Nguyễn Thị Mỹ Huỳnh
Giới thiệu về bản thân
1. Trong đoạn thơ trên, tác giả đã sử dụng những hình ảnh so sánh và liên tưởng hết sức độc đáo để khắc họa giọng hát của người nông dân, qua đó bộc lộ tình cảm gắn bó sâu nặng với quê hương. Thay vì dùng những mỹ từ hoa mỹ, giọng hát được ví như "tiếng lúa khô chảy vào trong cót" và "đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày". Đây là những liên tưởng mang đậm hơi thở của đồng ruộng và lao động. Hình ảnh "tiếng lúa khô" gợi lên sự giòn giã, no đủ, là thành quả của bao ngày nắng sương; trong khi hình ảnh "đất ấm" trào lên dưới lưỡi cày lại gợi sự sinh sôi, sức sống bền bỉ và sự nhọc nhằn nhưng đầy hy vọng của người lao động. Những âm thanh vốn trừu tượng của giọng hát đã trở nên hữu hình, có khối lượng, có hương vị và màu sắc của đất đai, mùa màng. Qua đó, ta thấy được nhân vật trữ tình không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn và lòng biết ơn. Giọng hát ấy chính là tiếng lòng của người nông dân, là linh hồn của quê hương thanh bình và mộc mạc, để lại trong lòng người đọc một ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của sự giản dị và tình yêu lao động.
1. Thể thơ tự do
2. Từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thầm thanh trong văn bản: "những xôn xạo", "tiếng bánh xe trâu", "tiếng cười khúc khích"
3. Biện pháp tu từ: So sánh "Tôi" cựa mình như "búp non mở lá"
Tác dụng:
-Nhấn mạnh vẻ đẹp của sự sinh sôi
- Tăng sức gợi hình, gợi cảm
- Tạo nhịp điệu câu đối hài hòa cho bài thơ
- Thái độ trân trọng nâng niu của tác giả
4. Tâm trạng của nhân vật trữ tình là sự nhạy cảm, tinh tế và tràn đầy niềm yêu đời. Khi nghe "tiếng bánh xe trâu lặng lẽ" đó là sự bình yên, sâu lắng, cảm nhận được nhịp sống lao động quen thuộc của quê hương đang trôi đi trong sự tĩnh lặng của đêm chuyển sang ngày. Khi nghe "tiếng gọi, tiếng cười khúc khích" tâm trạng trở nên vui tươi, phấn chấn và tràn đầy niềm yêu đời.
,5. Qua đoạn văn Sự mất ngủ của lửa của Nguyễn Quang Thiều ta thấy được sự bình dị của con người trong đời sống. Qua đó ta rút ra thông điệp là hãy trân trọng những vẻ đẹp bình dị và sức sống của thiên nhiên quanh ta. Vẻ đẹp bình dị là những giá trị thẩm mỹ, ý nghĩa cao đẹp ẩn chứa trong những điều đơn sơ mộc mạc và quen thuộc nhất của cuộc sống hằng ngày. Nếu ta biết trân trọng ta sẽ có một tâm đầy bình yên và thanh than, nó giúp ta nuôi dưỡng lòng biết ơn tình yêu cuộc sống tha thiết. Ngược lại , nếu ta không biết trân trọng những vẻ đẹp bình dị và những giá trị của cuộc sống ta sẽ dần trở nên chai sạn, vô cảm, luôn cảm thấy bất mãn và áp lực, xa rời cội nguồn và cộng đồng. Do đó, ta hãy sống trân trọng những vẻ đẹp quanh mình vì đó chính là chìa khóa hạnh phúc. Mỗi người cần học cách lắng nghe và mở lòng giao cảm với thế giới để cuộc sống trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn