Ngô Văn Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Văn Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Họ và tên Ngô Văn Dương . Trong lịch sử phong kiến Việt Nam, có biết bao vị anh hùng đã đứng lên cứu dân, cứu nước, làm rạng danh non sông. Một trong những tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tài thao lược quân sự mà em vô cùng ngưỡng mộ là Trần Quốc Tuấn, vị Hưng Đạo Đại Vương lừng lẫy. Sự việc mà em muốn kể lại là hành động của ông trong việc hóa giải mâu thuẫn nội bộ triều đình để đoàn kết toàn dân chống quân Nguyên - Mông xâm lược.Vào cuối thế kỷ 13, quân Nguyên - Mông, dưới thời Nguyên - Hán, với đội quân thiện chiến và tham vọng bành trướng, đã nhắm tới Đại Việt. Hai lần xâm lược trước đó, chúng đã nếm mùi thất bại cay đắng dưới sự lãnh đạo của nhà Trần. Tuy nhiên, lần thứ ba này, thế giặc mạnh hơn bao giờ hết, với đội quân hùng hậu và ý đồ quyết tâm thôn tính.Trong bối cảnh nguy nan ấy, nội bộ triều đình nhà Trần, dù đã đoàn kết để chống giặc ngoại xâm, vẫn còn tiềm ẩn những hiềm khích từ những biến cố trong quá khứ. Đặc biệt, có một mâu thuẫn sâu sắc giữa vua Trần Thái Tông và anh trai là Trần Liễu, người từng có ý định chiếm ngôi. Trần Liễu, trước khi qua đời, đã trăn trối với con trai mình là Trần Quốc Tuấn rằng: "Con hãy vì cha mà lấy thiên hạ. Nếu không, nơi chín suối, cha không thể nhắm mắt!". Lời trăn trối này đặt Trần Quốc Tuấn vào một tình thế vô cùng khó xử, vừa phải giữ lòng trung quân, vừa phải làm tròn hiếu đạoTrần Quốc Tuấn, với trí tuệ và tầm nhìn vượt trội, hiểu rõ rằng, để đối phó với kẻ thù hùng mạnh từ bên ngoài, sự đoàn kết nội bộ là yếu tố sống còn. Ông không chấp nhận lời di nguyện của cha mình đi ngược lại lợi ích của đất nước. Thay vào đó, ông tìm mọi cách để xóa bỏ những rạn nứt trong hoàng tộc.Một trong những hành động tiêu biểu nhất thể hiện sự tài tình và nhân ái của Trần Quốc Tuấn là việc ông mời Thái sư Thượng tướng quân Trần Quang Khải – người có mối quan hệ phức tạp với ông do những xung đột trong quá khứ – xuống thuyền để đàm đạo. Trong buổi gặp gỡ ấy, Trần Quốc Tuấn đã tự tay dội nước thơm tắm cho Trần Quang Khải. Hành động tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Nó không chỉ thể hiện sự tôn trọng, kính nể mà còn là lời tuyên bố về sự xóa bỏ hiềm khích, hàn gắn mối quan hệ. Khi Trần Quang Khải bày tỏ: "Diễm phúc biết bao, tôi được Quốc công tắm cho", thì Trần Quốc Tuấn đáp lại: "Thật hạnh ngộ, tôi được tắm hầu Thái sư". Từ đó, mối tị hiềm giữa hai người được xóa bỏ hoàn toàn.Hơn thế nữa, khi nghe tin giặc Nguyên - Mông sắp tràn sang, Trần Quốc Tuấn đã cùng vua Trần Nhân Tông và Thượng hoàng Trần Thánh Tông tổ chức hội nghị Diên Hồng. Tại đây, ông đã cho phép các bô lão, các bậc kỳ cựu của đất nước cùng bàn bạc, đưa ra ý kiến về việc đánh hay hòa. Tiếng hô "Quyết chiến! Quyết chiến!" vang dội từ hội nghị đã thể hiện ý chí đồng lòng, quyết tâm bảo vệ non sông của toàn dân. Trần Quốc Tuấn cũng là người soạn thảo "Hịch tướng sĩ", một áng văn bất hủ, khích lệ tinh thần chiến đấu của quân sĩ, khiến họ sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc.Sự việc này cho thấy Trần Quốc Tuấn không chỉ là một vị tướng tài ba trên chiến trường mà còn là một nhà chính trị lỗi lạc, một con người có tầm nhìn xa trông rộng. Ông hiểu rằng, sức mạnh của dân tộc không chỉ đến từ vũ khí, binh lực mà còn đến từ sự đoàn kết, lòng yêu nước nồng nàn. Nhờ sự hóa giải mâu thuẫn và khơi dậy tinh thần yêu nước, nhà Trần đã tập hợp được sức mạnh toàn dân, đánh tan hai cuộc xâm lược của quân Nguyên - Mông, bảo vệ vững chắc nền độc lập của Tổ quốc. Câu chuyện về ông là bài học quý giá về tinh thần đoàn kết, lòng trung quân ái quốc và trí tuệ của người lãnh đạo.

Họ và tên Ngô Văn Dương .Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có biết bao tấm gương anh hùng đã làm nên những trang sử vàng. Một trong những nhân vật mà em luôn ngưỡng mộ và khắc sâu trong tim là Thánh Gióng. Câu chuyện về cậu bé làng Gióng đánh đuổi giặc Ân xâm lược không chỉ là truyền thuyết mà còn là biểu tượng cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh của nhân dân ta.Chuyện kể rằng, vào đời Hùng Vương thứ sáu, đất nước ta đang yên bình bỗng một ngày kia, giặc Ân từ phương Bắc kéo sang xâm lược. Chúng hung tàn, tàn bạo, gieo rắc kinh hoàng khắp nơi. Vua Hùng lo lắng không biết tìm đâu người tài để chống giặc. Bấy giờ, ở làng Gióng, có một cậu bé tên là Gióng, lên bảy tuổi mà vẫn chỉ là một cậu bé bình thường, ăn khỏe, nói ít. Thế nhưng, khi nghe tin có giặc, cậu bỗng cất tiếng nói vang vọng: "Xin vua cho con đi đánh giặc!".Lời nói ấy thật phi thường, làm cả làng ngạc nhiên. Vua Hùng cử sứ giả đến gặp Gióng. Trước mặt sứ giả, cậu bé bỗng chốc vươn vai, lớn nhanh như thổi, áo giáp vừa may đã chật, ngựa sắt vừa đóng cũng không chịu nổi sức vóc của cậu. Gióng khoác lên mình bộ áo giáp hùng dũng, nhảy lên ngựa sắt, tay cầm cây tre ngà, phi thẳng ra chiến trường.Cảnh tượng Gióng ra trận thật oai hùng. Cậu bé lao vào giữa trùng vây quân giặc, cây tre ngà vụt lên, quật tan tành lũ giặc. Những tên giặc hung tợn gục ngã, chạy tán loạn. Gióng một mình một ngựa, một mình một cây tre, xông pha nơi trận mạc, không chút nao núng. Cây tre gãy, cậu nhổ cả những bụi tre bên đường để tiếp tục chiến đấu. Giặc Ân thua chạy tan tác, không dám ngóc đầu lên nữa.Sau khi dẹp tan giặc, bảo vệ non sông đất nước, Gióng không về triều. Cậu bé đi thẳng lên đỉnh núi Sóc, cởi bỏ áo giáp, để ngựa sắt ở lại, rồi ung dung bay về trời, trở về với cõi tiên. Nhân dân ghi nhớ công ơn của Gióng, lập đền thờ ngay tại làng, gọi là đền Phù Đổng.Câu chuyện về Thánh Gióng là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sức mạnh tiềm ẩn của dân tộc ta. Từ một cậu bé làng Gióng bé nhỏ, khi đất nước lâm nguy, cậu đã biến thành một vị anh hùng khổng lồ, mang trong mình sức mạnh phi thường để bảo vệ Tổ quốc. Thánh Gióng chính là biểu tượng cho ý chí "giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh" của người Việt Nam, là minh chứng cho thấy sức mạnh vô địch khi toàn dân cùng chung lòng đánh đuổi kẻ thù. Dù đã trải qua hàng ngàn năm, câu chuyện về Thánh Gióng vẫn còn vang vọng, nhắc nhở mỗi người con đất Việt về cội nguồn và trách nhiệm bảo vệ đất nước. ​​​​

Họ và tên Ngô Văn Dương .quê hương em, mảnh đất Bắc Giang giàu truyền thống lịch sử, có một nhân vật mà câu chuyện về người đã khắc sâu trong tâm trí em, đó là Võ Nguyên Giáp. Dù Bác là một danh tướng của cả nước, nhưng quê hương ông – tỉnh Quảng Bình – lại là nơi em luôn tìm về để hiểu thêm về con người và sự nghiệp vĩ đại ấy. Hôm nay, em muốn kể lại một sự việc mà em được tìm hiểu, đó là khoảnh khắc Bác Giáp ra lệnh tấn công trong Chiến dịch Điện Biên PhủChiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu, là đỉnh cao của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Đằng sau chiến thắng vĩ đại ấy là sự chỉ đạo tài tình, mưu lược của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng sự hy sinh anh dũng của hàng vạn chiến sĩ. Một trong những khoảnh khắc được ghi nhớ mãi là thời điểm Bác Giáp quyết định chuyển phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, thắng nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc".Vào đêm ngày 25 rạng sáng ngày 26 tháng 1 năm 1954, toàn bộ lực lượng bộ binh của ta đã sẵn sàng chờ lệnh xung phong. Không khí tại Sở Chỉ huy mặt trận vô cùng căng thẳng. Các chiến sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng cho trận đánh quyết định. Tuy nhiên, khi xem xét lại tình hình thực tế, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận thấy việc tấn công theo kế hoạch ban đầu có thể sẽ gây tổn thất lớn cho bộ đội bởi địa hình phức tạp và sự phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Bác đã cân nhắc rất kỹ lưỡng, lắng nghe ý kiến của các tướng lĩnh và đưa ra một quyết định lịch sử: hoãn giờ nổQuyết định này không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự dũng cảm, tầm nhìn xa và ý chí kiên cường của người chỉ huy. Bác hiểu rằng, thà kéo dài chiến dịch một chút còn hơn là hy sinh xương máu của những người con đất Việt một cách vô ích. Ngay lập tức, Bác đã ra lệnh cho các đơn vị chuẩn bị vũ khí, đạn dược, sửa soạn lại trận địa và sẵn sàng cho một kế hoạch tấn công mới, chắc chắn và hiệu quả hơn.Sự thay đổi phương châm chiến lược này đã thể hiện rõ nét tài năng quân sự thiên bẩm, tầm nhìn chiến lược và tư tưởng nhân văn sâu sắc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác không chỉ là một nhà chiến lược tài ba mà còn là một người cha, người anh cả của quân đội, luôn đặt tính mạng của người lính lên trên hết. Chính nhờ quyết định sáng suốt này mà ta đã giành được thắng lợi vang dội, góp phần quan trọng vào việc kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Pháp, mở đường cho thắng lợi vĩ đại của dân tộc ta sau này.Câu chuyện về quyết định thay đổi phương châm chiến lược của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong Chiến dịch Điện Biên Phủ luôn là nguồn cảm hứng mãnh liệt đối với em. Nó không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử hào hùng của dân tộc, về tài năng của vị tướng huyền thoại, mà còn là bài học về sự quyết đoán, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm trong mọi hoàn cảnh.