lúa khô chảy vào trong cót”, gợi âm thanh quen thuộc, mộc mạc của làng quê, gắn liền với mùa màng và cuộc sống lao động. Đồng thời, hình ảnh “như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày” lại gợi cảm giác ấm áp, tràn đầy sức sống, như chính hơi thở của đất đai đang hồi sinh. Những liên tưởng ấy không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của giọng hát người nông dân mà còn thể hiện sự gắn bó sâu sắc giữa con người với thiên nhiên, ruộng đồng. Qua đó, ta cảm nhận được tình yêu, sự trân trọng của nhân vật trữ tình đối với người lao động và cuộc sống quê hương. Giọng hát không chỉ là âm thanh mà còn là biểu tượng của sức sống, của niềm vui lao động, góp phần làm nên vẻ đẹp bình dị mà ý nghĩa của cuộc đời.
Câu 2
Có một câu nói rất hay “Tuổi trẻ không có ước mơ giống như bầu trời không có ánh sao.” Quả thật, trong hành trình trưởng thành, người trẻ luôn đứng trước nhiều lựa chọn về cách sống. Có ý kiến cho rằng tuổi trẻ cần có ước mơ, nhưng cũng có ý kiến khẳng định tuổi trẻ thời hội nhập nên sống thực tế. Đây là vấn đề đáng suy ngẫm đối với mỗi người trẻ hôm nay.
Trước hết, ước mơ là những khát vọng, mục tiêu tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai, còn sống thực tế là biết nhìn nhận đúng khả năng, điều kiện của bản thân để hành động phù hợp. Hai yếu tố này tưởng chừng đối lập nhưng thực chất lại bổ sung cho nhau.
Trong thực tế, nhiều người trẻ thành công là nhờ có ước mơ và kiên trì theo đuổi nó. Ước mơ giúp họ có động lực học tập, rèn luyện và vượt qua khó khăn. Đồng thời, sống thực tế giúp họ biết lập kế hoạch cụ thể, từng bước biến ước mơ thành hiện thực. Nhờ đó, họ không rơi vào viển vông mà luôn tiến gần hơn tới mục tiêu của mình.
Tuy nhiên, vẫn có không ít bạn trẻ hoặc quá mơ mộng, đặt ra những mục tiêu xa vời mà không hành động, hoặc ngược lại sống quá thực tế đến mức thực dụng, thiếu khát vọng vươn lên. Cả hai lối sống này đều khiến tuổi trẻ trở nên lãng phí và thiếu ý nghĩa.
Thiết nghĩ, người trẻ cần biết dung hòa giữa ước mơ và thực tế. Hãy dám mơ ước những điều tốt đẹp nhưng cũng cần tỉnh táo, nỗ lực và hành động cụ thể để đạt được ước mơ ấy. Chỉ khi đó, ước mơ mới không trở thành ảo tưởng.
Bản thân em nhận thấy cần phải nuôi dưỡng cho mình những ước mơ đúng đắn, đồng thời học tập, rèn luyện nghiêm túc để từng bước biến ước mơ thành hiện thực. Đó là cách sống tích cực và có trách nhiệm với chính mình.
“Hãy theo đuổi ước mơ nhưng đừng quên đôi chân phải chạm đất” là câu nói của một nhà văn học người Anh, câu nói ấy góp phần nhấn mạnh tuổi trẻ chỉ thật sự ý nghĩa khi biết kết hợp giữa mơ ước và thực tế để vươn tới thành công.
câu1
Thể thơ: Thơ tự do
Câu2:
Những từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh
“xôn xao”
“tiếng bánh xe trâu lặng lẽ”
“tiếng gọi, tiếng cười khúc khích”
“tiếng huầy ơ”
Câu3:
Biện pháp tu từ: So sánh“Tôi cựa mình như búp non mở lá”
-Tác dụng:
+Taoj hình ảnh diễn đạt trở nên sinh động, giàu sức gợi.
+ Tăng tính goi cảm giác thức dậy nhẹ nhàng, tinh khôi, tràn đầy sức sống.
+Thể hiện tâm trạng tươi mới, hứng khởi của tác giả trước ban mai.
+ Nhấn mạnh sự thức giấc nhẹ nhàng
Câu 4
Nhân vật trữ tình có tâm trạng:
-Thức tỉnh nhẹ nhàng, tinh tế trước âm thanh buổi sáng.
- Vui vẻ, rộn ràng, cảm nhận rõ nhịp sống quê hương.
-Gắn bó, yêu mến những âm thanh quen thuộc của làng quê.
Câu5:
Qua tác phẩm Ban mai của Nguyễn Quang Thiều, ta thấy bức tranh buổi sáng làng quê bình dị, giàu sức sống.Từ đó rút ra thông điệp cần trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.Vì chính những âm thanh quen thuộc tạo nên vẻ đẹp và ý nghĩa của đời sống.Điều này giúp ta sống tích cực, yêu quê hương hơn.Nếu không, ta sẽ trở nên vô cảm, bỏ lỡ những giá trị đẹp.Do đó, hãy biết lắng nghe và trân trọng cuộc sống quanh mình.