Phạm Thanh Bình

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thanh Bình
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 2

Victor Hugo từng để lại một chiêm nghiệm sâu sắc: “Chẳng có gì làm cho con người ta tiến gần đến vực thẳm bằng những giấc mơ hão huyền, nhưng cũng chẳng có gì khiến con người ta vươn tới đỉnh cao bằng những khát vọng chân chính.” Trong dòng chảy hối hả của kỷ nguyên hội nhập toàn cầu, người trẻ chúng ta thường đứng trước những ngã rẽ của tư duy: Nên sống hết mình với những ước mơ rực rỡ, hay nên ghì mình xuống mặt đất để sống một cuộc đời thực tế? Đây không chỉ là một câu hỏi về lựa chọn, mà còn là một bài toán về bản lĩnh của thế hệ mới.

Trước hết, ta cần hiểu rõ bản chất của hai khái niệm này. "Ước mơ" là những khao khát, dự định tốt đẹp mà con người mong mỏi đạt được trong tương lai. Nó là ngọn hải đăng soi sáng giữa biển đêm, là động lực tinh thần giúp ta vượt qua những rào cản nghiệt ngã của số phận. Trong khi đó, "sống thực tế" là lối sống biết dựa trên khả năng hiện tại, hoàn cảnh khách quan để định hướng hành động, tạo ra những giá trị vật chất và tinh thần cụ thể thay vì chỉ mộng tưởng. Sống thực tế chính là sự tỉnh táo để nhìn nhận đúng vị trí của mình giữa thế gian rộng lớn.

Người sống có ước mơ luôn mang trong mình một nguồn năng lượng tích cực và sự bền bỉ đáng kinh ngạc. Hãy nhìn vào hành trình của tỷ phú Jack Ma – người đã từng bị từ chối bởi hàng chục công việc, kể cả một chân chạy bàn tại KFC. Nếu không có ước mơ cháy bỏng về một mạng lưới thương mại điện tử kết nối toàn cầu, có lẽ ông đã dừng bước sau những thất bại đầu tiên. Chính ước mơ đã biến một người thầy giáo bình thường thành biểu tượng của sự thành công. Ước mơ giúp con người không cam chịu số phận, dám bứt phá khỏi vùng an toàn để vươn tới những giá trị cao đẹp hơn.

Tuy nhiên, thế giới hội nhập là một đấu trường khốc liệt của tri thức và kỹ năng, nơi mà chỉ có nhiệt huyết thôi là chưa đủ. Nếu ước mơ là "đôi cánh" thì sự thực tế chính là "đôi chân". Bạn không thể bay cao nếu đôi chân chưa đủ vững chãi. Sống thực tế đòi hỏi chúng ta phải trang bị cho mình những kỹ năng thực thụ: ngoại ngữ, công nghệ, tư duy phản biện. Một người trẻ thực tế sẽ không ngồi chờ đợi vận may, mà họ sẽ bắt tay vào giải quyết từng vấn đề nhỏ nhất, từ việc hoàn thiện một bản dự án đến việc học cách quản lý tài chính cá nhân. Thực tế giúp chúng ta không bị rơi vào ảo tưởng, giúp mỗi bước đi đều mang lại kết quả hữu hình.

Mặt khác, chúng ta cần tỉnh táo để không nhầm lẫn giữa "sống thực tế" và "sống thực dụng". Nếu quá coi trọng thực tế đến mức chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, con người dễ trở nên khô khan, ích kỷ, thậm chí đánh mất đi những rung cảm tâm hồn và bản sắc cá nhân. Ngược lại, nếu chỉ mải mê đuổi theo những giấc mộng viển vông mà thiếu đi sự nỗ lực cụ thể, ước mơ đó sẽ mãi chỉ là một tòa lâu đài trên cát, dễ dàng đổ sụp trước một cơn gió nhẹ của thực tại.

Thiết nghĩ, một tuổi trẻ rực rỡ nhất là khi ta biết kết hợp hài hòa giữa đôi mắt nhìn lên những vì sao và đôi chân bước đi trên mặt đất. Đừng bao giờ để thực tế bóp nghẹt những khát khao, và cũng đừng để ước mơ khiến ta quên đi bổn phận của hiện tại. Sự cân bằng này chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công bền vững. Chúng ta cần những người trẻ dám mơ lớn nhưng cũng phải dám làm từ những việc nhỏ bé, tỉ mỉ nhất.

Liên hệ với bản thân, tôi nhận ra rằng mình đang đứng ở độ tuổi đẹp nhất để dấn thân. Tôi nuôi dưỡng ước mơ về một tương lai thành đạt, nhưng tôi cũng hiểu rằng hành trình đó bắt đầu từ việc tập trung nghe giảng mỗi ngày, từ việc kiên trì học thêm một cấu trúc ngữ pháp mới. Tôi chọn cách sống thực tế để nuôi dưỡng ước mơ, và dùng ước mơ để làm giàu thêm cho đời sống thực tế của mình.

Khép lại bài viết bằng lời của Eleanor Roosevelt: “Tương lai thuộc về những ai tin tưởng vào vẻ đẹp của những giấc mơ.” Hãy cứ ước mơ bằng cả trái tim, nhưng hãy hành động bằng một cái đầu tỉnh táo. Bởi suy cho cùng, bến đỗ hạnh phúc nhất của tuổi trẻ không nằm ở chỗ ta chọn ước mơ hay thực tế, mà nằm ở hành trình ta đã nỗ lực hết mình để biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể.

câu 1

Nhà văn Nga Maxim Gorky từng khẳng định: "Nghệ thuật là bài ca của tâm hồn", và trong đoạn thơ trên, tiếng hát của người nông dân chính là hiện thân sinh động nhất cho vẻ đẹp tâm hồn của những con người lao động. Nhân vật trữ tình đã thể hiện một năng lực liên tưởng vô cùng độc đáo khi đưa âm thanh tiếng hát trở về với những hình ảnh mộc mạc, gần gũi nhất của ruộng đồng.Trước hết, hình ảnh so sánh giọng hát như "tiếng lúa khô chảy vào trong bồ" đã cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng thành cảm giác có thể chạm tới. Âm thanh ấy không bóng bẩy mà giòn giã, khô ráo, gợi lên sự ấm no và thành quả của một vụ mùa bội thu. Đó là tiếng reo vui của lao động, là sự kết tinh của mồ hôi và hy vọng được gặt hái sau bao ngày vất vả. Đỉnh cao của sự liên tưởng nằm ở câu thơ cuối, khi tiếng hát được ví như "đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày". Ở đây, tiếng hát không chỉ được nghe mà còn được cảm nhận qua hơi nóng của đất mẹ và ánh sáng sắc sảo của sự sáng tạo. Nó mang sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ như nhát cày lật xới đất mới, vừa thô mộc, chân chất lại vừa lấp lánh tinh thần lạc quan.Qua những liên tưởng ấy, nhân vật trữ tình đã bày tỏ niềm trân trọng sâu sắc đối với người lao động. Tiếng hát ấy chính là vẻ đẹp của tình yêu cuộc sống, biến những nhọc nhằn trên cánh đồng thành những âm thanh thiêng liêng, gắn bó máu thịt với quê hương xứ sở.

Câu 1. Văn bản được viết theo thể thơ tự do

Câu 2 Các từ ngữ, hình ảnh tả âm thanh:

• “xôn xao”

• “tiếng bánh xe trâu lặng lẽ qua đêm”

• “ai gọi đấy, ai đang cười khúc khích”

• “giọng hát trầm trầm”

• “tiếng huầy ơ”

Câu 3 Biện pháp tu từ so sánh

Nhấn mạnh: trạng thái thức dậy nhẹ nhàng, tinh khôi của nhân vật trữ tình

• Tăng: sức gợi hình, gợi cảm, giúp hình ảnh trở nên sinh động, giàu sức sống

• Tạo: liên tưởng đẹp về sự khởi đầu, sự sinh sôi, tươi mới của sự sống

• Thái độ của tác giả: thể hiện niềm vui, sự yêu đời và trân trọng những khoảnh khắc ban mai trong trẻo của cuộc sống

Câu 4• “tiếng bánh xe trâu…” → cảm thấy bình yên, thân thuộc

• “tiếng gọi, tiếng cười khúc khích…” → xao xuyến, vui tươi, háo hức

câu 5 Qua văn bản Ban Mai của Nguyễn Quang Thiều ta thấy vẻ đẹp bình dị, trong trẻo của thiên nhiên và cuộc sống làng quê buổi ban mai,từ đó rút ra thông điệp: con người cần biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống.Trân trọng những điều giản dị là biết yêu quý, cảm nhận và nâng niu những vẻ đẹp nhỏ bé, quen thuộc quanh mình.Nếu biết trân trọng, con người sẽ cảm thấy yêu đời hơn, sống tích cực và hạnh phúc hơn.Nếu không, ta sẽ trở nên vô cảm, dễ bỏ lỡ những giá trị ý nghĩa của cuộc sống.Do đó, mỗi người cần sống chậm lại, cảm nhận và trân quý những điều bình dị xung quanh mình.